|
Đặt Vô Kỵ ngồi dựa vào vách núi xong, Linh Nhi
nh́n thấy con cặc to lớn của chàng đội quần, chổng lên, mà lấy
làm kinh hăi. Thấy khuôn mặt của nàng dần dần đổi từ vẻ kinh
dị qua tới vẻ thích thú th́ Vô Kỵ mới cảm thấy yên tâm, mỉm
cười thú thật với nàng:
- Anh luyện công thượng thừa nên mới có t́nh trạng này đó. Chỉ
vận công điều ḥa một tí là nó trở lại b́nh thường ngay.
Rồi trước con mắt ranh mănh, soi mói của Linh Nhi, quả nhiên,
trong giây phút, con cu của chàng thu trở lại như cũ. Nh́n
thấy Linh Nhi con mắt láo liên, ỡm ờ, cứ há miệng ra định hỏi
chàng câu ǵ rồi lại thôi, Vô Kỵ phải nói, như trấn an nàng:
- T́nh trạng này không thường xẩy ra đâu. Anh cũng đâu phải là
ḱ nhân dị dạng. Em đừng sợ. Chỉ v́ luyện thần công…
Linh Nhi nheo mũi, nói như để ḿnh nghe:
- Vơ công ǵ mà ḱ lạ vậy trời…
Nghe vậy, Vô Kỵ liền nói một câu bông đùa:
- Hiệu quả của nó thật là huyền diệu lắm. Linh Nhi, nếu em
muốn th́ anh sẽ dạy cho em vài khẩu quyết để em tập chơi.
Linh Nhi nhăn mặt, xua tay, lắc đầu ngoầy ngoậy:
- Thôi cho em xin đi đại ca. Em mà luyện nó rồi lỡ sanh ra
h́nh dáng như anh th́ coi hổng đặng đâu…
Tới đây hai người đều phá lên cười ngặt ngẽo. Tính t́nh của
Linh Nhi tinh quái, bộc trực, phóng khoáng khiến Vô Kỵ vui
sướng là ḿnh đă đuợc quen biết với nàng. Vô Kỵ nghĩ là trong
đời ḿnh, từ nhỏ đến giờ, Linh Nhi là người độc nhất đem đến
cho chàng sự gần gũi chân thật, cởi mở, không trái với ḷng
ḿnh.
Một lúc sau, Linh Nhi đưa tay hất mấy sợi tóc trên mặt, nh́n
quanh, gật gù:
- Chỗ này tiện và kín đáo lắm. Ḿnh nghỉ lại ở đây đi.
Nói xong, nàng thu nhặt mấy nhánh cây, lá thông để làm một cái
sườn rồi đắp tuyết lên. Chẳng mấy chốc nó đă thành một cái
cḥi tuyết nhỏ, sát vào vách núi, đủ chứa hai người. Ngồi xem
Linh Nhi thu dọn, chạy qua chạy lại, không giúp nàng đuợc, Vô
Kỵ cảm thấy áy náy. Nhưng nàng dường như không để ư, cũng
không cằn nhằn, cứ lo cặm cụi. C̣n Vô Kỵ th́ cứ dán mắt vào
Linh Nhi, thấy người nàng xăn chắc nhưng mảnh mai cứ phất phơ
trước mặt, trông rất khiêu gợi, khuôn mặt nàng đỏ hồng lên v́
làm quá sức, trông tăng thêm phần kiều diễm, trên hai cánh mũi
nhỏ nhắn lấm tấm vài giọt mồ hôi. Làm xong, đứng thở, bỗng
thấy Vô Kỵ cứ nh́n ḿnh đăm đăm, Linh Nhi đỏ mặt lên. Ngang
tàng và ương ngạnh như Linh Nhi th́ làm ǵ có chuyện mắc cỡ
với thẹn thùng? Nhưng sao tự nhiên tia mắt của Vô Kỵ, vừa như
xoi mói vừa như xoa dịu, làm nàng nhột nhạt, nổi gai khắp
người. Linh Nhi ngượng ngùng lấy tay giả bộ chùi mồ hôi trên
mặt, quay người đi mà nói:
- Thôi anh ở lại coi chừng cái chuồng ḅ này nghe. Để em đi
t́m cái ǵ ăn đă…
Nói xong nàng pḥng người đi mất. Vô Kỵ ph́ cười lên khi nghe
nàng kêu cái cḥi là chuồng ḅ, thật xứng với cái tên A-Ngưu
của ḿnh.
