| Home | Directory | Bookmark | Forum | Guestbook | Contact | Add URL | About Us |
                        
 
 
 

VÔ KỴ TRIỆU MINH

Tác giả: Phan Hải Doi
E-mail: phd85doc@hotmail.com

[Phần 1][Phần 2][Phần 3][Phần 4][Phần 5][Phần 6][Phần 7][Phần 8][Phần 9][Phần 10]
[
Phần 11][Phần 12][Phần 13][Phần 14][Phần 15][Phần 16][Phần 17][Phần 18][Phần 19][Phần 20]
[
Phần 21][Phần 22][Phần 23][Phần 24][Phần 25][Phần 26][Phần 27][Phần 28][Phần 29][Phần 30]

Download Unicode Fonts

Phần 6: Phần Đầu - Đoạn 5

 

Vô Kỵ được cả nhà Chu Trường Linh thương yêu quá cỡ. Đang là một đứa tôi bộc, bỗng nhiên y trở thành một thượng khách của gia đ́nh họ Chu. Trường Linh hỏi y có phải là đệ tử Cái Bang không th́ y gật đầu v́ không muốn thổ lộ thân thế. Rồi Trường Linh hỏi thêm là ai đă dạy y vơ công và y học của ai môn Giáng Long Thập Bát Chưởng th́ y chỉ ậm ừ nói cho qua. Thấy Vô Kỵ không muốn nói rơ ngạnh ng̣n, Trường Linh không hỏi nữa mà c̣n trọng y thêm.

Trong lúc Vô Kỵ nằm dưỡng sức th́ hằng ngày Cửu Chân vẫn vào thăm y luôn. Nàng hoàn toàn thay đổi thái độ cư sử với y. Nàng trở lại nói chuyện với y hết sức diụ dàng, ngồi kế y kể chuyện hay đọc sách cho đến khi y ngủ yên. Bất cứ điều ǵ mà y muốn là nàng đều chiều y hết. Được Cửu Chân chiều chuộng và thăm sóc mỗi ngày, Vô Kỵ như sống trên non tiên. Được gặp Cửu Chân và kề cận nàng luôn luôn là điều y vẫn hằng mong ước, bây giờ đă thành sự thật. Nhưng có một điều mà y vẫn không nói ra cho Cửu Chân biết là ḷng thầm yêu trộm nhớ của y với nàng bấy lâu nay. Vô Kỵ cảm thấy là càng ngày y càng si mê Cửu Chân hơn. Một thằng con trai mười bốn tuổi, theo y, không thể tỏ t́nh một cách ngang xương với một cô con gái lớn hơn ḿnh năm, sáu tuổi. V́ thế, y chỉ dám nh́n Cửu Chân một cách say mê, đắm đuối mỗi khi nàng không để ư mà thôi. Thật ra, bề ngoài Cửu Chân trông rất đoan trang, thùy mỵ, nhưng bên trong nàng đă cứng cựa, lăo làng th́ làm sao mà nàng không biết Vô Kỵ ham mê ḿnh như thế nào?

