Khi
là một đứa trẻ, tôi đă được sống trong nhung lụa của một gia
đ́nh khá giả ở Washington, dưới sự đùm bọc của ba má. Ba tôi
là một người đàn ông đạo mạo, là một bác sĩ tai-mũi-họng, nên
chẳng khó ǵ tôi nối nghiệp ông hành nghề y. Lớn lên, tôi hănh
diện được trúng tuyển vào trường y, vẫn với một tư cách của
một công tử giàu có. Ba má tôi rất đỗi vui mừng, đăi tôi đi
suốt 3 ngày ở Florida, tôi c̣n nhớ măi. Nhưng không v́ vậy mà
họ ngừng hà khắc chuyện học hành của tôi, để chắc rằng tôi đỗ
được bằng “họ Bác tên sĩ”. Vốn là một thằng con trai thụ động,
yếu đuối, tôi chỉ biết vâng lời họ, dù cho thuở thiếu thời,
tôi chỉ thích nghành hội họa, cái mà ông bà lại không bao giờ
đồng ư và cấm tuyệt.
Nhớ lại thời đó thiệt khổ sở lắm. Như bao nhiêu đứa học tṛ
khác, tôi cũng có những sự đ̣i hỏi, đam mê của tuổi trẻ, như
đi dạ tiệc, pinic, xem phim, hoặc đá banh, bóng chuyền, và
đương nhiên là cặp kè với bọn con gái. Nhưng tôi không bao giờ
được những diễm phúc đó. Ba má tôi luôn can cấm v́ sợ tôi bị
chi phối việc học hành. Và kết quả là tôi không bao giờ được
một lần cặp kè, dù với một con xấu-xí. Nên vậy, tôi lớn lên
trở thành một đứa trẻ, vốn nhút nhát, càng thêm nhút nhát. Một
đứa trẻ có cá tính lạ lùng, len lén, lút lút khi đối diện với
những người khác phái.
Song
nhờ vậy, khi ở học đường, tôi tiếp tục phát huy thành tích học
thật tốt. Tôi đi một lèo mấy năm liền để chuyển sang nghành
chuyên-khoa, tôi lại nghiểm nhiên đi vào khoa phụ sản lúc nào
cũng không hay. Có lẽ bao năm tháng thiếu sự tiếp súc với phái
nữ đă dẫn tôi tới con đường gián-tiếp để được gần gũi với họ
chẳng ? Tôi vẫn chưa biết, chưa hiểu nỗi.
Dạo đó, tôi bắt đầu phát huy sự đam mê của ḿnh trong nghành
chữa trị bệnh-đàn-bà. Tôi mở một văn pḥng Sản Phụ Khoa lấy
tên họ ba tôi cho ông vui. Và nhiều năm sau, tay nghề tôi càng
vững chắc, pḥng mạch càng nâng cao, bệnh nhân t́m đến ào ào.
Thân phụ tôi lấy làm hănh diện lắm. Nhưng xui thay, trong số
phụ nữ tới khám đó, tôi không gặp được ai chịu ḿnh. Điều này
có thể do ba má tôi c̣n quá khó, do tôi c̣n quá rụt rè. Tôi
gần như không có dịp nào ḥ hẹn, kể cả chuyện sinh lư cũng
không. Yêu ai cũng chỉ để trong ḷng. Mới nói, ngần tuổi này
mà một lần ôm ấp cũng không có, c̣n ǵ khổ hơn! Thanh niên mà,
ai cũng cần sinh lư, phải không ! Tôi chẳng làm ǵ hơn, chỉ
c̣n biết thủ dâm cho … giải sầu.
Khi
tôi được 27 tuổi, lần đầu tiên biết hôn con gái. Tuổi đó tính
ra cũng hơi trễ, nhưng có c̣n hơn không, cho dù cô nàng khá xí,
làm thư kư riêng ở pḥng mạch. Sau đó tôi thất trinh với một
cô gái điếm hoàn toàn không được thỏa măn. Rồi sự chia tay với
cô bạn gái một cách khùng điên, tôi trở lại với đời độc thân
buồn chán, chỉ biết giành thời gian rănh surf net t́m h́nh-cởi.
Bây giờ tôi đang độ giữa 30, tuổi của sự nghiệp và đồng lương
khá cao, nhưng khổ nỗi vấn đề t́nh cảm cũng chẳng tiến triễn
ǵ, sau ba lần chia tay thảm năo, gần như không dám nghĩ ǵ
tới chuyện hôn nữa. Đôi lúc tôi có trách đời, nhưng trách ḿnh
th́ nhiều hơn. Có thể do dương vật ḿnh quá nhỏ chăng (5 cm
lúc cương cứng), hay do bệnh xuất tinh quá sớm. Thế nên, sau
ít lần giao hợp, bọn con gái cứ diện lư do để chia tay hoặc vô
cớ biến mất. Chứ tại sao, một người bác sĩ giàu có như tôi lại
không có ai chịu ḍm ngó tới !?