Một hồi sau, Linh Nhi trở lại với hai con gà rừng trên tay.
Nàng đánh lửa lên làm thịt xong rồi cả hai chui vào cái cḥi
mà gậm gà nướng. Thấy Vô Kỵ ăn ngon lành, chỉ một lát sau là
bay tuốt nguyên một con gà, Linh Nhi liền đưa nửa phần của
ḿnh cho Vô Kỵ. Chàng xua tay:
- Thôi, cám ơn em. Anh no đủ rồi.
- C̣n vẽ vời thôi với không ǵ nữa! Không chịu ăn, lát nữa đói
th́ không ai thương đâu nghen…
Nghe lối nói nủa xóc họng, nửa âu yếm của Linh Nhi, Vô Kỵ chỉ
cười hề hề rồi cầm lấy phần gà mà ăn luôn. Ăn xong, miệng mồm
dính đầy thịt mỡ, chàng vọc tuyết mà lau tay, rửa mồm. Linh
Nhi trông thấy mặt mày, râu tóc của chàng luộm thuộm, bê bết
th́ nhăn mặt:
- Khiếp! Sao anh không cạo râu tóc cho gọn ghẽ, dễ coi. Trông
bê bối quá. Anh A-Ngưu, anh phải là con heo chứ con ḅ cái nỗi
ǵ.
Không muốn nói cho Linh Nhi biết là ḿnh vừa ra khỏi vùng
hoang sơn sau mấy năm tịch cốc, Vô Kỵ nheo mắt nói đùa:
- Đâu có ma nào thèm theo anh đâu? Làm đẹp làm dáng cho ai coi
bây giờ?
Nghe vậy, Linh Nhi cười hi hi, sáp tới gần Vô Kỵ:
- Thôi được rồi, để em sửa sang cái mặt bồm xồm của anh một
chút. Biết đâu sau đó, anh A-Ngưu, anh sẽ có vài con ḅ cái
theo anh lủng lẳng, cho anh mừng!
Nói xong nàng lấy ra một con dao nhỏ, từ từ cạo râu tóc trên
mặt cho Vô Kỵ. Cái cảm giác được bàn tay mềm mại, ấm cúng của
Linh Nhi sờ soạng, mân mê trên mặt ḿnh làm Vô Kỵ động ḷng
rạo rực. Mặt hai người gần nhau, chàng nh́n sát vào mặt nàng,
thấy Linh Nhi chăm chú bỏ hết tinh thần ra mà mà cạo rửa cho
ḿnh, môi nàng hơi cong lên, trề ra, thấy đáng yêu quá, Vô Kỵ
chỉ muốn ôm lấy mà cắn mút lên đôi môi đó, mà hôn hít lên
khuôn mặt đó, nhưng không hiểu sao chàng lại không dám làm –mà
tính t́nh của Linh Nhi có phải lúc nào cũng nghiêm trang, khó
chịu cho cam?
Cạo râu cho Vô Kỵ xong, Linh Nhi liền vén tóc chàng lên cột ra
sau. Vô Kỵ nghiễm nhiên trở thành một anh chàng đẹp trai tuấn
tú ngay! Linh Nhi ngẩn người, nh́n Vô Kỵ một hồi, chắc hẳn
nàng không ngờ Vô Kỵ lại hiên ngang, anh tuấn như vậy. Mặt
nàng trở nên tư lự, không c̣n vẻ đùa cợt; nàng vội quay mặt đi,
không dám nh́n Vô Kỵ nữa. Tựa hồ như nếu mà nàng cứ tiếp tục
nh́n chàng th́ nàng sẽ không cưỡng lại được mà sẽ sa vào một
mạng lưới t́nh, khó thoát. Tự nhiên thấy Linh Nhi trở nên e dè,
khách sáo, Vô Kỵ bèn đưa tay ra nắm lấy tay nàng:
- Linh Nhi, em…
Thấy Linh Nhi vẫn quay mặt đi, cũng không trả lời, Vô Kỵ liền
nói nhỏ, giọng đùa cợt:
- Linh Nhi à, tự trước đến giờ anh đă là A-Ngưu rồi, vậy th́
bây giờ em có muốn biến thành con ḅ cái lủng lẳng theo anh
hay không?