Khi Vô Kỵ đă mạnh khỏe hoàn toàn, y đuợc gia đ́nh Cửu Chân coi y như là một người thân trong họ. Y được tham gia trong tất cả những hoạt động trong gia đ́nh. Thông thường th́ buổi sáng là học văn, buổi chiều th́ học vơ. Mỗi sáng, Cửu Chân cùng Vô Kỵ đọc sách và tập viết, mỗi chiều, Vô Kỵ xem mọi ngựi tập vơ. Một hôm, Vô Kỵ ngồi đọc sách, ḷng y lâng lâng như đang bay trên mây v́ hương thơm từ thân thể Cửu Chân trước mặt y thoảng lên mũi ngào ngạt. Liếc nh́n khuôn mặt xinh tươi thanh tú đang chăm chú vào cuốn sách, bàn tay nhỏ nhắn nuột nà thỉnh thoảng dở từng trang giấy, y liền động ḷng, con heo trong người chợt thức giấc, con cu tự dưng từ từ ngỏng dậy. Đột nhiên Cửu Chân ngước mặt lên thấy Vô Kỵ nh́n ḿnh một cách si dại, mặt y lúc đỏ lúc hồng th́ nàng bỏ cuốn sàch xuống đưa tay qua chiếc bàn đọc mà nắm lấy tay Vô Kỵ rồi cười hỏi:
- Chú Vô Kỵ đang mang tâm trạng ǵ vậy?
Như bị điện giật khi bàn tay mềm ấm của Cửu Chân chạm vào, nhưng y vẫn không rút tay lại, Vô Kỵ tránh nh́n tia mắt sắc sảo của nàng, không trả lời mà hỏi lại:
- Chị Cửu Chân có buồn không?
- Buồn ǵ? Có chú bên cạnh, tôi đâu có thấy cô đơn.
- Nhưng lũ chó chị nuôi bấy lâu nay bị bác Trường Linh giết hết. Trong vụ này tôi cũng có lỗi…
- Thôi chú đừng nhắc đến chuyện đă qua nữa. Bây giờ chú nói cho tôi biết chú đang nghĩ ǵ vậy?
Vô Kỵ đỏ mặt, thật ra y đang say sưa nh́n ngắm Cửu Chân và dĩ nhiên trong đầu y đang c̣ tà ư chỉ muốn đè nàng xuống mà giao hoan với nàng. Thấy mặt y ngượng ngùng, sượng trân, không nói một lời nào th́ Cửu Chân xoa nhè nhẹ trên tay y, trên môi đ̣ thắm nở một nụ cười rất lẳng lơ, khiêu khích. Nàng đă biết tỏng của ông cậu rồi. Thèm thuồng và dâm nứng quá rồi mà c̣n che đậy, ấp úng! Bản tính của một con gái đẹp lúc nào cũng muốn muốn người đàn ông con trai mê ḿnh lại nổi lên. Cửu Chân bỗng cảm thấy nhột nhạt ở phần dưới. Lũ chó không c̣n nữa để nàng vui vầy với chúng. Mấy ngày nay Vệ Bích lại không thấy xuất hiện. Cửu Chân cảm thấy ấm ức, đ̣i hỏi, làm sao mà chiụ được nữa? Trước mặt ḿnh là một thằng con trai đang tới tuổi sung sức, nứng t́nh, mà lại c̣n si mê ḿnh nữa, sẵn sàng chiều chuộng ḿnh, đưa ḿnh đến miền đam mê, khoái lạc. Nghĩ đến đó, Cửu Chân đă cảm thấy ẩm ướt nơi lồn ḿnh. Nàng liền trèo luôn lên bàn, đẩy mấy cuốn sách ra một bên, rơi xuống sàn, rồi ḅ từ từ tới Vô Kỵ. Trước mặt y, nàng luồn tay xuống kéo dây thắt lưng ra, tà áo trễ xuống. Ngồi dính trên chiếc ghế trước bàn, Vô Kỵ kêu lên một tiếng nhỏ. Hôm nay nàng không quấn vú nên hai quả đào tiên, mơn mỡn, trắng sữa phơi bày ra lồ lộ trước mắt y. Không tự chủ được nữa, Vô Kỵ đưa tay ra mà hứng lấy đôi g̣ bồng đảo mà bóp nhẹ. Cửu Chân rên lên một tiếng khẽ rồi đưa mặt tới, ngậm lấy môi y mà bú. Vô Kỵ say mê hôn trả lại nàng, lùa lưỡi ḿnh vào miệng nàng, vừa mân mê cặp vú rồi lấy hai ngón tay mà se se đầu vú đỏ hồng của nàng. Ṿ bóp một lúc, y đưa một tay rà rà xuống bụng nàng, rồi tới vùng cấm địa với đầy đủ khe nguồn cây lá mà rờ rẫm. Vừa xoa bóp cái vú săn cứng, vừa ṃ mẫm cái lồn mềm mại với lông tơ, dâm khí, vừa say sưa nút lưỡi, Vô Kỵ sung sướng như lạc vào non tiên. Y liền đút hai ngón tay vào cái lỗ lồn trơn nhớt của Cửu Chân. Sau một lúc, Cửu Chân nứng bạo, nàng nút lưỡi Vô Kỵ mạnh hơn, hai đầu vú se cứng lại, nước nhờn rỉ ra nhiều hơn, lỗ lồn co thắt chung quanh hai ngón tay của Vô Kỵ. Nàng bèn xoay người lại, vẫn ḅ trên bàn, nàng dúi lồn ḿnh vào mặt Vô Kỵ. Y không chần chờ, ngồi ôm lấy mông nàng mà bú liếm lồn Cửu Chân. Nàng sướng muốn tê người. Khác với con Tổng lănh binh chỉ biết sồng sộc mà liếm, Vô Kỵ rành nghề hơn (y đă thực tập rất nhiều lần với hai mẹ con Hiểu Phù Bất Hối rồi mà!) liếm cả vành trong lẫn vành ngoài, trên mu, dưới đít. Nhiều lúc Vô Kỵ c̣n banh mông vạnh mép của Cửu Chân ra để y có thể đút lưỡi sâu thêm vào cái lỗ lồn ẩm ướt của nàng. Cửu Chân phải rên lên:
- Chú Vô Kỵ…Ôi chao…Chú giỏi quá…

