| Home | Directory | Bookmark | Forum | Guestbook | Contact | Add URL | About Us |
                        
 

VÔ KỴ TRIỆU MINH

Tác giả: Phan Hải Doi
E-mail: phd85doc@hotmail.com

[Phần 1][Phần 2][Phần 3][Phần 4][Phần 5][Phần 6][Phần 7][Phần 8][Phần 9][Phần 10]
[
Phần 11][Phần 12][Phần 13][Phần 14][Phần 15][Phần 16][Phần 17][Phần 18][Phần 19][Phần 20]
[
Phần 21][Phần 22][Phần 23][Phần 24][Phần 25][Phần 26][Phần 27][Phần 28][Phần 29][Phần 30]

Download Unicode Fonts

Phần 13: Phần Giữa - Đoạn 5

 

Sáng hôm sau, Chỉ Nhược đưa cho Vô Kỵ hai chiếc bánh mà nói:
- Đây là phần của anh và cô vợ của anh nữa đó.
Vô Kỵ ngẩn người không hiểu nàng nói “cô vợ của anh” là ám chỉ ai? Khi chàng vỡ lẽ ra, định lên tiếng phân trần với nàng th́ Chỉ Nhược đă quay người bỏ đi nơi khác rồi. Thấy nàng lạnh lùng không thèm nói chuyện với ḿnh nữa, Vô Kỵ nh́n theo dáng người của Chỉ Nhược mà tự hỏi ḿnh đă làm cái ǵ khiến nàng lại thay đổi thái độ cư xử với ḿnh như vậy. Khi chàng đưa mắt nh́n sang Linh Nhi th́ thấy Linh Nhi đang dương con mắt tinh quái lên mà hết ḍm tới Chỉ Nhược rồi lại ḍm tới chàng, miệng chúm chím ra vẻ diễu cợt hai người. Thấy vẻ mặt tinh nghịch dễ ghét quá, chỉ muốn bẹo vô hai má cho nó xưng lên, Vô Kỵ quyết định phen này làm một cú cho Linh Nhi chừa thói chọc ghẹo người ta.

Vô Kỵ liền cầm hai chiếc bánh, vươn tay ra bá vào vai Linh Nhi rồi cười hề hề mà nói:
- Cô vợ của anh ơi! Chóng ngoan để anh thương. Ra đây cho anh mớm bánh cho em ăn, kẻo đói rồi lại khóc nhè.
Linh Nhi nghe vậy, cựa vai thoát khỏi tay chàng, cự nự:
- Ai là vợ anh hồi nào mà anh cứ thương với yêu hoài vậy?
- Uả, chớ không phải hai ta đă hứa hẹn, đồng ư với nhau là sẽ sống chung với nhau, yêu thưong nhau đời đời măn kiếp hay sao?
- Đó là anh nói à nghen. Em có bao giờ hứa hẹn ǵ với anh đâu nào?
- Chứ mấy ngày trước, ai đ̣i cưới anh làm chồng đó? Rồi sau đó anh cũng đă bằng ḷng lấy em làm vợ luôn rồi mà. Bây giờ ai cũng biết hết rồi, thấy chưa?
Linh Nhi trợn mắt lên:
- Hỏi lấy nhau là một chuyện, c̣n thương nhau là một chuyện khác. Em muốn lấy anh làm chồng để nhờ anh giúp em t́m kiếm anh ấy mà thôi.
Vô Kỵ liền cười híp mắt, giọng cợt nhă nhưng đầy vẻ thành thật:
- Trời ơi, không thương nhau mà lấy nhau sao đặng? Nhưng thôi, không sao, khi ở với nhau rồi, anh biết chắc chắn là em sẽ thay đổi ḷng dạ mà thương anh hết mực.
Nghe Vô Kỵ nói với một vẻ hết sức tin tưởng như vậy, Linh Nhi bèn dịu giọng xuống:
- Anh A-Ngưu à, em nói thật cho anh biết, anh có giận em th́ em cũng cam chịu. Trong ḷng em chỉ có một ḿnh anh ấy thôi. Suốt đời em, không ai có thể thay thế anh ấy được.
Vô Kỵ nghe Linh Nhi nói, có vẻ nửa phân bua, nửa sợ hăi, chàng cố nhịn cười mà làm ra vẻ tức giân:
- Em Linh Nhi, sao em cứ khư khư vương vấn với cái tên bạc t́nh, hung ác đó làm ǵ vậy? Em quên hắn ta đi. Theo anh rồi anh sẽ chăm sóc em tận t́nh, chiều em mọi thứ, không thích sao?
Rồi chàng ghé miệng vào tai nàng mà nói nhỏ:
- Chân của anh khỏi hết rồi, không cần chống nạng nữa. Nếu em bằng ḷng th́ hai ta sẽ trốn khỏi bàn tay của mụ sư thái ngay bây giờ. Ḿnh sẽ ngao du sơn thủy cho em đỡ buồn.
Linh Nhi nh́n Vô Kỵ, con mắt đă uơn uớt, ngập ngừng nói:
- Anh A-Ngưu, anh giúp em đi t́m anh ấy trước đi. Sau đó…sau khi t́m ra anh ấy rồi, em hứa là em sẽ đi theo anh… đi đâu cũng được.
Thấy Linh Nhi si t́nh như vậy, Vô Kỵ chạnh ḷng, không muốn đùa dai nữa, nhưng đă lỡ theo lao nên chàng nói tới luôn:
- Nếu vậy là em lợi dụng anh rồi. Đâu c̣n t́nh nghĩa ǵ nữa. Vợ chồng như vậy th́ chán chết…
Linh Nhi nghe chàng nói cứng như vậy, có ư không muốn giúp ḿnh nữa, nước mắt đă tuôn trào ra, nấc lên từng chập:
- Em cố t́m anh ấy…măi mà không ra…hi vọng nhờ anh…may ra…bây giờ anh lại không chịu…
Rồi như chợt nhớ ra điều ǵ, Linh Nhi nhớn nhác nh́n quanh rồi gọi với:
- Chị Chỉ Nhược ơi, cho em nhờ chị cái này…

