| Home | Directory | Bookmark | Forum | Guestbook | Contact | Add URL | About Us |
                        
 

VÔ KỴ TRIỆU MINH

Tác giả: Phan Hải Doi
E-mail: phd85doc@hotmail.com

[Phần 1][Phần 2][Phần 3][Phần 4][Phần 5][Phần 6][Phần 7][Phần 8][Phần 9][Phần 10]
[
Phần 11][Phần 12][Phần 13][Phần 14][Phần 15][Phần 16][Phần 17][Phần 18][Phần 19][Phần 20]
[
Phần 21][Phần 22][Phần 23][Phần 24][Phần 25][Phần 26][Phần 27][Phần 28][Phần 29][Phần 30]

Download Unicode Fonts

Phần 12: Phần Giữa - Đoạn 4

 

Khi nghe tiếng nói của Diệt Tuyệt sư thái oang oang trước cái cḥi tuyết của hai người, Linh Nhi và Vô Kỵ nh́n nhau, chần chừ không biết phải làm ǵ. Thấy tay của Linh Nhi đang nắm vai ḿnh run run, hiển nhiên là đang sợ hăi, th́ Vô Kỵ liền cầm lấy tay nàng mà nói nhỏ:
- Linh Nhi, có anh đây, đừng sợ.
- Anh A-Ngưu, anh không biết đâu, vơ công của mụ này cao diệu lắm. Em đă từng thấy rồi.
Vô Kỵ liền nhờ tới lúc năm xưa sư thái ra tay đánh chết Hiểu Phù không thương tiếc một cách táo bạo như thế nào, chàng bèn gật gù, lẩm bẩm:
- Phải, cao diệu nhưng tàn ác lắm.
Bỗng nhiên giọng của sư thái gay gắt hắt vô:
- Ta chỉ tàn ác với bọn côn đồ mà thôi! Có ra đây ngay không?
Vô Kỵ nghe vậy kinh hăi thầm, biết không thể nằm măi trong đây được, liền nh́n Linh Nhi mà nói:
- Ḿnh đi ra đi em.
Linh Nhi bèn d́u Vô Kỵ ra ngoài th́ thấy Diệt Tuyệt sư thái đứng trước, sau đó có Chu Chỉ Nhược và Mẫn Quân đừng hai bên, và đằng sau c̣n có thêmvài đệ tử nữa.

Khi thấy hai người đứng trước căn cḥi rồi, sư thái lạnh lùng hỏi:
- Có phải con lỏi này không?
Mẫn Quân cung kính trả lời:
- Thưa sư phụ, chính nó đó.
Mọi người không thấy thân h́nh sư thái di chuyển ǵ cả, chỉ nghe “cùm cụp” một tiếng rồi người Linh Nhi đă bị bắn ra xa, hai cánh tay nàng đă bị bẻ gẫy gục. Thấy sư thái đứng yên mà có thể ra tay trả thù cho đệ tử một cách bá đạo như vậy, y hệt như thi triển một môn tà thuật, ai nấy đều im hơi nín thở. Chỉ có Vô Kỵ là thấy rơ mồn một. Chàng thấy sư thái nhẩy tới nắm lấy hai tay của Linh Nhi rung lên cho gẫy làm đôi rồi đẩy bắn nàng ra xa, xong rồi nhẩy trở về chỗ cũ. Bao nhiêu hành động đó xẩy ra một cách chớp nhoáng, khiến ai cũng tưởng sư thái có phép tà. Chính Vô Kỵ cũng không ngờ sư thái có thể ra tay một cách thần tốc như vậy. Bao nhiêu đó làm cho chàng kinh hoàng, khiếp sợ đến trân người ra, không dám động thủ nữa.

Trong lúc đó, mắt sư thái lạnh tanh nh́n Linh Nhi mà dằn mặt:
- Từ bây giờ trở đi mi mà c̣n dở cái tṛ xé áo người ta tục tĩu như vậy nữa th́ đừng trách ta độc ác. C̣n thằng kia, bước ra đây!
Mẫn Quân liền bước tới thưa:
- Thưa sư phụ, hắn ta bị gẫy cả hai chân, không đi được.
Sư thái bèn sai bảo đệ tử làm hai cái cáng gỗ để đặt Vô Kỵ và Linh Nhi lên để kéo đi. Hoá ra sư thái nghe Mẫn Quân tả lại là y thị đă bị Linh Nhi đùa dỡn, đem ra làm tṛ cười với thế “ve sầu thoát xác” như thế nào khiến sư thái tức giận vô cùng. Đệ tử phái Ngai Mi mà bị lột trần, xé áo thoát y trước mặt đám đông dân chúng th́ là một điều bà ta không thể chấp nhận được. Sư thái thầm nghĩ “À, con này ma lanh, gặp tay bà th́ hết đường cựa quậy nghe con!” Bà dự định là sẽ bắt Linh Nhi về núi Nga Mi mà xử phạt đích đáng!