Thốt nhiên Linh Nhi bật cười lên, quay lại đấm lên vai Vô Kỵ
thùm thụp:
- Đồ quỉ!
Vô Kỵ cả cười, bắt lấy hai tay nàng, dằn xuống, kéo nàng lại
gần. Rồi không dằn ḷng được nữa, chàng nhẹ nhàng hôn phớt lên
má Linh Nhi một cái. Khi thấy nàng không phản đối, Vô Kỵ làm
tới luôn. Chàng nâng cằm nàng lên, đặt môi ḿnh lên môi của
Linh Nhi mà mút nhè nhẹ. Sau đó, chàng từ từ há miệng ḿnh ra,
úp lên miệng nàng mà hút lấy hơi thở của nàng. Linh Nhi lim
dim con mắt, không kháng cự. Rồi qua đôi môi hé mở của nàng,
Vô Kỵ đưa luôn lưỡi ḿnh vào miệng nàng. Lưỡi chàng sục sạo
một hồi lâu trong miệng nàng mà vẫn không thấy nàng hôn trả
lại. Bỡ ngỡ, Vô Kỵ buông cằm nàng ra, đưa mắt lên nh́n nàng.
Hai người nh́n nhau không chớp mắt, một hồi lâu, im lặng. Vô
Kỵ nh́n sâu vào con mắt của Linh Nhi, thấy nó to lớn, đen
huyền, làn thu ba thấp thoáng, gợi t́nh vô kể. C̣n Linh Nhi
th́ nhận ra ngay vẻ tuấn vĩ của Vô Kỵ, anh phong thanh tú, thu
hút vô cùng. Bất chợt Linh Nhi, như buông lơi theo cơn sóng
t́nh, víu cổ chàng xuống, há miệng ngậm chặt lấy môi Vô Kỵ mà
mút thật mạnh, say mê. Vô Kỵ cũng choàng qua ôm lấy nàng mà
hôn trả lại, loạn cuồng. Hai người nút lưỡi nhau, bú lưỡi nhau,
đá lưỡi nhau --bốn con mắt nhắm nghiền, lim dim, hưởng thụ,
mải miết; bốn cánh tay xoắn xít, xoa bóp, đê mê, tận cùng.
Đang chơi vơi đắm ch́m trong bể ái, bỗng nhiên Linh Nhi trợn
tṛn cặp mắt lên: tay nàng mới đụng phải một thanh sắt nóng
hổi, cương cứng đâm thẳng ra ngoài quần của Vô Kỵ. Biết ngay
là chạm phải cái ǵ, nàng khúc khích cười, nheo mắt nh́n chàng,
lấy ngón tay khều khều lên mặt chàng rồi chỉ chỉ xuống phần hạ
bộ của chàng như trêu chọc. Hiểu ư, Vô Kỵ cười mỉm, điều ḥa
hơi thở, tức th́ cu chàng xẹp xuống, không c̣n cảnh căng buồm
dựng cột lên nữa. Linh Nhi thấy ngộ nghĩnh quá, cười hăng hắc.
Vô Kỵ thấy vậy, không nói không rằng móc luôn con cu của ḿnh
ra phơi bày trước mặt Linh Nhi, cho nàng thưởng lăm. Ban đầu
nàng cho là kỳ cục, không dám nh́n thẳng. Nhưng sau đó Linh
Nhi không cưỡng lại được sự ṭ ṃ, chăm chú nh́n vào con cu
của chàng mà nói nhỏ:
- Anh A-Ngưu, em đâu thấy có ǵ lạ…
Nàng chưa nói dứt lời th́ đă thấy con cu của Vô Kỵ từ từ dài
ra, lớn lên, rồi dài thêm nữa, lớn thêm nữa. Bất chợt, con cu
chàng thu nhỏ lại thành cỡ b́nh thường! Linh Nhi thích quá,
nói như reo lên:
- Trời ơi, ngộ quá!