Chỉ Nhược đi tới thấy Linh Nhi nước mắt ràn rụa, mặt mũi sầu đời th́ hốt hoảng, không biết chuyện ǵ đă xẩy đến cho nàng. Linh Nhi phụng phịu nói với Chỉ Nhược:
- Nhờ chị khuyên dùm anh A-Ngưu đi…ảnh thương chị lắm…chắc chắn ảnh sẽ nghe lời chị…
Chỉ Nhược đỏ mặt, lúng ngúng:
- Chuyện hai người…vợ chồng với nhau…cớ ǵ tôi xen vào…
Linh Nhi năn nỉ:
- Chúng tôi đâu phải vợ chồng ǵ đâu? Ai nói vậy? Ảnh chỉ có thương một ḿnh chị thôi.
Chỉ Nhược nghe nói vậy –mà giọng Linh Nhi rất là thành thật- ḷng mừng hớn hở, mặt mày nở sao, bao nhiêu khúc mắc, u buồn mấy ngày nay như giải tỏa hết. Nàng chợt cảm thấy Linh Nhi bây giờ quả là một người bạn tốt, gần gũi, đáng tin. Nàng liếc Vô Kỵ một cái thật nhanh rồi vui vẻ ngồi xuống kế Linh Nhi, nắm lấy tay Linh Nhi mà hỏi han:
- Em có thể giúp chị được cái ǵ? Em sẽ cố gắng…Chị yên tâm…
Nghe Chỉ Nhược nói thế, Linh Nhi cũng tươi mặt lên, lấy khăn lau hết nước mắt, xích lại gần Chỉ Nhược, ra chiều thân mật.
Vô Kỵ thấy hai nàng tự dưng cởi mở với nhau, không c̣n kèn cựa, hằn học với nhau nữa th́ mừng quá. Chàng hớn hở cười nói với Linh Nhi:
- Em Linh Nhi, anh hứa với em là anh sẽ giúp em t́m cho ra được anh ta. Dẫu có phải tới chân trời góc biển, mười năm trăm tháng, anh cũng không ngại. Em đừng âu sầu lo lắng nữa.
Linh Nhi nghe thế, mừng đến ưá nước mắt ra.

Ba người nh́n nhau, tươi cười, vui vẻ. Linh Nhi vui v́ có được người bạn mới, cả Vô Kỵ lẫn Chỉ Nhược đều là người đáng làm cho nàng tin tưởng. Chỉ Nhược vui v́ thấy đời ḿnh tươi lên, đường t́nh lại nở hoa, không c̣n có vẻ ǵ là trắc trở hết. Vô Kỵ vui v́ thấy cả hai nàng đều tươi trẻ, rất hợp với ḿnh, và ḿnh sẽ không c̣n bị cô đơn như mấy năm vừa qua nữa. Giữa không khí hoan hỉ đó, chỉ có một người đang hậm hực, bực tức cành hông. Đó là Tống Thanh Thư. Chàng thấy ba mái đầu xanh chụm lại nói cười vui vẻ, nhất là giữa Chỉ Nhược và thằng có tật kia, làm chàng căm tức, ganh ghét, không biết để vào đâu…