Sau đó, một vài đệ tử Nga Mi giúp Vô Kỵ và Linh Nhi nằm lên cáng gỗ. Chỉ Nhược nh́n thấy Vô Kỵ thay đổi từ một dă nhân thành ra một chàng thanh niên tuấn tú th́ lấy làm ngạc nhiên, nh́n chàng chăm chăm. Khi chợt nhiên Vô Kỵ ngửng lên nh́n lại th́ Chỉ Nhược vội vă quay mặt đi, đỏ bừng đôi má, trông thật dễ yêu. Nàng đưa con mắt ra hướng xa xa tỏ vẻ như là tôi chỉ vô t́nh nh́n anh một tí xíu thôi, đừng có nghĩ bậy! Tuy nhiên cặp mắt nàng cứ đưa qua đưa lại chứng tỏ là nàng quả nhiên đang bồi hồi xúc động. Từ đuôi mắt, Chỉ Nhược có cảm tưởng là Vô Kỵ vẫn c̣n nh́n ḿnh đăm đăm làm nàng thấy ngượng quá. Cảnh hai người nh́n nhau như vậy, con mắt bắn qua, con ngươi bắn lại, làm sao mà qua khỏi cặt mắt tinh quái của Linh Nhi cho được! Nàng liền không bỏ cơ hội, nheo mắt, chọc ghẹo Vô Kỵ ngay:
- Anh A-Ngưu, anh có ḅ cái lủng lẳng theo anh rồi đó. Sửa soạn mua dây thừng đi!
Vô Kỵ mỉm cười, làm như không để ư tới lời châm biếm của Linh Nhi, hỏi nàng:
- Em có sao không? Vết thương của em như thế nào?
- Không sao hết, em chỉ bị trẹo khớp xương mà thôi.
- Để anh chỉnh xương lại cho em nghe. Chỉ Nhược! Nếu có tiện tay, cô cho tôi xin một tấm vải.
Nghe Vô Kỵ kêu tên ḿnh lên, Chỉ Nhược đỏ mặt, tự hỏi tại sao có bao nhiêu người chung quanh mà chàng lại gọi ngay ḿnh ra mà nhờ vả như vậy. Nhưng chẳng lẽ không đáp lời th́ không được nên nàng cố làm ra vẻ tự nhiên, nhuớng mắt về hướng Vô Kỵ ra vẻ “Anh nói ǵ đó? Tôi có nghe ǵ đâu?” Khi Vô Kỵ hỏi lại một lần nữa th́ nàng bèn rót một bát nước mà tiến tới đưa cho Vô Kỵ!