- Linh Nhi, con cu này của anh to nhỏ muốn sao tùy ư đó.
- Thật hả đại ca?
- Thiệt đó! Em đă thấy rồi mà. Y hệt như cây thiết bảng của
Tôn Hành Giả vậy đó, như ư kim cô bảng.
- Anh có thể làm nó lớn cỡ nào?
- Nó c̣ thể lớn tới bao nhiêu th́ chưa bao giờ anh thử hết.
Nếu em muốn…
- Thôi, đại ca, em chỉ hỏi vậy thôi.
Vô Kỵ liền làm cho con cu ḿnh lớn lên như một đoản côn rồi
lên tiếng dụ dỗ Linh Nhi:
- Linh Nhi, em thử cầm nó xem sao…
Như một đứa trẻ được cho quà, không ngần ngại, Linh Nhi hăm hở
nắm ngay lấy khúc thịt mà nghịch ngợm, rờ rẫm, xoa bóp. Vô Kỵ
thấy sung sướng quá, ṛng ră sau mấy năm cu ki, bây giờ chàng
mới lại được một cô con gái dọc cu. Nh́n hai bàn tay trắng
trẻo, mềm mại của Linh Nhi vần vơ con cu ḿnh, Vô Kỵ chịu
không nổi nữa, rên lên:
- Linh Nhi…em…Linh Nhi….
Rồi như không cưỡng lại được, Vô Kỵ đưa tay ra kéo đầu nàng
xuống. Nàng không cưỡng. Khi mặt Linh Nhi cúi tới gần con cu
của Vô Kỵ, nàng dừng lại, ngần ngại khi thấy con cu quá khổ,
sừng sững trước mặt. Nhưng Vô Kỵ như say mê, dí mặt nàng sát
vào hạ bộ ḿnh. Linh Nhi thở mạnh một cái rồi, lim dim cặp mắt,
hai tay vẫn nắm chặt lấy cu chàng, rà rà cặp môi dọc theo thân
cu, lơn mơn lên xuống. Sau đó, nàng đưa lưỡi ra mà liếm chung
quanh cái đầu cu to tướng, đỏ hỏn của Vô Kỵ. Rồi nàng dùng môi
và lưỡi mà hôn, liếm, mút từ đầu cu tới thân cu của chàng,
không ngừng. Được Linh Nhi liếm láp một lúc, Vô Kỵ liền cầm
con cặc của ḿnh mà đút mạnh vào mồm Linh Nhi. Bị cái đầu cu
to lớn, cứng bóng dập vào miệng, không sao qua khỏi cặp môi
nàng, Linh Nhi vội đẩy người Vô Kỵ ra, nh́n chàng như có vẻ
trách móc, ra điều “anh có biết cu anh to lớn cỡ nào không mà
cứ đ̣i dộng vào mồm người ta?”
Vô Kỵ như hiểu ư nàng, thu con cu của ḿnh nhỏ lại cho nó nằm
gọn trong hai tay nàng rối đưa hai tay ra đặt lên má Linh Nhi,
nói khe khẽ:
- Em…Linh Nhi…chiều anh một tí đi…Em…
Nói xong, chàng trườn hai tay từ má nàng ra sau cổ nàng rồi
đẩy đầu nàng xuống. Linh Nhi, theo đà kéo của Vô Kỵ đưa mặt
tới gần háng chàng, nàng há miệng ra, đẩy con cu của chàng vào
miệng rồi ngậm chặt lại mà bú thật mạnh. Bị sức mút mănh liệt
từ miệng Linh Nhi, Vô Kỵ rướn người lên, rên lên một tiếng, ấn
cho cu ḿnh đi sâu thêm vào họng của nàng. Sau đó, Linh Nhi ra
sức bú cặc chàng liên tục, không ngừng. Hai tay nàng lúc th́
xoa dái chàng, lúc th́ ôm lấy hông chàng mà đẩy vào mặt ḿnh.