Tối hôm đó, Chỉ Nhược- không chờ các sư tỉ, muội - đi một ḿnh vào rừng, t́m một con suối nhỏ để lau rửa. Sau khi nói chuyện với Vô Kỵ và Linh Nhi, nàng cảm thấy vui đời, tươi thú, chỉ muốn đi tắm gội để con người sảng khoái, gột rửa những ưu phiền mấy ngày qua, và đón nhận những ngày sáng lạn sắp tới. Cũng chính v́ lẽ đó mà Chỉ Nhược cố ư đi vào rừng một ḿnh, để tận hưởng riêng ḿnh thú vui trong ḷng. Con gái nhiều khi kỳ lạ lắm. Khi buồn th́ chỉ muốn t́m một chỗ vắng để mà cưu mang, than khóc. Nhưng khi vui th́ nhiều khi cũng t́m nơi vắng để mà mừng đời, thăng hoa. Loại con gái này đều sống về nội tâm, thâm trầm, ít nói, vui buồn lắm khi không muốn san sẻ với ai. Chỉ Nhược thuộc loại này. V́ thế mà tối đó, nàng lẳng lặng đi một ḿnh vào rừng, không cho ai biết. Nhưng Chỉ Nhược có biết đâu là bất cứ một hành động nào của nàng đều không qua khỏi con mắt lúc nào cũng theo dơi của Thanh Thư. Chàng thấy Chỉ Nhược đi vào rừng th́ biết ngay là nàng đang đi đâu, và làm ǵ. Thanh Thư ngồi nhổm dậy nh́n theo Chỉ Nhược cho tới khi bóng nàng khuất sau rạng cây. Chàng ngần ngại, lừng khừng. Nên hay là không nên? Hôm qua đă một phen hú vía, chưa hết sợ. Nhưng khi nghĩ tới tấm thân trắng trẻo, toát tục của Chỉ Nhược, trần truồng trước mắt cho ḿnh tha hồ xoi ngắm th́ Thanh Thư không cưỡng lại đuợc ḷng dục. Mà hôm nay nàng c̣n đi một ḿnh nữa! Có ai đâu mà sợ? Đúng là trời cho, phải hưởng.

Chỉ Nhược đi vô trong rừng th́ t́m được một cái hồ nhỏ. Nàng cởi giầy vớ ra, ngồi khoa chân xuống vũng nước mát, cúi măt xuống, nghĩ ngợi lan man, trên môi lúc nào cũng lộ một nụ cười mỉm. Nàng đang sung sướng! Một lát sau, nàng vươn vai, lần tay vào người, sửa soạn cởi áo th́ nàng thấy trong tay áo ḷi ra tấm khăn tay. Nhận ra đó chiếc khăn mà nàng đă đưa cho Vô Kỵ dùng hôm trước, Chỉ Nhược liền rút cái khăn ra, mơn man rờ rẫm lên nó mà tưởng nhớ tới vẻ mặt của Vô Kỵ. Trên môi nàng lại lộ ra một nụ cuời mỉm. Nàng đang si t́nh! Bất chợt trời tối đen sầm, không thấy ǵ hết. Đang ngơ ngác th́ Chỉ Nhược cảm thấy vai ḿnh bị ai nắm chặt. Nàng biết ngay là mắt ḿnh đă bị một tấm vải che phủ và vai ḿnh đang bị một người nào đó kềm chế. V́ tập vơ từ nhỏ nên nàng không hốt hoảng, tự động phản công ngay. Chỉ Nhược trầm vai xuống để thoát khỏi sự áp tỏa của bàn tay người nọ rồi đua hai tay ra sử thế cầm nă đánh vào mặt đối phương liền. Thế này rất công hiệu trong lúc cận chiến: bàn tay đưa ra đụng tới bấy ḱ chỗ nào là bắt, nắm, thọc, xỉa, đâm, móc lợi hại vô cùng. Tuy bị che mắt nhưng nàng vẫn sử dụng thế vơ này một cách rất tinh xác và nhanh nhẹn. Người nọ liền đưa tay đỡ gạt luôn mười mấy thế cầm nă của nàng rối bắt luôn bàn tay nàng khiến Chỉ Nhược không sao tấn công được nữa. Thấy địch thủ lợi hại như vậy, bản lănh có phần trội hơn ḿnh, Chỉ Nhược liền há miệng ra la lên cầu cứu. Nhưng tiếng kêu la chưa thoát ra th́ nàng đă bị người nọ điểm vào huyệt câm khiến nàng tắt tiếng hẳn đi. Rồi sau đó hai tay nàng như bị mất sức, rơi lỏng xuống bên người. Tiếp theo đó, Chỉ Nhược bị người nọ điểm luôn vào bẩy tám yếu huyệt khắp người khiến nàng bủn rủn tay chân, tê dại ḿnh mẩy, ngă lăn ra. Người nàng nằm lồ lộ, hớ hênh, hết động đậy. Nàng chợt nghe người nọ cười lên, giọng trầm trầm, vịt đực, đúng là của đàn ông:
- Hà…hà…Hết xẩy…