Vô Kỵ bỡ ngỡ không hiểu tại sao ḿnh hỏi xin một mảnh vải để cột tay cho Linh Nhi mà Chỉ Nhược lại đưa cho ḿnh một chén nước! Thấy vẻ mặt Vô Kỵ có dáng ngạc nhiên th́ Chỉ Nhược cũng bỡ ngỡ, biết ngay là ḿnh nghe lầm. Mà quả thật lúc Vô Kỵ hỏi xin ḿnh cái ǵ đó, ḿnh có nghe được ǵ đâu? Mới nghe chàng gọi tên ḿnh trước mặt mọi người một cách thản nhiên như là hai đứa đă quen nhau từ trước là ḿnh đă ngượng ngùng quá trời rồi, đỏ mặt tía tai, có câu nào chui vào tai đâu? Dầu rằng chàng có hỏi tới hai lần! Thành ra ḿnh chỉ đoán là chàng đang khát muốn uống nước. Thấy dáng hai người đều cùng bỡ ngỡ nh́n nhau th́ Linh Nhi cười hinh hích, tinh nghịch nói khích vô:
- Chị Chỉ Nhược ơi! Anh A-Ngưu hỏi xin chị một cái chăn mà.
Nghe vậy Chỉ Nhược vội vàng đưa tay ra đem tới cho Vô Kỵ một tấm chăn lông cừu. Vô Kỵ thấy thế liền khua tay lắc đầu mà nói:
- Không, không, tôi không muốn cái chăn, tôi…
Chỉ Nhược đỏ mặt lên, rút tay lại, lấy cái chăn trở về. Lại lầm nữa.
Vô Kỵ thấy Chỉ Nhược lúng túng th́ tội nghiệp, thầm nghĩ “ Không sao, ḿnh xé tấm chăn ra lấy một mảnh nhỏ cũng đuợc”, chàng đưa tay ra rồi nói nhanh:
- Thôi cũng được, Chu cô nương cho tôi xin…
Chỉ Nhược thấy thế, đang rút tay về, nàng lại đưa tay ra trao tấm chăn cho Vô Kỵ. Ngay lúc đó, Linh Nhi liền nhí nhảnh nói vào:
- A đúng rồi, anh A-Ngưu, anh hỏi xin một cái khăn để cột vết thương cho em đó mà!
Nghe vậy, Chỉ Nhược vỡ lẽ “À ra thế!”, nàng lại rút tay lại lấy tấm chăn về rồi vội vă, không suy nghĩ, rút ra tấm khăn tay trong người rồi đưa tay ra đặt chiếc khăn lên bàn tay của Vô Kỵ. Thấy Chỉ Nhược đưa khăn cho ḿnh, khăn chưa tới mà mùi hương đă thoang thoảng đưa tới mũi ḿnh, Vô Kỵ lại vôi vàng lắc tay khua đầu, thụt tay về:
- Không! Xin lỗi! Tôi chỉ xin một mảnh vải thường thôi.
Thấy Vô Kỵ xua tay, chỉ hỏi xin một miếng vải thô sơ, Chỉ Nhược ngượng ngùng rút tay lại lấy chiếc khăn về.
Linh Nhi thấy thế nhanh nhẩu nói thêm:
- Anh A-Ngưu, cái khăn đó chữa thương cho em được rồi! Chị Chỉ Nhược, chị t́m đâu ra được miếng vải bây giờ?
Vô Kỵ nghe Linh Nhi nói có lư, liền đưa tay ra:
- Em nói đúng đó, cái khăn hay miếng vải ǵ ǵ đó cũng được. Chu cô nương, cho tôi xin đi…
Chỉ Nhược bèn đưa tay ra nhét cái khăn tay của ḿnh vào tay Vô Kỵ. Nhưng khi nàng nh́n thấy trên cái khăn có những nét vẽ do chính ḿnh viết, mũi khâu do chính ḿnh may, và mùi hương do chính ḿnh ướp, rơ ràng là của riêng ḿnh, không nên trao cho bất cứ người nào khác, nàng liền vội vă rụt tay về, không dám đưa khăn cho Vô Kỵ nữa.
Vô Kỵ đang đưa tay ra nhận khăn th́ lại thấy Chỉ Nhược lấy về làm chàng chưng hửng, bán tay cứ ngửa ra mà chẳng thấy nhận được cái ǵ. Chàng từ từ rút tay về.

Thế là chỉ v́ một mảnh vải mà hết chén nước, tới cái mền, rồi tới cái khăn tay, cứ đưa ra, rút lại, đưa lại, rút ra, loạn x́ ngầu cả lên! Lúc nàng đưa th́ chàng rút, lúc nàng thụt th́ chàng đưa. Người th́ đưa lia chia, nhưng rồi cũng chẳng đưa đưọc cái ǵ, v́ cứ thụt qua thụt lại. Người th́ cứ ngửa tay ra nhận, nhưng cứ thụt lại thụt qua, rồi cũng chẳng nhận được ǵ ráo! Đứng ở ngoài trông thấy thế, Diệt Tuyệt sư thái bực ḿnh quá! Hai đứa chúng nó cứ dằng co, x́ nẹo, cái màn “nam nữ thụ (đưa) thụ (nhận) bất tương chao” cứ đưa đẩy, đẩy đưa, trông thật ngứa mắt! Sư thái liền bước tới giật phắt lấy chiếc khăn trong tay Chỉ Nhược mà liệng ngay vào tay của Vô Kỵ, rồi nói lên với giọng hằn học:
- Đây nè! Khổ lắm! Hai đứa bay thiệt t́nh…

