|
Vô Kỵ tỉnh dậy th́ thấy ḿnh đang
nằm trên một chiếc giuờng nhỏ, có chăn nệm ấm cúng. Nh́n quanh
y thấy căn pḥng bày biện đơn sơ nhưng trang nhă. Thấy thân
thể bị băng bó đầy ḿnh, y định chống người ngồi dậy nhưng cảm
thấy đầu óc choáng váng. Biết ḿnh mất quá nhiều máu y đành
phải nằm xuống. Ngửi mùi thuốc, y biết là y đă đuợc cho sai
thuốc, chữa bệnh dại. Y bị chó thường cắn bị thương ng̣ai da
chứ không phải bị chó điên cắn. Một lát sau, một gă mặc đồ nô
bộc đi vào, thấy y đă mở mắt, liền cười nói:
- Cậu bị chó cắn, mê man đă ba ngày. May mà nhờ lăo gia đem về
đây cứu chữa, chứ không đă toi mạng.
Khi Vô Kỵ nói là lầm thứ thuốc, tên nô bộc trợn mắt:
- Thuốc này do chính ông chủ kê đơn. Cậu cứ nằm nghỉ đi, tôi
sẽ bảo chị Tiểu Phương đem cháo tới cho cậu ăn. Khi nào khỏe
tôi sẽ dắt đi tạ ơn lăo gia.
Nói rồi y bỏ đi ra. Sau đó, có một ả hầu mặt mũi xinh tươi,
chắc là Tiểu Phương, đưa cho Vô Kỵ một bát cháo:
- Cậu ăn đi. Rồi anh Kiều Phúc sẽ trở lại thay thuốc cho cậu.
Vô Kỵ thấy nhà này có nguời hầu, tôi tớ ai nh́n cũng mạnh khỏe,
tươi vui, chắc là hạng quyền quí.
Một đêm Vô Kỵ đang nằm ngủ chợt thức giấc. Có tiếng cười khúc
khích vang lên từ pḥng bên. Y lắng nghe th́ biết ngay là
tiếng nói của hai người tớ là Tiểu Phương và Kiều Phúc:
- Anh Kiều Phúc! Từ từ thôi... Anh làm ǵ mà dữ vậy.
- Tiểu Phương em ơi, nguyên ngày hôm nay anh nứng quá trời.
Bây giờ làm sao anh dằn xuống được?
- Ai bảo anh ăn nhiều, khỏe mạnh rồi cứ lên cơn dâm, đ̣i hỏi
- Cái đó trời cho, ḿnh phải chiụ thôi. Hơn nữa tại em xinh
đẹp quá, lúc nào cũng nhởn nhơ khiêu gợi trước mắt anh...
- Hổng thèm đâu! Em xấu quắc hà. Đâu ai chịu?
- Trời ơi, em như vậy mà xấu hả. Ai đó không ham em th́ anh
càng khóai. Để một ḿnh anh chịu em là được rồi.
- Hứ! Cái thứ mặt dâm này lúc nào cũng ham sướng cho riêng
ḿnh.
- Ủa, bộ anh đụ em mà em không sướng hả? Chứ bữa rồi ai rên rỉ
om ṣm rồi sau đó c̣n đ̣i nữa đó.
- Anh này nói chuyện kỳ quá hà. Nếu em không sướng th́ sao bây
giờ em cho anh đây?