Khi cảm thấy con cu của ḿnh căng cứng quá sức chịu không thấu nữa, Vô Kỵ bèn đứng lên, cầm con cu đỏ sững mà đút vào lồn nàng. Cửu Chân rú lên một tiếng. Nàng cảm nhận rơ ràng con cu nóng hổi của Vô Kỵ đi sâu cái ọt vào cái lỗ giữa hai đùi ḿnh. Qú chổng mông trên bàn, nàng dúi cả người ra sau để con cu của Vô Kỵ đụ sâu vào lồn nàng. Không hiểu tại sao mỗi lần làm t́nh là Cửu Chân lại thích qú xuống chổng mông lên để được đụ?(!) Hai nguời đụ nhau (Vô Kỵ đụ tới, Cửu Chân đụ lại) một hồi. Mồ hôi Vô Kỵ toát ra cả người, hơi thở y dồn dập như người chạy đua. Y nh́n xuống thưởng thức h́nh ảnh con cu cứng đỏ của y nằm giữa cái mông tṛn lẵn của Cửu Chân, thụt ra thụt vô trong cái lỗ lồn hồng hào. Y lại muốn đổi thế, lật ngửa Cửu Chân lên, vắt hai chân nàng lên vai mà đụ. Lần này, y nh́n xuống mà thưởng thức h́nh ảnh con cu dập ra dập vô trong cái lồn xinh xắn bao phủ bởi đám lông đen mun. Vô Kỵ ôm lấy hai chân nàng mà ủi mạnh háng ḿnh vào mông nàng như đẩy xe lôi, hăng hái, miệt mài. Đă ốm yếu sẵn v́ bị Huyền Minh hàn khí hành hạ lâu năm và cũng mới khỏi bệnh nên Vô Kỵ thấy thấm mệt, mồ hôi nhỏ giọt xuống chim và xuống bụng nàng, chân đứng không muốn vững, nhịp đụ không c̣n ào ào như trước. Biết ngay anh chàng sắp sửa hết xí quách, Cửu Chân liền ngồi lên, đẩy Vô Kỵ ngồi xuống ghế, rồi nàng dạng hai chân ra, ngồi luôn lên đùi của y. Nàng đưa tay ra sau hướng dẫn cu Vô Kỵ cho nó chui tọt vào lồn ḿnh rồi nàng bắt đầu dập y như cưỡi ngựa vậy. Nàng vẫn c̣n sung sức và muốn kéo dài cơn khoái lạc mê ly này.Vô Kỵ tuy thấm mệt nhưng cu y vẫn cương cứng, vẫn đâm sâu vào lồn nàng. Y ôm chặt lấy người Cửu Chân, mặt y ép sát vào ngực nàng, nhiều khi y há miệng ra mà bú vú hoặc cắn đầu vú nàng. Cửu Chân ôm lấy đầu Vô Kỵ mà xiết mạnh vào ngực ḿnh, thỉnh thoảng nàng cúi mặt xuống t́m môi Vô Kỵ mà nút lưỡi y. Nàng dộng lồn ḿnh xuống cu Vô Kỵ cho đến khi nàng lên tột đỉnh, dâm thủy xuất ra tràn trề. Hai người ngồi ôm nhau thở dốc. Con cu của Vô Kỵ mềm dần. Thấy Vô Kỵ vẫn chưa ra, Cửu Chân bèn ngồi dưới chân y rồi cầm cu y mà bú cho nó cứng lên. Được bao phủ và bú nút bởi cái môi mềm mại, con cu y chẳng mấy chốc đă cương lên trong cái miệng ấm áp, ẩm ướt. Sau đó, nàng lại qú xuống, chổng mông lên, một tư thế mà nàng vẫn yêu thích, đưa lồn cho y đụ. Vô Kỵ mới đụ một vài cái th́ Cửu Chân đẩy y ra. Vô Kỵ đang bỡ ngỡ th́ Cửu Chân đă cầm con cu của y mà đưa vào đít ḿnh. Y thở mạnh. Y đă từng thấy Tạ Tốn đụ đít Tố Tố nhiều lần nhưng chính y th́ chưa bao giờ được thử qua món này cả. Ư tưởng sẽ được đụ vào đít của người con gái xinh như mộng, mà người đó lại là Cửu Chân, làm y lại tăng cơn nứng, cu y nở to thêm ra. Chưa có chủ định ǵ hết th́ Cửu Chân đă khiêu khích bằng cách ấn mạnh đít nàng vào cu y. Như một tay rành nghề, Vô Kỵ liền nắm chặt lấy hai mông Cửu Chân rồi đẩy mạnh cu ḿnh vào đít nàng. Cửu Chân kêu hự lên một tiếng. Cu y đă đâm sâu vào đít nàng, một cách dễ dàng. Không biết Cửu Chân làm sao mà Vô Kỵ có thể đụ tuốt vào lỗ đít nàng một cách nhanh chóng như vậy. Bây giờ như lấy lại sức, Vô Kỵ đụ vào đít Cửu Chân ào ào, mạnh bạo. Y thấy sướng như chưa bao giờ sướng như vậy. Y kêu tên nàng như đang trong cơn mơ:
- Chị Cửu Chân ơi…Chị Cửu Chân…Chị ơi…