Nằm xuội lơ dưới đất, Chỉ Nhược không trông thấy ǵ hết, v́ nàng vẫn c̣n bị vải che mắt, nàng bị bỏ nằm yên một lúc, làm Chỉ Nhược lo lắng, ngạc nhiên, không biết chuyện ǵ sẽ xẩy ra cho ḿnh. Nhưng ngay sau đó nàng cảm thấy người đàn ông đó rờ tay lên ngực ḿnh rồi từ từ lột bỏ áo ḿnh ra. Chỉ Nhược hoảng hốt, biết ngay là ḿnh đă bị rơi vào tay một tên dâm tặc và hắn đang bắt đầu tấn tuồng cưỡng bức nàng. Bây giờ nàng mới thấy hối hận là đă đi vào rừng một ḿnh th́ đă muộn. Đi đêm có ngày gặp ma. Và đêm nay, con “dâm ma” sắp sửa dày ṿ, hưởng thụ thân thể của nàng. Tim nàng đập th́nh th́nh! Đây là lần đầu tiên nàng xuống núi Nga Mi, gia nhập giang hồ, th́ đă bị nạn. Trước đến giờ, Chỉ Nhược chưa hề đụng chạm đến một người đàn ông nào, đừng nói chi đến khoả thân cởi truồng trước nam phái. Tâm hồn nàng vẫn c̣n trắng bạch, thân thể nàng vẫn c̣n trinh nguyên. Không ngờ lần đầu hạ sơn cũng là lần đầu bị sa cơ, bị cưỡng hiếp, bị mất đời con gái. Sau khi lột áo nàng ra, Chỉ Nhược nghe thấy tên dâm ma thở hổn hển, hiển nhiên là hắn ta đang ngẩn người thưởng thức nửa phần thân thể trần trụi, trắng muốt, ngực vú phơi trần của nàng. Sau một hồi ngắm nghía, tên dâm ma lại kéo luôn quần nàng ra, bây giờ hoàn toàn lơa thể. Với tuổi đôi chín, Chỉ Nhược biết ḿnh có một thân h́nh rất cân đối, gợi cảm. Và chứng cớ rơ ràng là tên dâm ma đang thở ào ào, như đang chạy một cuộc đua việt dă. Chắc chắn là hắn ta đang xoi mói, nh́n ngắm đă đời trên thân h́nh trần truồng lơa lồ của nàng. Hơi thở của hắn càng lúc càng nhanh lên, cuồng vă. Chỉ Nhược mắc cỡ quá, khi nghĩ tới là ḿnh đang nằm hở hang, lộ liễu, không một mảnh vải che thân, phơi bày hết tất cả những bộ phận kín đáo, riêng tư trước mặt một người lạ, một người đàn ông, một tên dâm tặc. Nàng cố cựa ḿnh nhưng không sao nhúc nhích được…

Bỗng nhiên đôi vú của Chỉ Nhược đă bị hai bàn tay của tên dâm ma vân vê, xoa nắn, mơn man liên hồi. Nàng há miệng ra, phần v́ muốn la lên, tuy rằng nàng biết không ra tiếng, phần v́ muốn thở mạnh ra, v́ biết rằng cuộc cưỡng hiếp đă bắt đầu. Ngay lúc đó, cái miệng hé mở của nàng liền bị chụp lên bởi cái miệng của tên dâm ma. Hắn lùa luôn lưỡi hắn vào miệng nàng mà xục xạo. Chỉ Nhược bèn ngậm ngay miệng lại th́ tên dâm ma đă đưa miệng hắn xuống dưới mà ngậm lấy đầu vú nàng, bú lấy bầu vú nàng. Hai tay hắn vẫn tiếp tục nhồi bóp cặp vú của nàng. Một vú mà bị bú th́ vú kia bị bóp, cứ như vậy, luân phiên. Sau một hồi mút liếm, sờ xoạng trên bộ ngực nở tṛn của nàng, tên dâm ma lại đưa miệng hắn xuống dưới nữa, rà rà cái lưỡi dọc theo ngực, bụng, rốn, rồi tới chim. Bằng một hành động rất thành thuộc, hắn lấy hai tay vạch lông, banh mép chim nàng ra, để lộ cái lỗ âm đạo hồng hào, rồi đưa lưỡi ra mà liếm chung quanh mép chim nàng. Tuy không cử động được, nhưng Chỉ Nhược đă thấy nhột nhạt ở phía dưới. Tên dâm ma sau đó c̣n liếm lên âm hạch của nàng lia lịa làm cảm giác nhột nhạt, bây giờ đă trở thàng tê mê, tăng lên gấp mấy chục lần. Chỉ Nhược cảm thấy đường âm đạo của nàng đă bắt đầu ươn ướt. Bây giờ hắn ta buông tay ra, không giữ mép âm đạo nữa làm chim nàng híp lại, hắn há miệng ra, bao phủ cả âm đạo lẫn âm hạch của nàng mà bú thật mạnh. Đồng thời, hai bàn tay hắn lại đưa lên, bóp thật chặt lấy hai nhũ hoa của nàng. Chỉ Nhược nhắm nghiền mắt lại. Một cảm giác sung sướng, ngược lại ư muốn của nàng, dâng lên từ từ. Nàng muốn cưỡng lại mà không được. Nước nhờn trong chim nàng bây giờ đă chẩy ra thật nhiều. Vừa bú lồn, vừa bóp vú một hồi, tên dâm ma liền thả vú nàng ra, rồi đưa hai ngón tay, thay cái lưỡi đang ngọ nguậy trên mu chim nàng, mà thọc vô âm đạo nàng. Ngón tay hắn chui tọt vào trong cái lỗ ướt nhẹp nước dâm một cách dễ dàng, làm Chỉ Nhược nín thở, đầu óc căng thẳng ra. Đau quá. Trời ơi, chưa bao giờ nàng bị công phá vào sâu trong tận cùng cơ thể như vậy, nhất là bởi một người đàn ông. Ngón tay của hắn xục xạo, lục lọi một hồi làm cơn đau của nàng dần dần biến mất, thay thế bằng một cảm giác mới lạ, khó tả. Chỉ Nhược bắt đầu thở mạnh lên, âm đạo khít khao của nàng cũng bắt đầu co giăn, lúc thả lúc bóp chung quang ngón tay của tên dâm ma. Bỗng nhiên nàng thấy đau nhói lên một cái. Th́ ra ngón tay của hắn đă đụng tới màng trinh của nàng. Tện dâm ma h́nh như cũng biết, hắn ngừng ngón tay lại, ngần ngừ một tí rồi bỗng rút hẳn ngón tay ra khỏi chim nàng. Sau đó Chỉ Nhược nghe tiếng sột soạt quần áo th́ miệng của nàng đă bị con cu cương cứng của hắn ấn vô. Nàng chưa kịp ngậm miệng th́ con cu của hắn đă chui tuốt vào miệng nàng rồi. Đây là lần đầu tiên trong đời nàng phải đụng chạm tới cái con cu của một người con trai, đàn ông trưởng thành. Hồi nhỏ, lúc xa xưa, đă có lần nàng đă từng nghịch ngợm với con cu của một đứa trẻ tên là Trương Vô Kỵ. Chỉ một lần đó thôi. Nhưng bây giờ th́ khác. Ác hại thay, lần đầu tiên này cũng là lần đầu tiên nàng phải ngậm nó trong miệng. Cái cảm giác thật lạ lùng; con cu trong miệng nàng, nói nó cứng cũng không đúng, mà nói nó mềm cũng không sai. Khi nàng vừa nhận ra được cái mùi nồng nồng, cái vị hăng hăng của con cu th́ tên dâm ma đă rút cu ra khỏi miệng nàng. Rồi như vội vă, không kềm hăm được nữa, hắn đưa nhanh con cu sừng cứng xuống dưới, kê vào cái lỗ chim ướt đẫm của Chỉ Nhược mà nhấn thật mạnh vào. Chỉ Nhược lịm người đi. Thôi rồi! giă từ đời con gái… (Truyện từ Cơi Thiên Thai)