Kiều Phúc cười hề hề rồi sau đó có tiếng sột soạt quần áo. Vô
Kỵ liền ghé mắt nh́n qua khe vách th́ thấy hai anh chị thân
thể đă trần truồng như nhộng nằm trên giường đang ôm nhau hôn
hít, hổn hển. Sờ mó một hồi, Kiều Phúc đè Tiểu Phương xuống,
hai anh chị chơi tṛ 69. Kiều Phúc banh hai chân của Tiểu
Phương ra, dúi mặt vào hạ bộ nàng mà bú nút lồn nàng. Nằm ở
trên, hai đùi hắn kẹp giữa mặt Tiểu Phương, con cặc cứng ngắc
dộng thẳng xuống miệng nàng, đụ tuốt vô cuống họng. Gă Kiều
Phúc chơi thấy ghê! Hắn làm như miệng của Tiểu Phương là cái
lồn vậy. Hắn nắc cặc vào miệng nàng ào ào, cái nào ra cái nấy,
lút cán chứ không phải lưng chừng nửa trong nửa ng̣ai. Như thế
mà Tiểu Phương không hề bị sặc một tí nào. Nàng nằm ngửa cổ
lên, há miệng thật lớn, nhận hết con cặc vào miệng, tuốt xuống
họng. Đă vậy Tiểu Phương c̣n ṿng tay lên ôm hai cái mông của
Kiều Phúc mà kéo dập xuống cho cặc hắn đụ thật sâu thêm vào
họng nàng nữa. Khi thấy nước dâm của Tiểu Phương ra quá nhiều,
Kiều Phúc liến xoay thẳng người lại, lật úp nàng xuống, đẩy
mông nàng lên, rồi chơi kiểu chó. Hắn dộng cặc vô lồn nàng rầm
rầm. Cái giường như muốn long ra, kêu cót két. Tiểu Phương vừa
rên hừ hừ, vừa nói:
- Nhẹ nhẹ thôi anh...Không, mạnh lên nữa...Đừng làm dữ...A...A...Thằng
nhỏ kế bên...Sướng quá...Coi chừng...Chết em...
- Em đừng lo...Nó ngủ mê lắm...Không biết đâu...Đă quá...Đă
quá...
Tiểu Phương nắm chặt lấy thành giường, chổng mông, mím môi, cố
không dám rên lớn. Trong đêm khuya chỉ nghe tiếng kêu ót ét
của cái giường và tiếng kêu ọc ạch
của con cặc nứng ra vô trong cái lồn nóng, tràn đầy dâm khí.
Một lát sau là hai anh chị thỏa măn, nằm bẹp lên nhau, thở hổn
hển. Tiểu Phương quay lại nh́n Kiều Phúc, nhơng nhẽo:
- Dữ hôn, anh làm bạo quá cỡ, lỡ có ai nghe thấy...may mà
thằng nhỏ ngủ say.
Kiều Phúc vừa xoa vừa bóp vú Tiểu Phương vừa nói cho nàng yên
ḷng:
- Anh biết mà...Nó ngủ như chết.
Hai anh chị đâu có biết thật ra "thằng nhỏ ngủ như chết" đang
dương cặp mắt thao láo ra mà nh́n qua vách năy giờ!
Tiểu Phương ôm lấy Kiều Phúc nói nhỏ:
- Lần sau anh làm vừa vừa thôi nghe. Ai nghe thấy th́ chết.
Tiểu thơ mà biết đuợc th́...
- Tiểu thơ làm sao xuống đây mà biết được. Mà có biết chắc
cũng không sao. Tiểu thơ người đẹp như tiên. Ai ḍm cũng mê.
H́...h́...nhiều khi anh muốn...
Tiểu Phương đua tay lên bịt miệng hắn:
- Trời đất! Anh này nói bậy mà không sợ hay sao vậy?
- Ủa, tiểu thơ đẹp th́ anh nói là tiểu thơ đẹp. Đâu có nói sạo.
Người ǵ đâu mà trắng trẻo, dễ thương. Văn vơ toàn tài mà nhan
sắc cũng mỹ miều. Thiệt hết xẩy...
Tiểu Phương rúc vào nguời Kiều Phúc thủ thỉ:
- Ờ, em cũng công nhận tiểu thơ trẻ tuổi mà đă mặn mà, lộng
lẫy. Em chưa thấy ai đẹp như cô ta. Đúng là lá ngọc cành vàng.
