|
Khi thấy Linh Nhi dẫn một nhóm người gồm có
Thanh Anh, Vệ Bích, Hà Thaí Xung, Đinh Mẫn Quân tới để bức
bách ḿnh th́ Vô Kỵ chán ngán t́nh đời, ngồi im, mặt mũi lầm
ĺ, chờ họ đi tới coi họ sử sự với ḿnh như thế nào.
Linh Nhi đi tới trước mặt Vô Kỵ rồi nàng đứng lại, chăm chăm
nh́n vào mặt chàng mà không nói một lời. Moị người kia đứng
thành h́nh bán nguyệt bao quanh hai người, như hăm he, như chờ
đợi. Vô Kỵ vẫn giữ khuôn mặt lầm ĺ, không lên tiếng. Bỗng
nhiên chàng thấy từ khoé mắt huyền đẹp của Linh Nhi có hai
hàng nước mắt tuôn rơi lă chă. Rồi nàng qú xuống cạnh Vô Kỵ,
nắm lấy tay chàng mà thổn thức. Vô Kỵ đang chưa biết nói ǵ
th́ Linh Nhi đă sụt sùi:
- Đại ca…anh A-Ngưu…anh có bằng ḷng giúp em một việc không?
Vô Kỵ ngạc nhiên, không hiểu tại sao nàng đă dẫn cường địch
của ḿnh tới đây rồi c̣n nhờ vả ḿnh nữa. Nhưng rồi chàng cũng
buột miệng nói:
- Tôi…anh không hứa chắc…anh không biết anh có làm nổi hay
không.
Linh Nhi nắm chặt lấy tay chàng, nh́n thẳng vào mắt chàng mà
nói:
- Em muốn nhờ anh t́m cho ra anh ấy rồi nói với anh ấy là em
không bao giờ giận hờn anh ấy, lúc nào em cũng nhớ tới anh ấy…
Khi thấy Vô Kỵ lưỡng lự, ngần ngại không trả lời th́ nàng nói
tới luôn:
- Anh A-Ngưu, anh có thương yêu em không? …Đại ca, anh có muốn
lấy em làm vợ không? …Một khi đă là vợ chồng, thương yêu nhau
rồi, chắc anh sẵn sàng chiều em mọi việc.
Vô Kỵ giật ḿnh, chới với, không ngờ Linh Nhi lại hỏi ḿnh
những câu như vậy. Chàng ấp úng trả lời:
- Linh Nhi…em…ḿnh mới gặp nhau…thật t́nh …anh chưa hề nghĩ
đến chuyện này…
Mọi người chung quanh lúc đó cười ồ cả lên, có những tiếng chế
diễu vang lên:
- Mi nói là muốn gặp một người trước khi chịu chết. Tưởng
người đó phải đẹp trai như Phan An, Tống Ngọc, ai ngờ hắn ta
chỉ như là một con dă nhân, xấu xí như Sa Tăng vậy.
- Ha…ha…Đến như Sa Tăng kia mà c̣n không muốn lấy mi làm vợ.
Tàn ác như mi th́ làm sao mà ưng cho được.
Linh Nhi như không màng đến những lời chế diễu, chỉ cúi mặt
xuống, nước mắt vẫn tiếp tục tuôn rơi. Vô Kỵ nghe những lời đó
th́ mới vỡ lẽ ra là Linh Nhi đang bị họ áp chế, chứ không như
ḿnh đă tưởng. Rồi chàng thấy nàng cứ ngồi khóc ṛng trông rất
thương tâm th́ chàng động ḷng. Chàng liền cầm lấy tay nàng mà
nói với giọng rất thành khẩn:
- Linh Nhi, nếu em không cho là anh xấu xí, bất tài th́ anh
sẵn sàng nhận em làm vợ. Anh sẽ gắng hết sức để cho em được
sung sướng, vui ḷng, không làm em giận buồn.
Linh Nhi nh́n lên, vui mừng, con mắt nàng như nở sao, lấp lánh
qua màn lệ:
- Đại ca, anh có nói thật không?