Ngay lúc đó, Chỉ Nhược chợt nghe mấy tiếng vù vù, vi vu phát lên không ngớt. Tên dâm ma bỗng nhiên la lên, đau đớn. Rồi mấy tiếng lạch cạch, như tiếng vỏ cây rớt xuống đất vậy. Sau đó lại thêm mấy tiếng vù vù nữa làm hắn ta rên lên rồi, như chịu đau không nổi nữa, hắn ta vùng lên bỏ Chỉ Nhược lại, chạy mất. Chỉ Nhược nằm im một lúc, không nghe động tĩnh ǵ hết. Hiển nhiên là có một cao thủ nào đó, đă dùng vỏ cây để bắn đuổi tên dâm ma, mà cứu ḿnh thoát khỏi màn cưỡng hiếp vừa rồi. Nghe tiếng ḱnh lực vi vu, chỉ dùng vỏ cây mà đánh đuổi được tên dâm ma- mà nàng biết tài nghệ của hắn cũng không phải là vừa- th́ nàng biết vị ân nhân này phải là một nhân vật mạnh bạo, thượng đẳng giang hồ. Rồi nàng nghe tiếng chân thật nhẹ đi tới, rồi một tiếng nói thật khẽ, thật nhỏ, th́ thầm bên tai:
- Cô nương, đừng sợ…Không sao…
Người nọ bèn nắm tay nàng làm Chỉ Nhược cảm thấy có một luồng hơi ấm truyền sang người ḿnh ào ạt. Luồng khí thâm hậu chạy tới đâu là huyệt đạo của nàng được giải khai tới đó. Vừa cử động được là Chỉ Nhược liền đưa tay lên kéo miếng vải che mắt xuống ngay. Nhưng người đó đă nắm tay nàng cản lại, rồi nói th́ thào:
- Đừng! Không nên thấy mặt…
Nghe thế, Chỉ Nhược ngạc nhiên nhưng rồi tỉnh ngộ ngay. Trong hoàn cảnh không được hay ho này, tốt nhất là nàng không nên biết mặt mũi của người đă cứu ḿnh. Nếu lỡ thấy th́ mai sau nàng sẽ rất khó ăn khó nói khó sử với vị ân nhân này lắm. Nghĩ vậy, nàng lấy làm cảm kích, biết ơn người nọ hơn nữa. Người đó đă cứu nàng thoát nạn bây giờ rồi c̣n lo ngại cho tương lai của nàng nữa. Thật là nhân nghĩa và trí toàn. Dựa theo tiếng nói và cảm giác khi vị ân nhân cầm tay ḿnh, Chỉ Nhược đoán là một người con trai lớn tuổi hơn ḿnh, nhưng không phải là một trung niên hay già lăo. Nhưng giọng nói th́ nàng không thể biết đó là ai v́ người đó nói rất khẽ, như cố ư thều thào, khiến nàng không thể nào đoán được. Mà từ trước đến giờ, nàng có biết bao nhiêu người con trai đâu?