Nhưng cổ cũng dữ lắm đó. Hầu cổ nhiều lần nên em biết. Có một
lần em thấy...
Biết ḿnh lỡ lời, nàng im ngay. Kiều Phúc nhổm lên, hỏi dồn:
- Hả, em thấy ǵ? cái ǵ mà dữ lắm?
Tiểu Phương đỏ mặt:
- Thôi em hổng nói đâu. Nói anh nghe rồi anh lại nổi hứng, lại
đ̣i, làm ầm lên, làng xóm dậy hết.
Kiều Phúc năn nỉ:
- Nói cho anh nghe đi em. Bộ tiểu thơ cũng dâm lắm hả? Trời ơi,
tiểu thơ vừa đẹp vừa kiêu kỳ, lên cơn nứng làm sao mà thỏa măn
ḷng dâm? Anh ước anh có mặt lúc đó, anh sẽ cố gắng làm cho
nàng vui ḷng. Đuợc gần một tấm thân ngọc ngà như tiểu thơ th́
có chết cũng cam.
- Không phải vậy đâu. Anh nói bậy rồi đó. Nói thế mà lại không
sợ em ghen tức. Thiệt quá sức. Em giận rồi đó. Em đi đây!
Nói xong Tiểu Phương đứng dậy, mặc vội quần áo rồi đi thẳng.
Vô Kỵ trở lại nằm lên giường mà ngủ măi không được. Trong đầu
óc y cứ tưởng tượng đến vị tiểu thơ trẻ tuổi, nhan sắc như
tiên nga, tuy chưa gặp nhưng y chắc là nàng đẹp đẽ tuyệt vời.
Rồi cảnh hai đứa tớ làm t́nh với nhau. Hai h́nh ảnh cứ trộn
lẫn với nhau. Tiểu thơ...69...tuyệt trần...bú cặc...trẻ đẹp...chơi
kiểu chó...kiêu kỳ...đụ vào lồn...thỏa măn...tiểu thơ...mút
lồn...mặn mà...trẻ đẹp...dầm dề...Vô Kỵ ngủ thiếp đi lúc nào
không biết.
Mấy ngày sau, khi thấy Vô Kỵ đă khỏe khoắn hơn, Kiều Phúc dẫn
y đi cảm tạ gia chủ. Y đi qua những dăy hành lang, những pḥng
ốc trang hoàng lộng lẫy, rộng lớn. Nguới hầu, gia nhân đi lại
tấp nập, tươi cười vui vẻ. Y biết ngay gia chủ là nguời giàu
sang, phú quí, hào phóng. Đi một lúc, tới trước một cánh cửa
rất lớn, Kiều Phúc đẩy cửa rồi bảo y buớc vào. Đứng trong căn
pḥng rộng lớn, Vô Kỵ thấy có người ngồi trên cái ghế da đặt
ngay giữa pḥng, lưng ghế quay lại nên y không nhận được mặt,
chỉ thấy hai chân nho nhỏ có mang ủng da thú. Trước mặt người
đó là một đàn chó khoảng ba chục con ngồi xếp thành ba hàng
thẳng tắp. Y nhận ra ngay đây là những con chó đă cắn y mấy
ngày truớc. Con nào con nấy đều to lớn, dữ dằn. Y tức giận vô
cùng. Hoá ra gia chủ nhà này nuôi chó để cắn người đây mà! Bị
chó cắn, nằm liệt mấy ngày. Lửa giận bốc lên, Vô Kỵ hầm hầm
quay người buớc ra cửa. Bỗng có tiếng con gái giọng trong
thanh cất lên sau cái ghế:
- Chú em vào đây rồi sao lại đi ra? Bộ chú giận không muốn nói
chuyện với tôi hả?