Bỗng nhiên Vệ Bích nhẩy tới, dí kiếm vào người nàng rồi quát
lên:
- Thôi đủ rồi! Bây giờ mi phải khai ra ngay là ai đă xúi ngươi
giết chết hai cha con Trường Linh, Cửu Chân?
Vô Kỵ nghe nói vậy th́ giật ḿnh. Chàng không ngờ chỉ v́ một
câu than trách của chàng về Cửu Chân mà Linh Nhi lại gây ra
tai họa như vậy. Rồi chàng thấy Linh Nhi từ từ đứng lên điềm
nhiên chỉ về đó mà nói:
- Được rồi, nếu ngươi muốn biết th́ ta sẽ cho ngươi biết.
Chính người này đă xúi ta đi giết Cửu Chân đó.
Mọi người đưa mắt về hướng đó th́ thấy Linh Nhi trỏ về chỗ
Đinh Mẫn Quân đang đứng chống nạnh. Mẫn Quân nghe nói vậy trợn
mắt lên, tức giận. Vệ Bích liền quay đầu lại, nói lớn:
- Nói láo!
Nhưng hắn chỉ thấy loáng thoáng một cái là Linh Nhi đă lướt
qua lưỡi kiếm của hắn mà nhẩy tới chụp lấy Thanh Anh rồi.
Thanh Anh vội vàng múa kiếm pḥng thân. Đinh Mẫn Quân và Vệ
Bích thấy thế cùng đưa kiếm ra tấn công Linh Nhi tới tấp. Tuy
tay không nhưng Linh Nhi cũng không bị yếu thế, thân h́nh nàng
nhanh nhẹn, bay qua vờn lại, luồn lách giữa ba thanh kiếm,
công thủ rất thiện nghệ. Vô Kỵ nh́n thấy thế, không ngờ Linh
Nhi cũng thuộc loại cao thủ, vơ công cao cường. Qua một hồi,
chàng biết một ḿnh Linh Nhi, tay không, không sao thắng nổi
ba người có khí giới. Chính v́ vậy mà Thaí Xung chỉ đứng ở
ngoài, khoanh tay áp trận.
Chàng đang lo lắng cho Linh Nhi th́ bỗng nhiên nghe nàng hét
lên một tiếng lanh lănh. Tự dưng nàng dở ra một thế vơ rất
quái dị, người nàng ngả ngả nghiêng nghiêng rồi thoắt một cái,
người nàng đă hoán vị tới sau lưng Thanh Anh rồi nàng đưa hai
tay ra nắm lấy cổ áo của Thanh Anh mà kéo mạnh xuống. Roạc một
tiếng, áo của Thanh Anh đă bị xé làm đôi, tuột tung ra ngoài!
Thanh Anh bị xé mất áo, đứng như trời trồng, phơi bày một thân
h́nh trắng bóc, tuyệt mỹ, vai tṛn, ngực nở, eo thon. Vệ Bích
và Mẫn Quân đều ngừng kiếm ngẩn người há hốc miệng ra khi thấy
Thanh Anh bị thoát y lột trần ra một cách nhanh chóng và gọn
ghẽ như vậy. Trong khi đó Thanh Anh đă la lên một tiếng, liệng
kiếm xuống, đưa tay lên che bộ ngực trần, lui vội ra xa. Thế
vơ của Linh Nhi trông th́ không có ǵ là tinh kỳ cả, nhưng khi
đem ra thực hành th́ thật là quái chiêu và chuẩn xác. Linh Nhi
phá lên cười thú vị, tinh nghịch. Nàng đă loại đưọc một địch
thủ ra khỏi ṿng chiến.