Chỉ Nhược chợt nhớ ra là nàng đang trần truồng khỏa thân trước mặt người con trai đó, nàng liền đưa một tay che vú, một tay che lồn, run run nói lên, giọng ngượng ngịu:
- Ân nhân đại ca…
Người con trai kia liền đưa ngón tay lên môi Chỉ Nhược:
- Shhh..shhh..
Biết chàng con trai không muốn ḿnh nói lên câu nào, Chỉ Nhược bèn ngậm môi lại. Ngón tay của chàng ta vẫn đặt lên miệng nàng, ấn nhẹ lên môi nàng. Vừa cảm kích, vừa rung động, như bị kích thích, tự dưng Chỉ Nhược há miệng ra, ngậm luôn ngón tay của chàng trai vào miệng mà mút nhè nhẹ. Khi cảm thấy ngón tay được bú run lên khe khẽ, nhưng vẫn nằm yên trong miệng ḿnh, chắc là chàng ta cũng đang khích động mạnh mẽ mà không rút tay ra, Chỉ Nhược liền sáp tới ôm luôn chàng ta mà xiết mạnh. Thân thể trần truồng của nàng dính chặt vào thân thể của chàng trai. Trong lúc chàng trai lúng túng, chưa dám ôm lấy tấm thân mịn màng của nàng th́ Chỉ Nhược đă vít đầu chàng trai xuống mà hôn vào miệng chàng một cách say mê. Chỉ một chút ít sau đó, như không dằn ḷng được, chàng trai mới choàng tay qua người nàng mà ôm riết, hôn trả lại một cách cuồng nhiệt. Hai người mút môi nhau, nút lưỡi nhau một lúc lâu, đam mê, cuống quít. Vừa xiết chặt thân h́nh người con trai trong tay, vừa đê mê bú mút lưỡi chàng, trí óc của Chỉ Nhược như trôi nổi bềnh bồng trên mây xanh. Nàng ḥan toàn hưởng thụ cái cảm giác của cái thân thể trần truồng của ḿnh được ép sát vào và bị ôm gọn trong người chàng trai chưa bao giờ quen biết. Nàng không hiểu tại sao ḿnh lại có những hành động dâm tục như vậy. Chắc là v́ nàng đă bị lôi cuốn vào hoàn cảnh hiện tại, không cưỡng lại được. Vừa mới bị tên dâm ma lột trần, khích dục, ngay sau đó th́ bị khích động bởi sự cảm kích, biết ơn với người cứu nạn, rồi sau đó tiềm thức của nàng như thúc đẩy nàng phải trả ơn cho người ân nhân mà nàng sẽ không bao giờ biết mặt, Chỉ Nhược như buông lơi, thả vội, để mặc cho tiềm thức, cho cơ hội đưa đẩy, hành động một cách vô ư thức, buông thả cho cơn sóng t́nh tràn lan, xâm chiếm. Nàng có thực sự yêu thương người con trai này không? Chắc chắn là không. Có biết mặt mũi ra sao đâu mà thương với yêu! Nàng có thực sự hưởng thụ cơn lạc thú này không? Chắc chắn là có. Cơn dâm t́nh đang cao hứng xâm nhập vào từng tế bào trong cơ thể, chịu sao thấu! Và c̣n hơn nữa kià…