Mặt khác, thiếu giao tiếp với thế giới bên ngoài làm tôi chỉ
biết suốt ngày trong pḥng mạch. Tôi trở nên ham thích khám
bệnh cho đàn bà, nhất là khám … âm hộ. Riết rồi biến thành
người bác sĩ “cao tay ấn” trong lănh vực đặc biệt này. Song,
tôi luôn giữ ḿnh trong tư cách một vị bác sĩ tốt và không bao
giờ làm quá trớn để lộ sơ hở, điều mà có thể dẫn tới chuyện
mất bằng hành nghề, hoặc bị đi tù như chơi.
Tuy nhiên, nói tới nói lui, tôi cũng phải công nhận rằng ḿnh
có chút tà tâm mỗi khi khám phụ-khoa. Không chỉ riêng với một
bệnh nhân khá đẹp. Tôi c̣n bị kích thích khi nh́n thấy bệnh
nhân nữ nằm trơ trẽn trên bàn-khám, hai chân dang xa, đôi bàn
chân ngọ ngoậy và âm hộ cứ chinh chỉnh vào mặt tôi. Dĩ nhiên,
người đàn ông b́nh thường nào cũng dễ bị cương cứng, cảm thấy
khó chịu trong lúc này, tôi không ngoại lệ dù đang ở cương vị
một bác sĩ. Nhưng lợi ích thay, dương vật tôi cũng hơi nhỏ nên
dễ che đậy dưới chiếc áo choàng bác sĩ.
Trong suốt hai năm đầu hành nghề, sau khi hết việc, tôi thường
về nhà tự thỏa măn cho ḿnh, khi sống lại với những h́nh ảnh
của những người đàn bà trong ngày đó. Sang hai năm kế, v́ bệnh
nhân đến càng đông, không đủ thời gian, tôi đổi sang thủ dâm
đại trong pḥng khám. Đương nhiên là sau khi bệnh nhân đă ra
về.
Điều
thú vị là mỗi khi khám, tôi hay điều cô y-tá ra ngoài, chỉ gọi
khi thực sự cần thiết. Nghề bác sĩ mà, trong pḥng khám, tôi
làm vua ! Nói ǵ ai mà không nghe. Dân Mỹ trắng khác cũng nễ
người có học thức như tôi lắm !
Dạo đó, tôi lănh luôn trách nhiệm khám tổng quát cho bệnh nhân
có giấy xuất cảnh định cư nước ngoài. V́ không có nội quy cụ
thể cho việc khám bệnh, ngoài những việc khám ngoài da, lấy
máu, chụp h́nh phổi và khám phụ khoa cho phụ nữ, tôi muốn làm
sao mà chả được, có nội quy đâu mà sai phạm.
Nếu như gặp phụ nữ kém về nhan sắc, tôi cho thông qua dễ dàng.
C̣n gặp người có dung mạo, tôi thường bỏ hàng giờ để khám.
Khám tới, khám lui, có khi lên đến cả giờ. Được biết, phần lớn
bệnh-nhân khám-tổng-quát di-dân thường dễ dăi v́ muốn được đi
xuất ngoại. Phần v́ chưa bao giờ khám tổng quát nên không biết
thủ pháp ra sao. Nên tôi lúc nào cũng ở thế thượng phong, nói
ǵ họ cũng làm theo.
Đối với các cô mới lớn, tôi khám kỹ hơn hết, kể cả lớp ngoài,
lớp trong, cả ṃng đóc lẫn cửa ḿnh. Đương nhiên, tôi làm rất
tế nhị, kèm theo lời giải thích đàng hoàng, nên cũng ít ai
nghi ngờ. Với một số cô đă mất trinh, tôi sẽ khám sâu hơn,
bằng cách đặt những ngón tay vào trong, có khi chỉ cố t́nh
kích thích điểm G của họ.
Không hiểu lư do ǵ, tôi lại thích khám những cô gái quê chưa
chồng nhất, v́ họ rất dễ, tự nhiên và rất “quê”, quê theo kiểu
dân Mễ tây cơ. Có thể v́ họ sẽ không dám hay không ǵ để báo
cáo với cấp trên của tôi. Cũng có thể v́ cái cảm giác được
chiếm hữu họ, cảm giác là người đàn ông đầu tiên của họ, làm
cho sự tự-ti đàn-ông vốn có càng tăng thêm.
Nhân tiện đây, tôi xin kể chi tiết hai chuyện kinh nghiệm của
ḿnh cho các bạn hay.
Số là hai năm vừa rồi, một bệnh nhân thường trực có đến văn
pḥng tôi, bà là một phu-nhân-hai-con khá xinh đẹp, tuổi 30.