Linh Nhi thấy thế phá lên cười nắc nẻ. Nàng cười ngặt nghẽo, gập người lại, nước mắt nước mũi cứ chẩy ra, mà vẫn không gượng cười lại được. Vô Kỵ, như biết tính t́nh của sư thái quá rồi, chỉ mỉm cười lắc đầu. C̣n Chỉ Nhược th́ mặt mày đỏ như gấc chín, lúng túng, ngượng ngùng, chỉ biết cúi mặt nh́n xuống đất. Thấy thái độ lúng túng của Chỉ Nhược, Linh Nhi cười thầm, trêu Chỉ Nhược bằng một giọng tinh quái:
- Chị Chỉ Nhược ơi, ảnh đâu có muốn cái khăn của chị đâu? Ảnh muốn cầm tay của chị thôi mà.
Rồi Linh Nhi lại thọc thêm một câu nữa:
- Từ khi gặp chị tới giờ, lúc nào ảnh cũng tưởng nhớ tới chị hoài. Chị có biết không? Bây giờ chị c̣n trao khăn mật ước với ảnh nữa th́ ảnh thích quá rồi đó.
Nghe thế, Chỉ Nhược càng đỏ mặt thêm. Nàng liếc Vô Kỵ một cái thật nhanh rồi quay người đi. Trong lúc Linh Nhi cười khúc khích, th́ Vô Kỵ vừa dùng cái khăn băng bó cho nàng vừa nói:
- Linh Nhi em đừng nói giỡn nữa. Bộ em khoái châm chọc người ta lắm hả?
Linh Nhi cười hi hi:
- Con ḅ cái của anh coi bộ ngu ngơ lắm. Chắc anh dễ dàng sỏ mũi đó anh A-Ngưu ơi.
- Anh đâu có ḷng dạ ǵ đâu?
Linh Nhi chẩu môi ra:
- Chớ bộ em đặt điều sao? Hai anh chị xa lạ, chưa quen biết nhau từ trước mà khi mới gặp nhau th́ “t́nh trong như đă, mặt ngoài c̣n e”, chịu nhau quá trời rồi, có phải vậy không?
Vô Kỵ cười, chàng thầm nghĩ “Thật ra anh quen biết Chỉ Nhược từ lâu rồi em ạ. Từ lức nàng c̣n bé tí xíu nữa kia.” Vô Kỵ dí nhẹ ngón tay vô trán Linh Nhi:
- Linh Nhi, em quá lắm rồi đó nghe. Đừng có nghĩ bậy nữa. Bị đ̣n đó!

Một hôm, mọi người đi tới một ven rừng, Diệt Tuyệt sư thái ra hiệu cho chúng đệ tử dừng chân nghỉ ngơi. Mọi người ngồi quây quần lấy bánh bao ra ăn. Một nữ đệ tử đưa cho Vô Kỵ một cái bánh rồi ngồi xuống kế Linh Nhi mà bẻ bánh ra đút cho nàng ăn v́ Linh Nhi bị sư thái đáng gẫy hai tay không sử dụng được. V́ tức giận sư thái đả thương ḿnh và phái Nga Mi đă giam giữ ḿnh, mấy ngày nay Linh Nhi làm reo không thèm ăn bánh. Người đệ tử thấy đưa bánh tới miệng mà Linh Nhi vẫn ngậm tăm th́ cô ta lúng túng không biết phải làm ǵ. Vô Kỵ bèn nói với cô nàng:
- Cám ơn sư tỉ. Để tôi săn sóc cho vợ tôi được rồi.
Nói xong chàng bẻ một miếng bánh của ḿnh mà đút tới miệng nàng. Linh Nhi nghe Vô Kỵ kêu ḿnh là vợ th́ lấy làm tức cười, thúc cùi chỏ vào mạng sườn chàng rồi trừng mắt nh́n chàng như đè nẹt, nhưng nàng vẫn nhất định không chịu mở miệng. Vô Kỵ phải vỗ về nàng:
- Không chịu ăn, lát nữa đói th́ không ai thương đâu đó nghen…
Nghe Vô Kỵ dùng lại giống y chang câu nói của ḿnh đă nói với chàng mấy ngày trước, Linh Nhi ph́ cười, há miện ra ăn hết luôn phần bánh của chàng. Được rồi, ăn hết phần ăn để coi lát nữa ai đói!