Bị đụ dồn dập và dai dẳng như vậy nhưng đít Cửu Chân vẫn không nở ra một tí nào. Con cu của Vô Kỵ như bị bóp chặt bởi lỗ đít của nàng. Đă đến lúc Cửu Chân giở kinh nghiệm của ḿnh ra rồi. Nàng vận sức co thắt các bắp thịt ở quanh đít làm cu Vô Kỵ như kẹt cứng trong hậu môn nàng. Sự cọ sát làm cu y đau buốt muốn nghẹt thở. Quả nhiên chỉ một vài phút sau, Vô Kỵ bắn tinh vô lỗ đít nàng. Y nằm đè lên lưng nàng mà thở ồ ồ. Y không muốn rút cu ra mà vẫn nằm ôm nàng tiếp tục từ đằng sau đụ vào đít nàng một lúc lâu thêm nữa. Cho đến lúc cu Vô Kỵ mềm xèo, bị cái lỗ đít khít khao của Cửu Chân đẩy ra ngoài…

Từ đó, hai người không c̣n e dè với nhau nữa.

Một hôm Trường Linh và Cửu Chân đến t́m Vô Kỵ. Nh́n thấy vẻ khẩn trương trên mặt hai người, y biết là đă có chuyện không may. Y nghi là Trường Linh đă biết ra những màn đụ đéo làm t́nh của hai người nên bây giờ đem Cửu Chân tới để đối chất. Trường Linh nh́n y rồi thở dài:
- Cậu đă ở với tôi lâu ngày rồi. Bây giờ đă đến lúc cậu phải rời đây.
Vô Kỵ hốt hỏang, liếc Cửu Chân một cái rồi nói:
- Bác Trường Linh, mọi việc nếu không phải th́…sự việc đă xẩy ra như thế th́ cháu xin bác…
Trườnh Linh nói gạt đi:
- Chuyện đă xẩy ra rồi, tôi không c̣n cách nào hơn nữa.
Vô Kỵ lưng toát mồ hôi mà thầm nghĩ ḿnhlà một thằng con nít vô gia cư đă được người ta cho tá túc, đối đăi tử tế, làm chuyện dâm dật với người lớn tuổi hơn ḿnh ngay trong nhà người ta đă là chuyện không hay rồi, mà lại c̣n xơi tái, nhiều lần xào tới xào lui con gái của người ta nữa th́ hết cỡ. Vô Kỵ hết nh́n Trường Linh rồi tới nh́n Cửu Chân như muốn phân bua, tạ lỗi. Cửu Chân thấy mặt mày y dáo dác như vậy th́ biết là y đang nghĩ ǵ. Nàng vội đỡ lời:
- Nhà tôi đang gặp nạn, phải trốn nơi xa. Chúng tôi không muốn chú liên lụy tới nên cha tôi mới bảo chú phải đi trước là vậy.
Vô Kỵ thở phào nhẹ nhơm, nhưng vôi hỏi ngay:
- Chuyện ǵ mà quan trọng đến như vậy?
Trường Linh nói:
- Chuyện mua ơn chước oán này dài ḍng lắm. Cậu chỉ nên biết là đại địch của gia đ́nh tôi đă tới nơi. Không biết lúc nào họa sẽ giáng xuống. Tốt nhất là cậu nên rời khỏi nơi này càng sớm càng tốt. Tôi đă cho người làm, tôi tớ nghỉ hết cả rồi. Đây này, tôi biếu cậu vài chục nén vàng để cậu tiện đi đường. Mong có ngày gặp lại.
Vô Kỵ nghe nói kinh hoàng, nhất định không chịu nhận số vàng và nằng nặc đ̣i ở laị với gia đ́nh Trường Linh, có ǵ th́ họa phúc cùng chịu. Đang đôi co th́ bỗng nhiên có tiếng reo la rồi lửa cháy ngập trời. Trường Linh hốt hỏang kêu lên là cường địch đă đến rồi vội vă kéo cả gia đ́nh và Vô Kỵ chạy đi tránh nạn. Cũng may là ông đă chuẩn bị từ trước nên mọi người chạy thoát vào khu rừng trên triền núi. Trường Linh đem