Ngay Vô Kỵ cũng không kềm được tiếng cười. Chàng thấy Linh Nhi
tuy đang gặp cường địch nhưng vẫn c̣n ranh mănh lắm, như có vẻ
không coi họ ra ǵ. Hà Thái Xung đứng ngoài, giữ tư cách bậc
trưởng thượng, không giám cười lên tiếng. Nhưng miệng hắn cũng
tủm tỉm, mắt cứ liếc nh́n vào thân thể vệ nữ, nửa kín nửa hở
của Thanh Anh. Thật ra dâm như Thái Xung, hắn c̣n muốn Linh
Nhi tụt luôn quần của Thanh Anh ra, lúc đó hoàn toàn trần
truồng, nàng sẽ không thể che dấu hết được, tha hồ mà hắn
thưởng thức!! Đang lúc Thái Xung đang lơn mơn tưởng tượng th́
Linh Nhi đă xoay người một cái, đá trúng vào hông của Vệ Bích
làm hắn tê dại nửa người, té lăn xuống đất. Mẫn Quân hốt hoảng,
thấy chỉ c̣n một ḿnh, định la lên cầu cứu với Thái Xung th́
Linh Nhi lại giở mững cũ, ngựi nàng đă trườn tới sau lưng Mẫn
Quân. Thế là sau tiếng rèng rẹc, Mẫn Quân cũng la lên một
tiếng, liệng kiếm che người. Linh Nhi cười lên hinh hích, đắc
thắng.
Không thể điềm nhiên được nữa, Thái Xung quát lên:
- Con ranh giỏi thật. Hăy coi đây!
Hắn nhẩy xổ tới, tung ra một lúc mười mấy chiêu thần tốc vô
cùng. Linh Nhi cố gắng chống đỡ. Nhưng vị trưởng môn phái Côn
Luân không phải là có danh mà không có miếng, Thái Xung càng
ra tay vũ băo, Linh Nhi càng lép vế. Bất chợt hắn đua tay ra
điểm lia lịa vào người Linh Nhi. Nàng cố tránh nhưng rồi cũng
bị Thái Xung thọc trúng vào vai và đùi khiến nàng té lăn ra,
hết cục cựa.
Trong lúc Thái Xung đứng cười ha hả th́ Thanh Anh và Mẫn Quân
hai người liền lăn xả tới chỗ Linh Nhi đang nằm gục dưới đất
để báo thù. Ai cũng tưởng hai người đó sẽ sáp tới, băm vằm,
hành hạ Linh Nhi cho đă cơn hận v́ nàng đă làm nhục họ. Nhưng
không đâu! Đàn bà làm cái ǵ cũng đặc biệt, khó đoán. Họ có
lối trả thù riêng độc đáo của họ. Thanh Anh hăm hở giật áo của
Linh Nhi khỏi người nàng, lột trần nàng ra, làm tṛ gậy ông
đập lưng ông, cho đă tức. C̣n Mẫn Quân th́ độc ác hơn, bặm môi
trợn mắt, tụt luôn quần của Linh Nhi ra, trân truồng lơa thể,
rồi c̣n kéo dạng hai chân Linh Nhi ra, phơi bày hết khe nguồn
cây cối của nàng cho mọi người xem! Thái Xung nh́n thấy không
cản v́ hắn thấy thân thể Linh Nhi nằm lồ lộ, quá sức hấp dẫn
và quá sức gợi dục. Thế là ước mơ của hắn cũng đă thành. Được
thưởng thức cho đă mắt một thân thể trần truồng của một cô gái
trẻ đẹp. Theo hắn, Linh Nhi có một thân h́nh cân đối và nẩy nở
hơn Thanh Anh nhiều. Có lẽ v́ Linh Nhi tươi trẻ hơn Thanh Anh
mấy tuổi. C̣n thân h́nh của ác nữ Mẫn Quân th́ thôi, khỏi nói.
Thái Xung không muốn ḍm tới !
Trong lúc Thái Xung thỏa măn, Thanh Anh và Mẫn Quân hả hê th́
Vệ Bích bực tức vô cùng. Bị Linh Nhi đả bại và mất người t́nh
Cửu Chân, hắn hằn học cầm kiếm chỉ vào người Linh Nhi mà nói:
- Tội ngươi tày trời, không thể dung tha được.
Nói xong, Vệ Bích đâm luôn mũi kiếm vào người nàng. Bỗng nhiên
có một vật ǵ phóng tới bắn thanh kiếm trong tay hắn ra thật
xa. Thái Xung nh́n kỹ th́ mới biết vật đó chỉ là một nắm tuyết!