Khi thấy Linh Nhi ăn hết phần của Vô Kỵ, Chỉ Nhược lẳng lặng đưa cho Vô Kỵ thêm một cái bánh bao mới. Thấy nàng lo lắng, để ư tới ḿnh, y hệt như hồi xưa lúc c̣n nhỏ, Vô Kỵ cảm động, nhận bánh mà nh́n thẳng vào mắt nàng. Bây giờ đă đến lúc chàng phải thổ lộ thân thế với Chỉ Nhược rồi. Không thể c̣n chờ đợi ǵ nữa. Chàng phải hỏi han về đời sống của nàng, phải cho nàng biết là chàng vẫn nhớ và cảm kích về sự săn sóc của nàng, cả lúc trước và ngay hiện tại. Hơn nữa, chàng c̣n mong biết tin tức của thái sư phụ nữa. Nhưng chàng ngạc nhiên làm sao khi thấy trong ánh mắt nàng hơi có vẻ lạnh lùng và c̣n pha lẫn nhiều nét buồn rầu, đau khổ nữa. Vô Kỵ liền đưa trả cho nàng chiếc khăn tay rồi định nói cho Chỉ Nhược biết thân phận của ḿnh. Nhưng trước khi Vô Kỵ kịp nói một câu nào th́ Chỉ Nhược đă lẳng lặng nhận chiếc khăn, đút vào tay áo rồi quay mặt bỏ đi không nói một lời. Vô Kỵ ngơ ngẩn nh́n theo mà không hiểu tại sao Chỉ Nhược lại có vẻ thờ ơ với ḿnh như vậy. Khác hẳn với cung cách của nàng đối xử với ḿnh lúc trước. Mà nàng lại có vẻ buồn nản nữa!

Thốt nhiên mọi người thấy từ đằng xa có một chàng thanh niên, lưng đeo trường kiếm, ung dung tiến tới. Chàng ta khoảng hai mươi tuổi mà tướng mạo khoan thai, cốt cách, vẻ mặt đẹp trai tuấn tú, nh́n tới là biết ngay một trang anh hùng tuấn kiệt. Tới trước mặt Diệt Tuyệt sư thái, chàng ta khung tay thi lễ rồi tự giới thiệu ḿnh là Tống Thanh Thư của phái Vơ Đang. Ai nấy lúc đó mới vỡ lẽ ra: hóa ra đây là con trai của Tống Viễn Kiều, người đứng đầu của Vơ Đang thất hiệp. Thanh Thư thưa với sư thái:
- Chứng ta có hẹn ở đây, nhưng tôi tới sớm. Một hai ngày nữa sư thúc của tôi cũng sẽ tới ngay.
Thanh Thư tuổi trẻ, tài cao, khôi ngô, chững chạc, mới nhập giang hồ mà đă nổi tiếng như cồn, được giới giang hồ tặng cho một biệt hiệu là Ngọc Diện Mạnh Thường. Các Nga Mi nữ hiệp, v́ ngưỡng mộ danh tiếng của Thanh Thư, bu lại chung quanh chàng mà tíu tít hỏi han. Thấy mọi người bao vây lấy ḿnh mà tranh nhau cười nói, Thanh Thư thích chí, nhưng vẫn ḥa nhă đối đáp với các cô nữ hiệp, làm các cô chịu quá! Phần lớn các nữ hiệp Nga Mi đều xuất gia làm ni cô nên Thanh Thư rất giữ kẽ, không giám hàm hồ nên các ni cô c̣n khoái, ngưỡng mộ chàng thêm nữa.

Linh Nhi thấy Thanh Thư được mọi người trọng vọng quá, nàng liền đưa cùi chỏ ra cạ cạ vào người của Vô Kỵ mà chọc chàng:
- Anh A-Ngưu, anh thấy Tống Thanh Thư đẹp trai hơn anh chưa. Làm các bà các cô nhẩy tưng tưng lên hết!
- Anh là người sinh sống ở nơi hoang dă, làm sao mà b́ được với Tống thiếu hiệp, vốn là một con phượng hoàng trong giới giang hồ?
Linh Nhi nháy mắt nh́n Vô Kỵ, chọc tiếp:
- Anh phải coi chừng mới được, nếu không th́ con ḅ cái của anh sẽ đi gặm cỏ nơi khác đó. Ḱa ḱa, chị Chỉ Nhược nh́n Thanh Thư đến say mê, hớp hồn rồi ḱa.
Vô Kỵ nh́n lên th́ quả nhiên chàng thấy Chỉ Nhược đang liếc nh́n Thanh Thư một cách lén lút…