mọi người lên ẩn trong một dẫy nhà lá trong rừng sâu. Khu trang viện của Trường Linh rất to lớn nên đám cháy âm ỉ cả ba bốn ngày mới hết. Ngày nào Cửu Chân cũng ra đứng nh́n ngon lửa mà khóc thổn thức. Vô Kỵ thấy nàng đau khổ như vậy mà thương tâm, sầu muộn, không biết phải làm ǵ. Mấy ngày sau, cuộc sống của mọi người lại c̣n cam khổ hơn nữa. Vô Kỵ thấy Cửu Chân đang sống sung sướng, giàu sang phú quí, chăn êm nệm ấm, kẻ hầu người hạ, bây giờ th́ nhất đán mất hết, sống như thời hoang dă. Mọi người ai cũng thê lương, ảo năo. Cửu Chân th́ cố sống cơ cực, mỗi ngày mỗi lam lũ.

V́ ở chung đụng với nhau trong mấy gian nhà nên Vô Kỵ và Cửu Chân không c̣n có nhiều cơ hội để hành dâm với nhau nữa. Nhiều khi y nứng lên nhưng phải cố nhịn. Cửu Chân biết thế nên nàng t́m mọi cách để thỏa măn y. Nếu lúc nào trong nhà vắng hoặc muốn làm một cú dă chiến th́ Cửu Chân bú cu y cho đến lúc y ra mới thôi. Có lúc nàng rủ Vô Kỵ đi vào rừng t́m chỗ vắng rồi hai người đụ nhau. Vô Kỵ muốn cái ǵ nàng cũng chiều y hết. Y muốn đụ nàng ở lỗ nào, tư thế ǵ cũng được. Ở trên người Cửu Chân có lỗ nào có thể đụ đuợc là Vô Kỵ đụ hết, từ lỗ miệng, tới lỗ lồn, tới lỗ đít. Hai người thử hết những vị thế làm t́nh, đứng, ngồi, nằm ngửa, nằm sấp, đụ trước, đụ sau, đụ ngược, và dĩ nhiên là không thiếu kiểu qú chổng mông lên. Một hôm trời ấm lên một tí, tuyết tan, Cửu Chân rủ Vô Kỵ đi tắm suối. Làm sao mà Vô Kỵ quên được những giờ phút thần tiên đó? Nước lạnh nhưng trong vắt và thơm lành. Lúc đầu hai người c̣n mặc nguyên cả quần áo mà nhẩy xuống nước, nhưng sau đó th́ Vô Kỵ tinh nghịch lột trần truồng Cửu Chân ra. Nàng không cưỡng lại. Thích chí y cởi luôn quần áo ḿnh ra rồi hai người tắm trần truồng với nhau. Để cho đỡ lạnh, hai người cứ ôm nhau riết. Hai thân thể trần truồng dính sát vào nhau để truyền nhiệt cho nhau. Ôm xiết nhau một hồi là cả Vô Kỵ lẫn Cửu Chân đều nứng. V́ bị ngâm trong nước lạnh nên cu Vô Kỵ không cương lên nổi, ển ển x́u x́u, Cửu Chân phải bú một hồi cu y mới cứng lên. Thế là sau đó hai người đụ nhau tơi bời hoa lá. Thật ra tắm suối lạnh như vậy, trong khi đụ nếu không chủ động th́ dù đang nứng cách mấy cũng phải run cầm cập, chịu sao thấu? V́ thế Vô Kỵ và Cửu Chân hành dâm ào ào, y nắc th́ nàng dập, nàng xiết th́ y bóp, cho đến khi cả hai đều vă mồ hôi, ngoài trời lạnh nhưng cả hai đều như hai ḷ lửa. Vô Kỵ khoái nhất là tṛ vừa đụ vừa se hai đầu vú Cửu Chân, v́ đang trong cơn khoái lạc và bị phơi bày ra ngoài trời giá lạnh, hai đầu vú nàng săn lại, cứng như hai ḥn đá cuội. Dĩ nhiên là cuộc tắm suối “dâm tuyền” được chấm dứt bởi một màn Cửu Chân chổng mông ra cho Vô Kỵ đụ vào lồn và xuất tinh trong lỗ đít.