Người nào đó mà có công phu như vậy th́ quả thật quán chúng.
Hắn tự nghĩ ḿnh cũng không thể có đủ công lực mà làm như vậy.
Đang trợn mắt kinh hăi th́ liên tiếp có mấy nắm tuyết thay
nhau bắn tới người hắn. Sợ quá, Thái Xung không dám chần chờ,
bỏ chạy, vắt gị lên cổ. Bọn Thanh Anh thấy vậy cũng vôi vă
chạy theo, bỏ mặc Linh Nhi nằm hơ hớ trên mặt đất.
Người ra tay đó chính là Vô Kỵ. Trong lúc cái màn “xé áo tuột
quần, phơi trần thân thể” xẩy ra, chàng không nhịn cười được,
chần chừ v́ thấy tính mạng Linh Nhi không bị đe dọa, nhưng khi
Vệ Bích ra đ̣n ác hiểm định giết Linh Nhi th́ chàng phải ra
tay lập tức. Không có khí giới trong tay, chàng đành vội vă vo
tuyết thành ám khí. Cửu Dương thần công của chàng dũng mănh vô
cùng khiến bọn Thái Xung phải kinh hồn. Thấy Linh Nhi nằm khỏa
thân không động đậy, Vô Kỵ liền bóc hai nắm tuyết bắn vào
người để giải huyệt cho nàng. Đó là nhờ Linh Nhi nằm dạng chân
dạng tay, không mảnh vải che thân, để lộ hết huyệt đạo nên Vô
Kỵ mới có thể dễ dàng bắn đúng huyệt mạch của nàng.
Cử động được, Linh Nhi mặc lại quần áo rồi tiến tới trước mặt
Vô Kỵ mà nh́n chàng một hồi. Thấy nàng không có vẻ ǵ thẹn
thùng sau vụ thoát y lơa lồ miễn cưỡng vừa rồi, Vô Kỵ cũng chỉ
nh́n nàng, mỉm cười. Bỗng nhiên nàng đưa tay ra nhéo tai chàng
một cái thật mạnh:
- Anh A-Ngưu, sao anh không nói là anh có vơ công tài giỏi như
vậy? Biết vậy em đâu thèm đi trả thù cho anh làm ǵ.
- Ui chao! …Em có nói cho anh biết là em cũng biết vơ công đâu?
Tới đây, chợt nghe tiếng c̣i vanh lên, Linh Nhi liền nói với
Vô Kỵ:
- Phái Ngai Mi kêu viện binh tới đó. Ḿnh sắp gặp cường địch
rồi.
- Linh Nhi, em đừng lo, anh không để họ hại em đâu.
Linh Nhi nheo mắt hỉnh mũi nh́n Vô Kỵ:
- Đúng rồi, nhưng anh để họ lột trần em ra cho mọi người xem.
Chắc anh cũng thích lắm hả?
Thấy Linh Nhi nhí nhảnh như vậy, Vô Kỵ nói đùa theo:
- Hai ta sẽ là vợ chồng, lúc đó anh thưởng thức thân thể em
lúc nào mà không được. C̣n phải nói.
Hai người đang nói chuyện đùa cợt với nhau th́ từ xa Mẫn Quân
đă từ từ đi tới. Theo sau Mẫn Quân là một cô gái khoảng muời
tám tuổi, khuôn mặt xinh đẹp mê hồn. Khi tới gần Linh Nhi, Mẫn
Quân liền nói với cô con gái:
- Chu sư muội, chính nó đó.
Thiếu nữ trẻ đẹp họ Chu ṿng tay nói với Linh Nhi:
- Xin hỏi cô nương, tại sao vô cớ đả nhục sư tỉ của tôi như
vậy?
- Tại sư tỉ của cô đâm chém tôi trước chứ có phải tôi sinh sự
đâu?
Mẫn Quân xen lời, hằn học:
- Chỉ Nhược, em đừng nghe lời nó nữa. Cứ bắt nó đem tới cho sư
phụ định đoạt.
- Xin nghe lới sư tỉ.