Hai tay chàng lúc th́ vuốt tóc nàng, lúc th́ xiết lấy đầu nàng
mà dí xuống hạ bộ. Một lúc sau, trong lúc con cu của chàng nằm
sâu trong miệng của nàng, Vô Kỵ thả lỏng chân khí cho con cu
của ḿnh cương lớn, dài ra một cách nhanh chóng. Tự nhiên bị
con cặc phồng lên làm căng miệng, chật ngất, dài ra làm nghẹn
họng, ức thở, Linh Nhi vội nhấc đầu ḿnh lên để thở. Nhưng Vô
Kỵ lúc đó đang lên cơn dâm nứng quá sức, gh́ đầu nàng lại, đẩy
đầu nàng xuống, để cho con cu ḿnh tiếp tục dài ra đâm thẳng
xuống cổ họng nàng. Linh Nhi ú ớ nói trong miệng:
- Anh A-Ngưu…Đại ca… Đừng…Đừng…
Vô Kỵ như không c̣n nghe ǵ nũa, tiếp tục ấn đầu nàng xuống,
miệng rên khe khẽ. Con cu của chàng bây giờ nằm chật cứng
trong miệng nàng, không cương to lên được, chỉ c̣n một đường
là dài ra chui xuống họng. Dưới sức ép của cái miệng nhỏ nhắn
của Linh Nhi và sức bóp của cái cổ ngắn hẹp của nàng, con cu
của Vô Kỵ không c̣n chỗ thoát nữa, làm Vô Kỵ sung sướng như
chưa bao giờ sung sướng như vậy. Trong khi đó, Linh Nhi không
c̣n chịu được nữa, miệng mồn đầy những cu cặc, thở ra th́
nhiều, hít vô th́ ít, muốn chết ngất. Nàng cố kéo đầu ra xa
nhưng Vô Kỵ cứ gh́ chặt đầu nàng lại. Linh Nhi đành phải ngậm
khúc cặc to lớn của Vô Kỵ mà chịu trận trong cơn ngộp thở,
chẹt cứng.
Ngay lức đó, Vô Kỵ xuất tinh. Tất cả những dồn nén, tích trữ
trong mấy năm nay cùng một loạt được tống thoát ra ngoài hết,
cùng với ḍng tinh dịch tuôn bằn xối xả vô miệng Linh Nhi. Vô
Kỵ xuất tinh liền liền, không ngừng, bất tận. V́ con cặc của
chàng đang dúi sâu trong cổ họng nàng, tinh dịch của chàng bắn
ra, xịt thẳng xuống họng, chui xuống thực quản, không cần Linh
Nhi nuốt. Linh Nhi chới với, thở không nổi nữa. Thực quản của
nàng th́ bị bít cứng bởi con cặc và tinh dịch, c̣n khí quản
th́ bị ép dẹp bởi khúc thịt to lớn. Hết đường thở. Tinh khí
của Vô Kỵ ra quá nhiều, một phần lớn đă được Linh Nhi uống hết,
nhưng một phần vẫn trào ra khỏi miệng nàng, nhiễu xuống áo.
Sau màn xuất tinh dữ dội, con cu của Vô Kỵ trở ngay lại b́nh
thường. Như vừa thoát khỏi cảnh tù túng, Linh Nhi, sau một màn
ngạt thở, một phần v́ bị cặc Vô Kỵ chặn họng không thở được,
một phần như chết ch́m trong biển tinh trùng của Vô Kỵ, không
kịp nhả cu của Vô Kỵ ra, nàng há miệng thở dồn dập, hối hả, cả
bằng mũi lẫn bằng miệng, với con cu của Vô Kỵ vẫn c̣n nằm
trong miệng nàng. Một lúc sau, khi Vô Kỵ ngả dựa vào vách núi
mà lim dim sướng khoái th́ Linh Nhi, sau khi đă hoàn hồn, lại
sức, nhả cu chàng ra, từ từ ngồi lên, đưa tay lau chùi tinh
khí quanh miệng, quay mặt đi, không nói một lời. Khi thấy Linh
Nhi ra dáng hờn hờn dỗi dỗi, lạnh câm, Vô Kỵ mới chợt nhân ra
ngay là ḿnh vừa mới phạm tới một tội lỗi tày trời, đó là tội
cưỡng dâm. Chàng đă cưỡng dâm vào miệng Linh Nhi, bắt buộc
nàng phải chịu đựng con cặc khổng lồ của chàng trong miệng,
hoàn toàn ngược ư muốn của nàng. Trong cuộc cưỡng dâm vừa rồi,
chỉ có Vô Kỵ là sướng khoái, đê mê, c̣n Linh Nhi th́ vật vă,
chết ngất. Đây là lần đầu tiên chàng làm tṛ tàn nhẫn này, và
chàng tự nhủ là đây cũng sẽ là lần chót.