Trong khi đó, các nữ hiệp Nga Mi, ai cũng muốn tranh nhau nói với chàng mấy câu để lấy ḷng chàng, làm Thanh Thư càng cao hứng. Nhưng ḍm các ni cô, sư văi hoài th́ cũng vậy thôi, chán phè! Thật ra chàng lại để ư đến một cô gái, không phải là ni cô, không như mọi người, đứng ở đằng xa, con mắt có vẻ u buồn, nh́n tới phương trời xa, không thèm để ư ǵ đến ḿnh cả. Cô con gái trẻ tuổi mà nhan sắc đă mặn mà, mơn mởn, chim sa cá lặn, làm Thanh Thư mới ḍm thấy là đă hồi họp, tim đập rất mạnh, mê muội ngay. Trước mặt mọi người, Thanh Thư phải làm ra vẻ thản nhiên, con mắt không dám láo liên. Thỉnh thoảng chàng làm bộ vô t́nh nh́n về phiá cô con gái nọ để ḍ xem thái độ cô ta như thế nào. Một lúc, bất chợt, chàng thấy cô ta cũng liếc mắt nh́n ḿnh làm Thanh Thư đê mê như uống phải một hớp rượu mạnh. Trời ơi, đă quá! Người đẹp đă để ư đến ḿnh rồi ḱa. Nhưng ngay sau đó, Thanh Thư như quả bóng x́ hơi, nhận ra là nàng chỉ vô t́nh lét mắt nh́n ḿnh v́ ṭ ṃ mà thôi, chứ cặp mắt rất là hờ hững, xa lạ. Chẳng phải v́ thấy ḿnh đẹp trai tốt tướng mà liếc mắt đưa t́nh! Sau một lúc quan sát, chàng thấy là thiếu nữ cứ đưa mắt nh́n tới một tên ăn mặc rất là lam lũ, lôi thôi, nằm trên cái cáng, chắc là có tật! Ánh mắt của nàng nh́n thằng khốn khiếp khác hẳn ánh mắt nàng nh́n ḿnh. Nó mang nặng biết bao nhiêu thâm t́nh. Chao ôi, nàng ơi, nàng đă trao duyên lầm người rồi đó. Cái thằng khốn khiếp, tật nguyền đó có ǵ hơn ta đâu? C̣n thua xa là đằng khác. Trông vẻ mặt của thằng quỉ đó th́ cũng có vẻ hơi đẹp trai một tí, nhưng làm sao sánh được với vẻ hiên ngang, trịnh trọng, anh tuấn của ḿnh? Thanh Thư thở dài một tiếng nhẹ nhàng, cố d́m xuống cơn tức giận, ghen tương cứ dâng lên trong ḷng…

Tối hôm đó, mọi ngựi ăn uống xong rồi trải chăn đi nghỉ. Thanh Thư đặt lưng xuống mà không sao quên được h́nh bóng của cô con gái đẹp như tiên. Bây giờ chàng đă biết tên nàng là Chu Chỉ Nhược, một đệ tử cưng yêu của Diệt Tuyệt sư thái. Cứ một chốc, Thanh Thư lại ngồi lên giả bộ t́m kiếm cái ǵ đó nhưng thật sự là chàng đưa mắt nh́n về phiá Chỉ Nhược đang sắp xếp chỗ nằm với các sư muội, tỉ. Nh́n thấy thân h́nh mảnh dẻ, thon thon của nàng đi qua đi lại, rồi lại nhớ tới khuôn mặt xinh đẹp của Chỉ Nhược, Thanh Thư như mê man, mất hồn, nằm xuống mà cứ như mơ, lúc nào cũng nghĩ đến nàng. Một lúc sau, chàng nghe thấy đám đàn bà con gái rủ rê nhau đi vào rừng. Th́ ra mỗi tối, các bà các cô kéo nhau đi từng đám vô rừng t́m khe nước mà lau rửa ḿnh mẩy. Thanh Thư nh́n theo đám người ríu rít dắt nhau đi, trong đó có Chỉ Nhược, không chớp mắt. Tự dưng trong đầu chàng lóe lên một ư nghĩ táo bạo. Chà chà, nàng đi t́m nơi thanh vắng để tắm rửa đây mà. Ḿnh phải t́m mọi cách để nh́n ngắm, thưởng thức thân h́nh ngọc ngà của nàng mới đặng. Ai mà biết được? Có chết cũng cam tâm! Cái viễn tưởng được nh́n người đẹp Chỉ Nhược hoàn toàn khỏa thân làm Thanh Thư lên cơn dâm nứng, người rạo rực, hơi thở dồn dập. C̣n chần chờ ǵ nữa? Không cần biết hành động này là phải hay trái, nhưng ḍ dẫm theo nàng là một chuyện phải làm ngay!