Một hôm, Trường Linh rầu rĩ cho biết là tiền bạc chẳng c̣n bao nhiêu, gạo nước cũng sắp cạn, không thể ở một nơi măi được. Nhưng đi th́ không biết đi đâu, mà đại thù th́ vẫn c̣n đó, không biết lúc nào tới, đất trời lồng lộng, nhưng không có chỗ dung thân. Trước mặt Vô Kỵ, Trường Linh cứ ôm đầu bóp trán, thở dài thườn thượt. C̣n Cửu Chân th́ rưng rưng nước mắt, âu sầu thảm năo. Nàng thổn thức tâm sự với Vô Kỵ:
- Chú Vô Kỵ biết không, tôi không sợ sống trong khổ cực, nhưng tôi rất sợ sống trong kinh hoàng. Kẻ thù chúng tôi lúc nào cũng như ở chung quanh, ŕnh rập, chỉ chờ chúng tôi lộ diện là hăm hại. Cảnh trên đe dưới búa, tôi không chịu được. Tôi chỉ mong sao gia đ́nh tôi đang sống ở một miền chân trời góc biển, không ai biết tới. Có vậy tôi mới an tâm.

Đêm đó Vô Kỵ nằm suy nghĩ măi. Câu nói của Cửu Chân làm y nhớ tới đời sống ḿnh và Băng Hỏa đảo. Y biết là y sắp chết, cha mẹ không c̣n, nên y muốn gặp lại nghĩa phụ y là Tạ Tốn một lần cuối. Băng Hỏa đảo xa xôi, không có người lai văng, gia đ́nh Trường Linh tới đó mà tránh nạn th́ ai mà biết được? Rồi y nghĩ, “Bác Trường Linh là người tốt như vậy, chắc chắn sẽ làm bạn hiền với nghĩa phụ ta. C̣n chị Cửu Chân th́ sẽ thích phong cảnh trên Băng Hỏa đảo lắm. Có ḿnh bên cạnh th́ không c̣n buồn nữa. Hai người sẽ sống vui vẻ, sung sướng bên nhau, không ai t́m thù. Như vậy không thích hay sao?” Ư định gặp lại Tạ Tốn và được sống bên cạnh Cửu Chân cho tới chết làm y hăm hở, vui sướng. Sáng hôm sau, Vô Kỵ nói cho Trường Linh biết hết nguồn gốc, thân phận và ư định của ḿnh. Trường Linh nghe xong mừng rỡ, hỏi y:
- Cậu Vô kỵ ạ, có chắc là cậu muốn chúng tôi tới Băng Hỏa đảo không?
- Cháu chỉ muốn gia đ́nh bác và chị Cửu Chân sung sướng thôi.
- Chùng tôi ở vùng xa xôi, tuy không quen biết với cha cậu nhưng cũng cảm phục danh tiếng và vơ nghệ của Trương ngũ hiệp. Khi nghe tin ngũ hiệp mất, chúng tôi thương tiếc vô cùng. Không ngờ hôm nay lại được gặp cậu. Thế th́ cậu muốn bao giờ chúng ta đi Băng Hỏa đảo?
- Cháu thấy không nên tŕ hoăn nữa.
- Tốt, nếu thế th́ chúng ta tiến hành vụ đi Băng Hỏa đảo liền.

(Hết Phần 6 ... Xin mời xem tiếp Phần 7)

 

 
 
 
 
                                                 
 

 

 
 

 
 

Copyright © Tinhdonphuong.com 1998 - 2002. All rights reserved.
Design by Danny Huynh