Bởi v́ thế mà Chỉ Nhược thở hổn hển, đánh bạo đưa tay xuống mà nắm lấy con cặc của chàng trai. Toàn thân nàng rung lên khi cầm phải một khúc thịt to lớn kinh hoàng. Thật ra Chỉ Nhược chưa có ư niệm ǵ về kích thước của một con cặc người lớn cả. Nàng đă có bao giờ nh́n thấy hoặc sờ vào nó bao giờ đâu? Nhưng bây giờ th́ nàng biết chắc chắn, so với con cặc của tên dâm ma khi hắn đút vào miệng nàng, th́ con cặc của chàng trai đang trong tay nàng cương bự to hơn gấp mấy lần! Con cu cỡ này th́ không thể nào mà đút qua khỏi đôi môi nàng được, đừng nói chi vào hẳn trong miệng, dù chỉ là cái đầu khấc. Chỉ Nhược liền kéo quấn chàng trai xuống rồi lôi con cặc ra ngoài. Ṿng tay của nàng không cầm hết được con cặc của chàng, v́ nó quá bự. Chàng trai bây giờ thở dồn dập như tên dâm ma lúc năy vậy, con cu của chàng cũng phập phồng trong tay nàng, in hệt như vậy. Chỉ chờ có thế, nàng kéo người chàng xuống; cả hai đều ngă xuống đất, thân h́nh to lớn run rẩy của chàng đè dẹp lên thân h́nh nhỏ bé trần truồng của nàng. Chỉ Nhược, như ma đưa lối, quỉ đưa đường (hay là như thánh đưa lối, tiên dẫn đường?), dơ hai chân lên, dạng ra rồi đưa tay cầm con cặc to lớn mà dí nó vào ngay lỗ lồn ướt nhẹp của ḿnh. Nàng bồn chồn, háo hức, chờ đợi. Hồi năy, khi tên dâm ma sắp sửa phá trinh nàng, Chỉ Nhược bàng hoàng, sợ hăi. Bây giờ, nàng lại hoàn toàn tự ư hiến thân, dâng trọn đời trinh nữ cho người con trai xa lạ! Chàng trai không chần chờ mà nắc mạnh tới luôn. Chỉ Nhược thở hít vô một cái thật mạnh, muốn la lên. Thốn quá. Cái lồn nhỏ hẹp trinh nguyên của nàng làm sao mà chịu nổi con cặc quá khổ cho được? Nhưng thay v́ đẩy chàng trai ra, Chỉ Nhược lại c̣n dùng hai chân mà kẹp chặt lấy lưng chàng, hẩy mông lên cho con cặc đi vô sâu thêm nữa. Chàng trai theo đà, xiết chặt lấy người nàng mà đẩy hết ga vô lồn nàng. Chỉ Nhược cắn chặt lên môi ḿnh như để chận đứng những tiếng rên đau đớn và những tiếng rên sướng khoái. Cái lỗ lồn trong trắng trinh nguyên của nàng bây giờ bị nong ra, căng cứng khi bị con cặc to đại công phá, từ từ lút sâu vô. Hai người ôm cứng, dính chặt với nhau, nghe rơ từng hơi thở loạn cuồng của nhau, cảm nhận rơ từng nhịp tim dồn dập của nhau. Chỉ Nhược chợt thấy đau nhói lên, đầu óc muốn nổ tung ra: con cặc của chàng trai đă xuyên thủng màng trinh của nàng, đâm tuốt đến tận tử cung rồi. Chỉ Nhược không nhịn được nữa, rên lên nho nhỏ:
- Đại ca…Em đau quá…Đại ca…Em sướng…Chắc chết…Em…Đừng…Nữa đi…

Nghe thế, sau đó, chàng trai liên tục nắc vô lồn nàng, như vũ băo, triền miên. Cặc chàng trai sọc ra thụt vô lồn nàng một cách nhanh chóng, trơn lu, tuy rằng cái lồn nhỏ hẹp của nàng lúc nào cũng bóp chặt, như muốn đẩy cặc chàng ra ngoài. Đó là nhờ dâm thủy của nàng tiết ra quá nhiều, nhễ nhại, hậu quả của sự kích thích bởi sự cọ sát quá sức chặt chẽ của một con cặc khổng lồ và một cái lồn gái tơ khít khao chưa bao giờ được đụ. Chỉ Nhược bây giờ không c̣n biết trời trăng mây nước ǵ nữa. Nàng hẩy lên khi chàng dập xuống, nàng thụt xuống khi chàng rút ra. Nhịp nhàng, lên xuống, luân phiên không dứt. Con cặc quá khổ của chàng trai đâm thọc, công phá vào cái lỗ lồn nhỏ bé của nàng làm Chỉ Nhược đau đớn, xót xa, nhưng cùng một lúc, nó cũng chà xát, xiết nghiền lên cái âm hạch cương cứng của nàng làm Chỉ Nhược đê mê, sướng khoái. Thân thể nàng, trí óc nàng, con người nàng, tâm trí nàng như trải qua biết bao trạng thái, lúc th́ đau đớn, lúc th́ sung sướng, lúc th́ bầm dập, lúc th́ đê mê, lúc th́ chới với. Nàng bặm môi sướng khoái, đạt tới tột đỉnh không biết đến bao nhiêu lần. Mỗi lần đạt tới tột đỉnh là mỗi lần chết đi sống lại, vô non tiên về cơi trần. Mà chàng trai th́ cứ tiếp tục dập cặc vô lồn nàng không nghỉ. Chỉ Nhược kẹp chặt lấy người con trai, không thả, hai thân h́nh, một trần truồng, một ướt rịn mồ hôi, ép nhập lại thành một. Hai mắt của nàng nhắm nghiền, v́ bị mảnh vải che tối đen, miệng nàng hé mở, rên khe khẽ, làm nàng có cảm tưởng như ḿnh đang sống trong cơn mơ khoái lạc, ngoài cơi trần gian, không biết là thật hay là mộng. Bỗng nhiên Chỉ Nhược la lên một tiếng thảng thốt, muốn xỉu. Nhưng chàng trai lúc đó đang ngậm lấy miệng nàng mà bú môi mút lưỡi nàng khiến tiếng la lớn chỉ c̣n là tiếng ú ớ vang trong miệng của hai người. Con cặc của chàng trai tự dưng nở ra, to lớn gấp ba bốn lần làm cho lỗ lồn Chỉ Nhược bị căng ra, chật ngất khiến nàng đau đớn quá, la làng. Nhưng cùng với cơn đau điếng người đó, khi chàng trai nắc vô lồn nàng thêm một vài cái, mạnh bạo, sâu tuốt, th́ Chỉ Nhược lại đạt tới tột đỉnh, ra thêm một lần nữa. Cơn đau và cơn sướng trộn lẫn với nhau làm Chỉ Nhược chơi vơi, vật vă, chết ngất. Chàng trai ngay lúc đó cũng xuất tinh ào ạt, dầm dề vào trong lồn nàng. Tiếng rên xiết của hai người quyện lẫn vào nhau…