Thanh Thư ngỏng đầu dậy, nh́n quanh. Khi thấy mọi người ai nấy đều nằm yên ngủ kh́, chàng liền ḅ từ từ ra mé rừng rồi phi thân bay vút lên ngọn cây một cách nhẹ nhàng, không ai hay biết. Sau đó, Thanh Thư cẩn thận chuyền từ cây này sang cây khác, nhắm hướng của Chỉ Nhược mà ṃ theo. Quả nhiên một lúc sau, chàng đă nghe thấy tiềng con gái x́ xào, lao xao phía trước. Khi bay tới gần, Thanh Thư bỗng thấy chóa mắt lên, dầu rằng đêm đó ánh trăng mờ mờ đục đục. Trước mắt chàng là một lũ con gái tề tựu chung quanh một gịng suối nhỏ, cởi áo tụt quần, da thịt phơi bày, thân thể lồ lộ, đang lau chùi cọ rửa. Dưới bóng trăng mờ ảo, núp trên ngọn cây cao, Thanh Thư thấy rơ ràng các cô không trần th́ truồng, thoát y nửa kín nửa hở, lồ lộ toang toàng cả lên. Cô th́ tuột áo, để lộ ngực vú, lau người. Cô th́ tuột quần, để lộ lồn chim, lau háng. Cô th́ cởi hết áo quần, lơa lồ thân thể, ḱ cọ khắp người. Một lũ con gái, ngực vú, mông chim, thịt da trắng toát, phơi bày trước mắt, làm Thanh Thư bàng hoàng, nh́n măi không chớp mắt.

Sua khi quan sát, măn nhăn một hồi, Thanh Thư con mắt láo liên, cố t́m cho ra Chỉ Nhược trong đám thịt da lỗn ngộn đó. Nhưng nh́n hoài vẫn không thấy người ngọc đâu cả. Một lát sau Thanh Thư mới thấy Chỉ Nhược ngồi sát ven suối, truớc mặt chàng, đôi mắt đượm buồn, nh́n xa xăm, đang từ từ cởi áo. Hoá ra năy giờ nàng ngồi ngay trước mặt ḿnh mà ḿnh cứ t́m đâu xa. Không hiểu sao nàng có vẻ buồn bă như vậy? Chỉ Nhược như gửi hồn về nơi nao, chậm chạp kéo thắt lưng ra, tuột áo xuống. Thanh Thư nín thở, theo dơi từng hành động thoát y của nàng. Da thịt nơn nà của Chỉ Nhuợc càng từ từ lộ liễu ra th́ con mắt rực lửa thèm khát của Thanh Thư càng nở lớn căng thêm. Đến khi nàng trút bỏ cái áo ra khỏi người rồi th́, chao ôi, Thanh Thư sướng rên, thở hào hễn, hai con mắt muốn rớt ra ngoài. Cái cổ, bờ vai, bộ ngực, ṿng eo, tất cả phơi bày trước mắt Thanh Thư để cho chàng mặc sức ngắm nghía, tha hồ chiêm ngưỡng, cho phỉ sức, cho đă đời. Cặp mắt Thanh Thư ngây dại đi… mơn man trên cái cổ trắng ngần đó. Hai tay Thanh Thư bấu chặt vào thân cây… hôn hít lên bờ vai thuôn gọn này. Trái tim Thanh Thư đập th́nh thịch… cắn mút vào đôi vú căng sữa kia. Con cu Thanh Thư bắt đầu cương cứng lên… bú liếm trên ngực bụng mịn màng đây. Hai chân Thanh Thư run run lẩy bẩy…xiết chặt cái eo thon chắc nịch đó. Trời ơi, hừ, hừ, chắc phải nhẩy tới đè nàng xuống…