Nói xong, Chỉ Nhược lại ṿng tay hướng về phía Linh Nhi:
- Xin lỗi cô nương, tôi xin thất lễ.
Linh Nhi nhăn mặt cười khẩy lên một tiếng:
- Muốn động thủ th́ ra tay đi, c̣n bày đặt xin lỗi với xin
phép nữa!
Chưa nói hết câu, Linh Nhi đă lướt ḿnh tới đánh ra một lúc ba
bốn đ̣n vào người Chỉ Nhược liền. V́ đă dự bị sẵn, Chỉ Nhược
xoay người một cách nhẹ nhàng, tránh được luôn mấy thế công
của Linh Nhi rồi sau đó đánh trả lại ba bốn thế công ngay tức
th́. Chỉ trong chớp mắt, hai nàng đă trao đổi với nhau hơn
mười mấy chiêu thức.
Vô Kỵ nghe Mẫn Quân xưng hô với cô con gái là Chỉ Nhược th́
mừng rỡ vô cùng. Không ngờ cô con bé xinh xắn săn sóc ḿnh hồi
xưa trên sông Hán Thủy bây giờ lại là một thiếu nữ tuyệt đẹp,
chim sa cá lặn, vơ công tinh thục như vậy. Chắc hẳn là Trương
Tam Phong đă gửi gấm nàng trên núi Nga Mi và Diệt Tuyệt Sư
Thái đă có một học tṛ cưng yêu. Đang mừng rỡ th́ Vô Kỵ lại
đâm lo ngay. Chàng thấy hai nàng ra tay đánh nhau rất rát mà
Vô Kỵ th́ không muốn bất cứ ai trong hai nàng bị đả thương.
Bỗng nhiên thân h́nh Linh Nhi ngả nghiêng, chập chờn. Muốn
nhanh chóng chấm dứt cuộc tỉ thí và cũng muốn cho Chỉ Nhược
thưởng thức một màn thoát y độc địa cho bơ ghét, Linh Nhi liền
sử dụng ngay thế “ve sầu thoát xác” mà nàng đă dùng một cách
toàn hảo với Thanh Anh khi năy!
Đứng ngoài, Mẫn Quân vội la lên:
- Aí chà! Chết…
Ngồi ngoài, Vô Kỵ cũng kêu lên:
- Coi chừng!
Nhưng đă trễ. Rèng rẹc hai tiếng lụa xé. Linh Nhi và Chỉ Nhược
hai nàng đều đứng như trời trồng. Trong tay hai nàng, mỗi
người đều nắm một mảnh áo của người kia. Th́ ra nhờ thân pháp
nhanh nhẹn, Chỉ Nhược may mắn thoát được thế “ve sầu thoát xác”,
không bị Linh Nhi xé áo lột trần, chỉ bị rách mất một mảnh nhỏ
trên vai. Và ngược lại, Chỉ Nhược cũng nắm được vạt áo của
Linh Nhi khiến nàng cũng bị rách một mảnh phía trước. Trong
lúc Vô Kỵ thở ra nhẹ nhơm th́ chàng đă thấy Chỉ Nhược lảo đảo,
mặt mày lợt lạt, dựa vào người Mẫn Quân, tựa như đă bị thương
thế trong người. Mẫn Quân hoảng sợ, không nói một lời, vội vă
d́u Chỉ Nhược bỏ đi ngay. Vô Kỵ nh́n theo, lo lắng.
Bất chợt Vô Kỵ nghe tiếng gió th́ chàng đă bị Linh Nhi tát một
cái nháng lửa vào má:
- Thật là mặt dầy! trông thấy gái đẹp là đă mê tít rồi.
- Trời đất! anh làm ǵ mà em lại đánh anh như vậy?
Linh Nhi ch́a môi ra, nói với một giọng giận dữ:
- Anh mới thấy con nhỏ Chỉ Nhược là đă mất hồn, lại c̣n lo âu
thương xót nó nữa…
Vô Kỵ đỏ mặt, căi lại:
- Thế th́ lúc nào em cũng nhớ nhung tới người t́nh của em, anh
có than phiền ǵ đâu nào?