Nh́n lại, y thấy một khuôn mặt thiếu nữ, trẻ đẹp tựa thiên
thần từ từ quay lại. Nh́n thấy khuôn mặt đó, Vô Kỵ như bị hớp
hồn. Y đă từng thấy nhiều nguời đẹp rồi nhưng chưa bao giờ y
thấy ai đẹp như vậy. Y như nguời rớt từ cung trăng xuống, mặt
ngây dại, nhưng tim đập rất mạnh. Thiếu nữ đưa bàn tay trắng
nuốt ra vẫy y:
- Chú em lại đây.
Vô Kỵ như bị nam châm hút, chân buớc tới từ từ lúc nào y cũng
không biết. Thiếu nữ cười rất tươi, nói với một giọng hết sức
diụ dàng:
- Tôi tên Chu Cửu Chân. C̣n chú em tên ǵ?
Vô Kỵ tự động trả lời như nói trong mơ:
- Tôi tên Trương Vô Kỵ
- Chú Vô Kỵ ngồi xuống đây. Những con chó này do tôi nuôi,
trao luyện rất kỹ. Hôm nọ tự dưng cắn chú, thật là tôi có lỗi.
Cho tôi xin lỗi nhé. Chú Vô Kỵ c̣n giận tôi không?
Ngồi bên Cửu Chân, Vô Kỵ như thằng nhà quê, chân tay thừa thăi,
mặt mũi nóng bừng. Mùi hương từ nguời nàng thoảng ra làm y nửa
mê nửa tỉnh. Nghe Cửu Chân hỏi vậy, tuy hồi năy y tức giận
cành hông, nhưng bây giờ y chỉ trả lời lắp bắp:
- Không...Tôi...Không, tôi không giận ...cô nương...Tức nhiên
tôi không...
Thấy y nói năng không mạch lạc, như ngây như ngô, Cửu Chân mỉm
cười có vẻ thích thú. Nàng đặt một tay lên vai Vô Kỵ một tay
chỉ lũ chó, nói như rót mật vào tai:
- Để tôi giới thiệu chúng nó với chú nhé. Chúng nó có tên cả
đấy. Con này là Tả tướng quân, con này là Hữu tướng quân. C̣n
con kia là Đại Nguyên Soái, con kia là...
Vô Kỵ mắt hoa tai ù, không nghe được những lời Cửu Chân nói
nữa. Cảm giác êm ấm từ bàn tay nuột nà đặt trên vai y làm y
bủn rủn cả người. Cửu Chân cứ nói mà y có nghe và hiểu một câu
nào đâu? Một hồi lâu sau, khi Cửu Chân kêu ả Tiểu Phương đưa y
ra, đem y trở về pḥng mà y cũng chẳng hay biết ǵ cả. Nằm
trên giường mà hồn phi phách tán, nguời cứ như trong mộng.
Thấy y cứ ngó lên trần nhà với con mắt mất hồn, Tiểu Phương
lui ra ngoài đóng cửa lại rồi cười kh́ mà nghĩ: "Thằng nhỏ
thật quá quắt. Gặp tiểu thơ ḿnh một tí mà đă như si như mê.
Mới từng ấy tuổi mà đă hư thân, mê gái!"
Cửu Chân sau khi sai Tiểu Phương đưa Vô Kỵ ra rồi nhớ lại
những hành động của Vô Kỵ làm nàng cuời thầm, mà lại cảm thấy
thích thú. Bộ tịch của y rơ ràng là đă sa vào mê cung, hết lối
ra. Ở tuổi muời tám, Cửu Chân biết là nàng đẹp lắm. Bao nhiêu
chàng trai, bất luận sang hèn, già trẻ, sau khi đă thấy nàng
một lần th́ đều cả thảy phải t́m cách nh́n nàng một lần nữa.
Đương nhiên là nàng rất hănh diện với sắc đẹp của ḿnh. Tự
kiêu nữa là đằng khác. Như vậy vẫn chưa đủ, nàng c̣n muốn tất
cả đàn ông con trai trên cơi đời này đều phải si mê ḿnh, qụy
lụy ḿnh, tôn thờ ḿnh. Thật ra nàng có một nỗi đau khổ, bí ẩn
mà không ai biết được.