Bỗng nhiên lúc đó có một ngọn gió thổi tới làm cây cối giao động, lá rừng lao xao. Y hệt như những con hưu nai đang uống nước suối, dễ dàng hốt hoảng sợ hăi bởi những tiếng động không đâu, chỉ sợ hổ báo ŕnh ṃ, các cô giật ḿnh che ngực nh́n quanh dáo dác, có cô c̣n bụm chim ngước mắt nhớn nhác nh́n lên các ngọn cây mà t́m kiếm. May mà Thanh Thư ẩn núp trên một cành cây um tùm, rậm rạp chứ không th́ chàng đă bị bại lộ hành tung rồi. Hoảng quá, không dám chần chừ nữa, Thanh Thư vội vă trườn người ra sau, rồi phóng ḿnh bay về nơi cũ, không ai hay biết. Rồi chàng chạy miết ra khỏi cánh rừng, không dám quay mặt lại. Bị bắt gặp nh́n trộm các nữ hiệp Nga Mi đang trần truồng tắm rửa th́ không c̣n ǵ là mặt mũi. Nhẵn mặt anh hùng, tiêu đời trai tráng. Nằm xuống rồi mà Thanh Thư vẫn c̣n thở hổn hển, tim đánh thùng thùng, máu chạy rần rần, thân thể nóng ran. Một phần v́ vội vă chạy biến trở về, một phần v́ vừa thoát được một cơn hú vía, nhưng một phần lớn cũng v́ h́nh ảnh khiêu gợi khỏa thân của Chỉ Nhược vẫn c̣n in đậm trong trí óc của chàng. Mèng ơi, người đâu mà như tiên nữ giáng trần. Khuôn mặt đă xinh mà thân h́nh c̣n đẹp hơn nữa. Gợi dục quá sức!

Trong lúc đó, Chỉ Nhược ngồi bên ven suối, chậm răi vọc nước rửa người. Nàng thẫn thờ nh́n gịng nước lăn tăn trôi đi mà nghĩ ngợi. Từ lúc gặp Vô Kỵ tới giờ, Chỉ Nhược thấy tâm hồn ḿnh xao xuyến, rung động trước vẻ đẹp trai của chàng. Lúc nào cũng muốn gần chàng. Mà từng hành động, từng lời nói của chàng với ḿnh lúc nào cũng thân mật, ưu ái, làm như chàng đă quen biết, thân thiết với ḿnh từ lâu lắm rồi vậy! Càng gần Vô Kỵ, Chỉ Nhược càng cảm thấy ḿnh gắn bó, mến yêu chàng hơn nữa. Từ khi để ư, có ḷng thương thầm Vô Kỵ, Chỉ Nhược như sống trong một đời sống mới, hưởng thụ một thứ t́nh cảm lạ thường, mới mẻ mà ở lứa tuổi mười tám, nàng sung sướng đón nhận như một món quà của tuổi trẻ. Món quà trời cho này, do Vô Kỵ đem đến, nhẹ nhàng nhưng sâu sắc, dịu dàng nhưng đam mê, ôn ḥa nhưng nóng bỏng, câm nín nhưng ầm ĩ. Chỉ Nhược không c̣n mong muốn ǵ hơn nữa. Tuy ngoài mặt nàng không lộ vẻ đắm say, nhưng trong ḷng, nàng như sống trong cơn mơ say đắm. Vậy mà t́nh đời đâu có dễ dàng, xuông sẻ như ư nàng được! Cái duyên tiền định thật ra khó có thể xẩy ra trên cơi đời này. Hôm nay, khi thấy Vô Kỵ âu yếm săn sóc Linh Nhi, khi nghe Vô Kỵ kêu gọi Linh Nhi là vợ cưng th́ Chỉ Nhược đau khổ vô cùng. Hụt hẫng. Tưởng như ḿnh đă đánh mất một cái ǵ quí báu nhất trên đời vậy. Mới đầu nàng tưởng là Vô Kỵ và Linh Nhi chỉ là hai người bạn thân với nhau mà thôi. Ai ngờ họ đă là một cặp vợ chồng! Linh Nhi nhí nhảnh, dễ thương, thật là xứng đôi với Vô Kỵ. Hai người nói chuyện với nhau, đùa giỡn với nhau, trông thật vẹn toàn, vừa lứa. Rơ ràng là họ sung sướng bên nhau. Ḿnh chỉ là một người tới sau, muộn màng, đơn độc. Không ai đoái hoài tới. Than thở vói ai bây giờ? Vô ích. Như một người bị bỏ rơi, thừa thăi, Chỉ Nhược u uẩn, mang ḷng sầu bi, không tơ màng ǵ tới nhân duyên, cuôc đời nữa. Buồn…

Khi các sư tỉ, muội kêu gọi nàng đi, Chỉ Nhược nh́n lên, thở dài, mặc áo vô, uể oải lê chân theo họ, lần về với nhóm Nga Mi.

(Hết Phần 12 ... Xin mời xem tiếp Phần 13)

 
                                                 

 

 
 

 
 

Copyright © Tinhdonphuong.com 1998 - 2002. All rights reserved.
Design by Danny Huynh