Nghe tới đây, Linh Nhi há miệng ra định nói lại nhưng rồi nàng
lại lặng im, bỗng gục mặt xuống, nước mắt rơi xuống dầm dề.
Thấy nàng khóc mủi ḷng quá, Vô Kỵ bèn nắm tay Linh Nhi mà vỗ
về:
- Linh Nhi, em, ḿnh không nên đem những chuyện này ra làm
phiền ḷng nhau nữa. Anh xin lỗi em đó, Linh Nhi…
Thổn thức một hồi, Linh Nhi gạt nước mắt, nói với Vô Kỵ:
- Anh A-Ngưu, anh đừng lo. Chỉ Nhược không bị ǵ đâu. Em đâu
có đụng vào người cô ta. Cô ta giả bộ bị thương thôi. Chắc cô
ta sẽ kêu sư phụ cô ta đến đó.
Đoạn Linh Nhi lau sạch nước mắt, cố làm ra vẻ b́nh thường, hỏi
Vô Kỵ:
- Chân anh đă khỏi chưa? Có đi được không?
- Chưa. Nhưng nếu phải đi th́ anh có thể cố gắng chống nạng đi
được.
- Diệt Tuyệt sư thái sắp tới rồi đó. Hai ta đối phó không nổi
đâu, phải rời chỗ này lập tức. Nếu anh chưa đi được th́ để em
cơng anh chạy trốn mới xong.
Nói đoạn Linh Nhi nghiêng ḿnh xuống giúp Vô Kỵ nằm lên lưng
ḿnh rồi nói lơ lửng:
- Anh bám vào người em cho chắc nghe. Nếu lỡ té xuống gẫy chân
nữa th́ chị Chỉ Nhược không chịu lấy chồng què đâu đó.
Vô Kỵ thấy nàng lúc vui lúc buồn, lúc giận lúc đùa nên chàng
chỉ cười h́ h́ nắm lấy vai nàng. Thấy chàng cứ rờ rờ lên lưng
ḿnh, Linh Nhi liền cục cựa hai vai mà la lên:
- Trời ơi, anh bám chặt đi chứ, làm ǵ mà quờ quạng khiến em
nhột nhạt quá chừng hà!
Nghe vậy Vô Kỵ không kiêng dè nữa choàng tay qua vai nàng mà
ôm chặt, nằm ép sát lên lưng Linh Nhi. Tuy ngướ Vô Kỵ to lớn,
Linh Nhi nhỏ bé hơn, nhưng nàng vẫn có thể cơng Vô Kỵ nhẩy lên
cây, chuyền từ cành này sang càng nọ, phóng đi vun vút.
Nằm trên lưng Linh Nhi, Vô Kỵ thấy ḷng ḿnh như phiêu hốt.
Hai tay chàng quàng chặt lấy đôi vai thon gọn. Mặt chàng th́
nh́n sát vào cái cổ trắng như ngó sen, cái tai mềm sữa, hương
thơm dịu dàng cứ sông lên mũi. Nguyên cả người chàng th́ cọ
sát vào thân thể mềm mại, êm chắc của Linh Nhi. Hai tay dẻo ấm
của nàng th́ cứ xiết chặt lấy đùi ḿnh. Bao nhiêu thứ ấy làm
Vô Kỵ động ḷng liền. Người chàng trở nên rạo rực, chân khí
bắt đầu chạy rần rần. Con cu của chàng bắt đầu ngỏng dậy. Vô
Kỵ hốt hoảng, nhận ra ngay đây là lần đầu tiên trong sáu bẩy
năm nay chàng mới có cơ hội gần gũi và cọ sát với một cô con
gái. Phen này chắc chết! Đang trong t́nh cảnh chạy trốn này mà
tự dưng nứng cặc lên th́ chẳng c̣n cái thống chế ǵ nữa!