Hối hận quá, Vô Kỵ đưa tay ra nắm lấy tay Linh Nhi th́ nàng
giật tay ra, thủy chung vẫn không thèm quay lại, không thèm
nói một lời. Thấy thế, Vô Kỵ phải vỗ về nàng:
- Anh quả thật có lỗi với em… Linh Nhi…Anh không nên làm vậy…
Mặc cho Vô Kỵ dỗ dành nàng chán chê, Linh Nhi vẫn không thốt
lên một tiếng nào. Từ sau lưng, không nh́n thấy mặt nàng,
nhưng Vô Kỵ thấy nàng quay người đi, ngồi im như pho tượng,
th́ chàng biết ngay là nàng đang giận ḿnh dữ lắm. Van nài măi
mà cũng thấy có kết quả ǵ hết, Vô Kỵ tức ḿnh la lớn:
- Linh Nhi, nếu em c̣n giận anh nữa th́ em cứ ra tay giết anh
đi!
Nghe Vô Kỵ nói găng như vậy, lúc đó Linh Nhi mới từ từ quay
lại. Mặt nàng nghiêm trang, mờ ám, liếc Vô Kỵ một cái, rồi
nh́n qua chỗ khác, giọng nặng chịch:
- Tôi đă nói là anh đừng bắt ép tôi nữa. Nhưng anh không nghe.
Anh chỉ lo sướng cho anh thôi…
Vô Kỵ trả lời bằng một giọng đầy ăn năn, hối lỗi:
- Anh xin lỗi em. Linh Nhi, nếu từ giờ về sau, anh mà có làm
trái ư em, trời thiên chứng giám, anh sẽ bị đầy xuống chín
từng địa ngục.
Linh Nhi nghe thế, nàng bĩu môi ra:
- Anh mà có chết th́ cũng c̣n nhẹ tội đó. Anh đáng bị tùng xẻo.
- Được rồi, nếu mai sau anh có làm em phật ḷng th́ em cứ cắt
anh ra từng mảnh đi.
Nghe Vô Kỵ nói với giọng đầy thành thực và hối cải như vậy,
Linh Nhi có vẻ siêu ḷng, mím môi, cười nửa miệng, tuy mặt
nàng vẫn c̣n vẻ lạnh lùng:
- Thật ra cần ǵ phải lóc thịt anh ra làm ǵ, lúc đó chỉ cần
cắt béng đi cái của nợ đó là xong hết.
Vô Kỵ nghe nàng có vẻ nói nửa đùa nửa thật, th́ mừng thầm, nói
đùa thêm cho nàng vui ḷng:
- Ừ, em muốn vậy cũng được. Tuy không biết có hiệu quả như thế
nào, nhưng sau đó anh sẽ cố gắng luyện công xem con cu anh nó
có mọc ra trở lại hay không. Nếu không được th́ anh sẽ bỏ nghề
chăn ḅ mà xin vô làm thái giám.
Linh Nhi nghe thế cười khúc khích làm Vô Kỵ nở từng khúc ruột.
Chàng nắm lấy tay nàng mà nói khẽ:
- Em tha lỗi cho anh hết chưa, Linh Nhi?
Linh Nhi bèn nh́n thẳng vào mắt Vô Kỵ mà nói:
- Anh A-Ngưu, anh biết ḿnh có lỗi là tốt rồi. Đừng tái phạm
nữa. Bây giờ bỏ qua hết đi.