Sau đó, hai người nằm yên, gục chết- cả hai thân h́nh, bây giờ ướt vă mồ hôi, một bóng nhẫy trên thân thể trần truồng, một dính nhẹp trên quần áo xốc xếch- ôm nhau thở dốc.

Bỗng nhiên chàng trai buông nàng ra, đứng phắt dậy. Chỉ Nhược ngạc nhiên, không hiểu chuyện ǵ th́ nàng đă nghe loáng thoáng từ xa tiếng đàn bà con gái lao xao tiến tới. Hốt hoảng, nàng vội ngồi bật dậy đưa tay lên kéo tấm vải ra khỏi mắt. Nh́n quanh, nàng không thấy bóng dáng một ai cả, bốn bề vắng vẻ, lặng im. Chàng ân nhân đại ca chỉ trong nháy mắt đă biến mất không c̣n tâm dạng. Nhận thấy chỉ có một ḿnh ngồi yên trong chống rừng hoang im vắng, Chỉ Nhược có cảm tưởng như những chuyện vừa xẩy ra chỉ là những mộng mị, mơ hoài, không có thật. Thoát y, cởi truồng, khích dục, cưỡng bức, thoát nạn, đam mê, làm t́nh, mất trinh, đau đớn, sướng khoái, tất cả những thứ đó đều là ảo tưởng, chưa hề xẩy ra. Nhưng khi Chỉ Nhược nh́n xuống phần dưới của ḿnh th́, chao ôi, không thể nào chối căi được nữa, rơ ràng trên đám lông tơ đen mun, mịn màng, bê bết tinh trùng dâm khí, ḥa lẫn với vết máu đỏ hồng, chẩy loang xuống đùi. Chứng cớ rành rành của một trận mây mưa để đời thục nữ, một màn mất trinh tiêu đời con gái. Chỉ Nhược liền đưa tay lên mà khám xét th́ thấy dấu thủ cung sa cũng đă bay mất, một bằng chứng nữa cho thấy cuộc đời tơ nguyên của nàng đă đi vào quá khứ. Nàng nh́n lên trời suy nghĩ mông lung rồi thở dài nhè nhẹ. Nàng đang nuối tiếc một cuộc ái ân tuy ngắn ngủi nhưng đầy hứng tính, hay là ân hận cho một cuộc trao thân đầy dâng hiến nhưng không chủ định?

Khi Chỉ Nhược thấy bóng dáng của các sư tỉ, muội đang tiến tới th́ nàng vội vă dùng chiếc khăn tay, chiếc khăn mà nàng đă mân mê v́ có hơi hướng của Vô Kỵ, mà lau chùi tàn tích của trận truy hoan vừa rồi, trên bụng, ngay chim, dưới đùi. Sau đó, nàng mặc vội quần áo vào rồi tiến tới ven hồ mà vọc nước rửa người, làm như không có chuyện ǵ xẩy ra vậy.

Cơn đau ê ẩm vẫn c̣n dằng dưa dưới âm đạo. Nỗi sướng đam mê vẫn c̣n âm ĩ trong ḷng. Dư hưởng của màn làm t́nh đang c̣n rần rần trong toàn cơ thể, vô từng sợi cơ, nhập từng mạch máu, Chỉ Nhược tự hỏi không biết “người ấy” có đang cùng mang cảm giác da diết như ḿnh hay không? Rồi Chỉ Nhược mơn man thầm nghĩ, “Chàng là ai mà ḿnh không được biết mặt? Chỉ c̣n giữ được một mùi hơi hướng đặc biệt của người con trai, có lẽ suốt đời ḿnh sẽ không bao giờ quên!”

(Hết Phần 13 ... Xin mời xem tiếp Phần 14)

 
                                                 

 

 
 

 
 

Copyright © Tinhdonphuong.com 1998 - 2002. All rights reserved.
Design by Danny Huynh