Ngồi suy nghĩ một hồi, Cửu Chân hất mặt ra lệnh cho một con
chó nằm gần đó:
- Tổng lănh binh! Ra đây!
Con chó phóng tới phủ phục ngay dưới chân nàng. Cửu Chân xoa
đầu nó, thủ thỉ như tâm sự với con Tổng lănh binh:
- Mi thấy chuyện hồi năy chưa? Thật tức cười. Thằng nhỏ như
nguời mất hồn. Ta đă nói với mi nhiều lần rồi mà. Ta trẻ, ta
đẹp, ai mà thoát khỏi ta được? Bất cứ cái ǵ ta muốn là ta sẽ
có được. Rồi mi sẽ thấy. Đây là thêm một bằng chứng nữa nhé.
Mi đă tin ta chưa?
Con chó nh́n Cửu Chân, le lưỡi ra thở kh́ kh́, cái đầu gật gù
như đồng ư. Cửu Chân thích chí, xoa cái đầu to tướng của nó
rồi nựng cằm nó.
Lúc đó Tiểu Phương buớc vào, nói với Cửu Chân:
- Thưa tiểu thơ, tiểu thơ có cần con gíup tiểu thơ nhốt chó
vào chuồng không?
Cửu Chân ngẫm nghĩ một tí rồi nói:
- Thôi không sao. Ngươi lui ra đi. Ta làm một ḿnh được.
Thấy Tiểu Phương đi ra rồi, Cửu Chân buớc tới khóa cánh cửa
lại. Nàng trở lại ngồi lên ghế, nh́n con chó vẫn c̣n nằm đó
rồi nói:
- Tổng lănh binh ra đây chơi với ta.
Con chó nghe lời đứng lên chạy tới gần nàng. Cửu Chân ngồi
trên ghế đưa hai tay ra ôm lấy đầu con chó mà vuốt ve, nựng
nịu. Nâng niu con chó một lúc, Cửu Chân bỗng cởi thắt lưng ra,
vén áo ḿnh lên tới bụng rồi dạng chân ra. Ở giữa cặp đùi
trắng nơn là một cái lồn vun đầy, lông tơ óng muợt. Trên cái
lồn xinh đẹp đó có điểm lấm tấm vài giọt nước long lanh- khí
dâm của nàng đă rỉ ra- trông như một đóa hoa phù dung bao phủ
bởi một làn sương mai. Cửu Chân nói khẽ với con chó:
- Đây nè. Ta cho mi hưởng đó. Tới đây.
Như đă quen rồi, con chó vục mơm tới, thè lưỡi ra liếm vào lồn
Cửu Chân. Mùi lồn nứng và vị dâm khí làm con chó say mê liếm
sùng sực. Một lát khi thấy ṇ liếm hết nuớc dâm trên lồn, Cửu
Chân liền ngửa người ra, dựa lưng lên ghế, dạng hai chân vắt
lên hai thành ghế. Lồn nàng mở rộng ra, để lộ cái lỗ lồn hồng
hào, khắn khít. Xong, nàng c̣n đưa hai tay đè lên hai mép lồn
mà kéo ra khiến lỗ lồn hở sâu thêm. Một gịng nuớc trắng đục
rỉ từ sâu trong khe ra ngoài. Ngửa mặt lên trời, mắt lim
dim,Cửu Chân khuyến khích con chó:
- Tổng lănh binh, liếm đi...liếm...