Đoạn nàng nh́n xuống áo ḿnh, bê bết tinh trùng mà mè nheo với
Vô Kỵ:
- Tại anh mà áo của em dơ dáy, tèm lem hết rồi đó.
- Thôi để anh chuộc tội, cởi áo rồi lau rửa sạch sẽ cho em.
- Lại nữa! Mới thề thốt vừa xong mà đă quờ quạng toan tính
chuyện ǵ nữa đây?
- Đâu có đâu, em nghi oan cho anh quá. Anh chỉ muốn giúp em,
đâu muốn ṭm tem…
- Thôi cám ơn. Nếu anh c̣n muốn chửng giỡn với mấy con ḅ cái
sau này th́ hăy ngồi yên đó đi. Chớ bờm xờm! Với lại em c̣n
phải vá lại chỗ rách mà con nhỏ Chỉ Nhược đă xé hồi năy.
Rồi Linh Nhi lẳng lặng, không ngập ngừng, cởi luôn áo ḿnh ra
mà lau chùi, vá víu. Vô Kỵ nh́n thấy nửa thân h́nh nàng trắng
toát khiêu gợi quá sức th́ lại động ḷng. Tuy đă nh́n thân thể
trần truồng của nàng nhiều lần rồi, nhưng chưa bao giờ được
thấy gần và rơ ràng như vậy, nên chàng vẫn không thể đưa mắt
ra nh́n chỗ khác được, cứ dán mắt trên người Linh Nhi. Trời ơi!
Người ngợm phời bày, ngực vú đưa ra, trắng toát mơn mởn, làm
sao mà không nứng được ḱa. Mà lại ngay trước mặt ḿnh nữa chớ!
Nhưng chàng phải cố dằn ḷng xuống, ra vẻ nghiêm nghị, làm như
không để ư tới tấm thân như pho tượng vệ nữ của nàng. Sau vụ
mới xẩy ra, bây giờ có cho kẹo chàng cũng không dám lộ vẻ tà
dâm, ham muốn, hành động sỗ sàng! Mà h́nh như Linh Nhi cũng
biết như vậy nên nàng cứ tỉnh bơ mà thoát y trước mắt Vô Kỵ,
cặm cụi làm việc, mặc kệ cho chàng ngắm nghía, xoi mói. Hành
hạ như vậy mới đă ghét! Ừ, vậy đi, ḍm ngó chôm chĩa th́ được,
nhưng mà táy máy, vọng động th́ là có chuyện ngay. Chớ dại.
Cho chừa cái thói mạnh bạo, hiếp đáp đàn bà, con gái!
Nh́n nửa người khỏa thân của Linh Nhi một hồi, trán của Vô Kỵ
nổi lên, lấm tấm đầy mồ hôi. Rạo rực, cương nứng mà cứ phải
dằn xuống; cơn hành hạ này day diết c̣n hơn bị xẻo cu, thiến
dái! Con gái thật là ác hiểm! Chơi cú này quả là độc chiêu. Mà
coi ḱa, Linh Nhi c̣n mỉm cười tủm tỉm, lẳng lơ, thách thức
nữa chớ. Con mắt hạt nhăn long lanh đưa t́nh, khuôn mặt xinh
xắn ướt át gợi dục. Nhưng chưa hết, Linh Nhi c̣n cố ư ngồi
thẳng người lên cho đôi vai tṛn nở ra, cho đôi vú căng vun
lên, cho cái eo thon nhỏ lại. Như nửa bất chấp, nửa mời mọc,
trông khiêu dâm tới mức cùng cực. Vô Kỵ chỉ đành nuốt nước
miếng mà chịu trận. Đưa tay ra sờ cũng không dám, thôi đành
hưởng thụ bằng mắt vậy. Chứ biết làm ǵ hơn?
Khi Vô Kỵ đưa mắt tới cặp vú no tṛn của nàng th́ chàng chợt
nhớ tới cảnh Linh Nhi ôm vú mà than thở với t́nh nhân hôm nọ.