Mấy tuần trước chàng đă thấy cảnh làm t́nh của Cửu Chân và xoa
ngực của Linh Nhi, chừng ấy đă làm chàng lên cơn nứng rồi. Bây
giờ, nằm phục trên người đẹp, được ôm trong tay và cọ sát liên
hồi trên thân thể thơm ngon, Vô Kỵ không thể cầm ḷng đậu. Khi
thấy con cu ḿnh đang từ từ phồng to lên, Vô Kỵ vôi vă nhắm
mắt ngưng tụ ư chí, điều ḥa chân khí. Linh Nhi mà biết được
th́ ngượng chết! Biết nói năng làm sao! Quả nhiên con cu của
chàng lại thu nhỏ lại. Nhưng rồi Linh Nhi cứ thỉnh thỏang sốc
chàng lên, nhẩy lên nhẩy xuống, chuyền cây này qua cây nọ,
khiến con cu của chàng bị liên tục bóp chẹt trên lưng nàng
khiến chàng mê man, sung sướng th́ nó lại nở lớn ra, cương lên
nhanh chóng. Vô Kỵ lại phải ngưng tụ chân khí để thu nhỏ con
cu ḿnh lại. Cứ như thế, con cu chàng cương ra, thu nhỏ liên
hồi, khiến Vô Kỵ vừa sướng khoái, vừa lo lắng phập phồng,
không biết phải làm sao?
Ban đầu Linh Nhi không để ư. Nàng cứ ra sức cơng Vô Kỵ để mà
chạy thật xa. Nhưng một lúc sau, nàng cảm thấy sau lưng ḿnh
như có một cái ǵ cưng cứng đè vô, rồi cảm giác đó lại mất đi.
Sau nữa, vật to cứng lại dài ngoằng ra cạ vào lưng ḿnh, rồi
vật đó lại nhỏ lại, mềm đi, rồi lại cứng lên, dầm dập vào lưng,
rồi lại thun nhỏ, ngọ nguậy, đâm xóc. Linh Nhi thầm nghĩ,
“Quái lạ! Không biết con ǵ cứ bám vào lưng ḿnh, phá phách.
Rơ ràng là nó không muốn cắn ḿnh, không làm hại ḿnh, chỉ
chửng giỡn, làm ḿnh nhột quá!” Nhưng một thời gian sau th́
nàng biết ngay cái “con ǵ đó” là cái của nợ của Vô Kỵ chứ
không c̣n ǵ khác nữa. Nó nằm ch́nh ́nh ngay giữa hai chân của
chàng, đong đưa, lủng lẳng. Tuy vậy, Linh Nhi vẫn nghi ngờ,
không hiểu tại sao con cu của Vô Kỵ lại có thể làm được những
tṛ ma mănh ḱ dị như vậy. To, nhỏ, ngắn, dài, co dăn, cục cựa.
Chạy một lát, Linh Nhi không cầm ḷng được nữa, nàng tiến tới
một vách núi mà đặt Vô Kỵ xuống để t́m cho ra cái nguyên nhân
tinh kỳ này mới được. Trên đời này làm ǵ mà có chuyện lạ lùng
như vậy bao giờ? Khi quay lại nh́n kỹ xuống hạ bộ của chàng,
th́ Linh Nhi phải sửng sốt, trợn đôi mắt đen tṛn ra, đưa bàn
tay xinh xắn lên miệng đang há lớn, ngó chăm chăm, không nói
nên lời. Một lát sau, không dằn ḷng được nữa, Linh Nhi che
miệng, bằng một giọng vừa ngạc nhiên vừa thích thú, từ cái
miệng tṛn vo, từng tiếng một thoát ra từ từ:
- Anh A-Ngưu…Trời ơi…Đại ca… Mèng………Ooomyyygosh!*
* This is for you, my dear Piglet and my adored SecrAdmirer. I
wrote this installment clearly with you two in mind. As
freaky, perverse and idiosyncratic as it seems, this episode
however is exceptionally tamer than the previous ones (sic). I
hereby humbly ask for your indulgence and refrainment from
overcriticism. Please, nghe em… Eventually, I know, somehow,
at the very least, you’re gonna get a kick out of it !
(Hết Phần 10 ... Xin mời xem
tiếp
Phần
11) |