Con chó lại nhào tới liếm vào lỗ lồn nàng liền. Cái lưỡi nham
nhám của nó làm Cửu Chân suớng rên, hẩy lồn lên, dạng lỗ lồn
ra thêm, dâm khí tuôn ra nhiều nữa. Con chó thấy nuớc dâm ra
nhiều, nó càng liếm mạnh hơn và nhanh hơn. Cái đầu to lớn của
nó cứ hùng hục, lắc lư giữa háng nàng. Nhiều khi cái lưỡi của
nó liếm sâu vào lỗ lồn nàng, đi vào trong hang. Lồn của Cửu
Chân bây giờ uớt nhẹp, v́ dâm khí và v́ nước miếng của con chó.
Cặc con chó bây giờ đă cương lên, nổi một dề cứng ngắc giữa
háng nó. Sau một hồi, chịu không nổi nữa, Cửu Chân đẩy đầu con
chó ra. Nàng quay người lại, qú trên ghế, hai tay ôm lấy lưng
ghế, chổng mông ra, nói với con chó:
- Tổng lănh binh ơi...làm đi...đụ ta đi...
Con chó liền chồm tới, thân chó to lớn đè lên con người nhỏ
nhắn của nàng. Hai chân sau của nó chống xuống đất, hai chân
trước của nó bấu vào cái lưng thon của Cửu Chân, nó le lưỡi
thở hổn hển nhắp hẩy lia lịa vào cái mông trắng mịn của nàng.
Con cặc đỏ ké, to lớn đâm thọc lung tung, nhiều khi trật mục
tiêu. Khi th́ nó đâm vào háng, khi th́ nó đâm vào đít, khi th́
vào mông, khi th́ vào lồn nhưng rồi lại tuột ra ngay. Nước
nhờn bê bết trên mông, trên đít nàng. Thấy thế, Cửu Chân bèn
cúi xuống nắm lấy cặc con chó mà hướng dẫn nó thẳng vào lồn
ḿnh. Cặc chó đỏ lè, to lớn nổi bật, tương phản với bàn tay
trắng bóc, nhỏ nhắn của nàng. Không để cho nó trật ra ngoài,
Cửu Chân cầm luôn con cặc chó rồi liên tục đẩy nó vào lồn ḿnh,
không buông ra nữa. Cửu Chân nói nhỏ với con chó như nói với
nguời t́nh:
- Phải làm cho đúng nhe Tổng lănh binh...Đừng như con Thiết Kỵ,
ta không thích...Như con Ngự Tiền tướng th́ ta mới thỏa măn...Ừ...Được
đó...Đụ đi...
Con chó cấu chặt vào lưng Cửu Chân mà hẩy tới, con cặc của nó
bây giờ đă lút sâu vào trong lồn nàng. Cửu Chân sướng quá, con
mắt phượng lim dim, cánh mũi nhỏ phập phồng, cái miệng xinh hé
mở, nàng đẩy người ḿnh ra sau, cùng nhịp với những cái nhắp
của con chó. Nguời và chó giao cấu với nhau một lúc lâu. Cái
cảnh "Giai Nhân và Ác Quỉ" này trông thật quái ác: một nàng
giai nhân trẻ đẹp, nguyệt thẹn hoa nhường, sẵn sàng can tâm
làm t́nh với một con ác quỉ đội lốt chó săn, nhe nanh múa vuốt,
mà cả hai bên đều say mê hưởng thụ từng giây phút mê ly, từng
cử động dâm cuồng.
Khi không thể ngăn cản, kềm hăm được những cơn sướng khoái cứ
dâng lên từng đợt, Cửu Chân, thân thể nhễ nhại mồ hôi, cong
nguời lên rồi đạt tới khoái cảm tột độ. Nàng nắm chặt lấy
thành ghế, nghiến răng chịu đựng những cơn giông tố của dục
t́nh đang tàn phá trên thân thể, trong làn da sớ thịt. Từ làn
môi đỏ mộng, Cửu Chân không thể không rên lên những câu mà
nàng chỉ có thể nói trong mơ: "Biểu ca...Biểu ca oi...Biểu
ca...".
(Hết
Phần 4 ... Xin mời xem tiếp
Phần 5) |