Chàng liền chăm chú ngó vào đôi g̣ bồng đảo th́ thấy ngay là
cái núm vú hồng hồng xinh xinh bên phải của nàng bị lẹm đi một
miếng. Chàng liền hỏi Linh Nhi:
- Linh Nhi à, sao núm vú của em bị ǵ vậy? Hôm trước anh thấy
em vừa thương khóc mà vừa ôm ngực, anh không hiểu…
Linh Nhi ngước mắt nh́n lên, mỉm cười nói:
- Anh muốn biết th́ để em nói cho anh nghe. Anh là người duy
nhất trên đời nằy biết được bí mật này của em đó. Vết thương
này do anh ấy gây ra đó. Hôm đó em với anh ấy dằng co, căi lộn
với nhau, anh ấy tức giận cắn vào vú em làm em mang thẹo luôn
tới bây giờ. Sau đó anh ấy bỏ em đi mất tích. Em đi t́m măi
không ra.
Vô Kỵ nghe Linh Nhi nói vậy th́ chợt nhớ ra là h́nh như ḿnh
đă nghe ai kể cho nghe một câu chuyện tương tự như vậy. Chàng
cố moi óc xem là ḿnh đă nghe ai kể lúc nào, nhưng không sao
nhớ ra được. Chắc chắn là chuyện của Linh Nhi không ai biết
hết, nhưng rơ ràng chàng đă nghe hoặc thấy sự việc này ở đâu
rồi. Sự trùng hợp này khiến chàng băn khoăn, suy nghĩ. Nh́n
thấy Vô Kỵ có vẻ bần thần, hoang mang th́ Linh Nhi vừa mặc áo
vô, vừa nói tiếp với giọng mơ màng:
- Chính v́ vết thẹo này mà em không thể quên anh ấy được. Mỗi
ngày tắm rửa, nh́n tới vết cắn là h́nh ảnh của anh ấy lại hiện
ra. Em cứ như người sống trong mộng.
Vô Kỵ cau mày nghĩ ngợi. Chẳng lẽ lại nói cho Linh Nhi biết là
ḿnh đă từng nghe một chuyện tương tự, trong khi nàng đă nói
đây là bí mật không ai biết? Rồi nàng sẽ hỏi tới là ḿnh đă
nghe ở đâu, từ ai, th́ biết trả lời sao? Chính ḿnh c̣n lơ
ngơ, ù ù cạc cạc th́ c̣n nói năng ǵ nữa? Hay là ḿnh đă từng
chứng kiến cái cảnh cắn xé nhau này lúc nào rồi? Vô Kỵ lẩm bẩm
nói nhỏ, ra chiều tư lự:
- Em Linh Nhi…Anh không biết…Hay là…Lúc nào đó…Chuyện này…
Rồi ngay lúc đó trí óc chàng lóe lên một tia sáng, nó đưa
chàng trở về với quá khứ, cảm nhận được một kỷ niệm nào đó,
một h́nh ảnh không rơ ràng, một hành động không cụ thể của
ḿnh, từ thuở xa xưa. Dằng co với nhau… Cắn vào vú… Thảo nào
ḿnh cảm thấy gần gũi với Linh Nhi quá, như đă có gặp nhau
rồi! H́nh như là…
Khi Vô Kỵ sắp sửa giải đáp được nỗi băn khoăn, bắt đầu sáng tỏ
được ḷng u tối th́ nguồn tư tưởng đó đă bị cắt đứt, dập tắt
ngay bởi một giọng nói lanh lănh-- làm chàng giật thót ḿnh--
gióng lên từ xa, vang dội rừng núi:
- Hai đứa bay có trốn trong xó xỉnh nào cũng không thoát được
đâu!
Linh Nhi hốt hỏang, nắm lấy vai Vô Kỵ:
- Chết chưa! Diệt Tuyệt sư thái tới rồi đó!
- Đúng! Diệt Tuyệt sư thái đây. Hai đứa có mau ra đây không?
Câu nói đầu tiên của sư thái c̣n vang rần từ xa lắm, nhưng tới
câu thứ nh́, khi núi rừng c̣n giao động, th́ tiếng nói của bà
ta đă nghe rơ mồn một ngay trước căn cḥi tuyết của hai người
rồi.
(Hết Phần 11 ... Xin mời xem
tiếp
Phần
12) |