Khi tôi bước vào pḥng khám, bà và đứa con trai 10 tuổi đang
ngồi chờ. Bà khai cho tôi biết đứa con trai của bà đă nhiều
lần chơi tṛ “khám bác sĩ” với đứa con gái hàng xóm, dù cho
bao lần bà la mắng. Bà có vẻ lo lắng về chuyện này ảnh hưởng
thế nào khi thằng bé đến tuổi dậy th́, nên quyết định dẫn nó
đến tôi. Bà c̣n hỏi nếu có thể để đứa con trai ở lại xem tôi
khám cho bà, qua đó sẽ học hỏi thêm về cơ thể học, biết đâu nó
sẽ trở thành bác sĩ phụ sản trong tương lai. Tôi thiệt không
thể hiểu nỗi đàn bà. Vừa mới nói với tôi là lo lắng cho thằng
con trai có bị bệnh hoạn ǵ, nay lại tâng bốc nó, nghĩ rằng nó
sẽ trở thành bác sĩ phụ-sản trong tương lại. Dù cho tôi thực
không ngại lời đề nghị đó, tôi vẫn tỏ vẻ không đồng ư. V́ đây
không hợp quy tắc. Có đôi lần, tôi đă khám cho một số phụ nữ
mang con trai tới đây, nhưng thằng bé này coi bộ hơi quá lớn.
Do dự một lát, lại nh́n ánh mắt thành khẩn của bà, tôi đành
nói: “Thôi được. Nếu như đây là ư của cô”.
Được biết, thằng bé không có cha và không có người đàn ông nào
dẫn dắt từ nhỏ, nên má nó yêu cầu tôi chỉ dạy nó như một người
thầy, chỉ bảo cặn kẽ trong lúc đang khám cho bà. Thằng bé ngồi
trên ghế, ở góc pḥng, ngu ngơ nh́n chúng tôi bàn thảo. Tôi
cũng không biết nó đang nghĩ ǵ. Tôi nhớ vào độ tuổi như nó
tôi ao ước được nh́n bộ phận đàn bà biết bao nhiêu. Chắc nó
cũng tương tự.
Tôi quay lại, nheo mắt nh́n thằng bé, thằng bé cười trả lễ. Má
nó bèn bước ra sau tấm màn để thoát y và khoác lên cái
áo-bệnh-nhân, trong khi tôi tranh thủ sang khám cho một bệnh
nhân khác. Khi tôi trở lại, bà má đang ngồi trên bàn-khám, chỉ
tay răn dạy thằng con trai “Nhớ để ư cho kỹ, rất quan trọng
cho sự nghiệp sau này”.
Sau khi đeo vào đôi bao-tay-cao-su, tôi bắt đầu đo đạt áp
huyết và đo phổi, khám sơ tay-mũi-họng, và cởi áo khoác của bà
ta ra và bắt đầu khám ngực. Ngực bà hơi to so với dân Châu á
và trể xuống. Núm hồng sậm. Nh́n cặp vú của má nó, tôi thấy
thằng bé dường như không phản ứng như tôi lầm tưởng. Khi tôi
dùng tay nắn bóp và giải thích cách t́m ra u-sơ hoặc mô cứng
có thể nằm trong vú, triệu chứng ung thư, và giải thích rằng
phụ nữ cần phải khám ngực định kỳ hàng năm, th́ thằng bé vẫn
không màng tới và chỉ muốn bỏ ra ngoài.
Khi tới lượt khám phụ khoa, tôi bảo với nó, phụ nữ cần khám
phụ khoa thường xuyên sau 40 tuổi, cũng như đàn ông cần khám
nhiếp hộ tuyến. Tôi không biết nó có biết nhiếp hộ tuyến là ǵ
không, tôi cũng không màng giải thích thêm.
Kế tiếp, tôi giúp bà ta nằm xuống, kéo áo khoác-bệnh-nhân lên,
phơi bày chùm lông đen và hai lớp âm thần sậm màu. Lúc đó, tôi
nh́n sang thằng bé, chợt thấy nó phản ứng, cặp mắt nó tṛn xoe
nh́n thẳng vào giữa hai đùi của má nó. Th́nh ĺnh, tôi bị
cương cứng, cương không v́ chuyện nh́n thấy một người đàn bà
trần truồng, mà chứng kiến cảnh bà má trơ trẽn trước mặt thằng
con trai, để cho một người đàn ông lạ là tôi, sờ mó.
Bằng một giọng dạy bảo, bà chồm đầu lên nhắc nhở thằng con
trai phải tập trung, “Con phải để ư từng động tác của bác sĩ.
Mai mốt mà bắt chước”.
Nghe bà nói vậy, tôi bèn kéo ghế sát gần giữa hai chân của bà,
và kêu thằng bé bước lại gần. Nó nghe lời ngay.
Tôi bắt đầu khám trên vùng mu, rà rà giữa chùm lông, giải
thích cho nó hiểu đây là khám-sơ-bộ để t́m những chứng bệnh
ngoài da. Tôi chỉ mép ngoài và nói với nó, “Đây gọi là mép âm
thần ngoài”. Tôi vạch chúng ra và nói tiếp, “Đậy gọi là mép âm
thần trong, nhỏ hơn, nhạy cảm hơn”. Đoạn, tôi đặt ngón tay lên
ṃng đóc và nói, “Nhưng chỗ nhạy cảm nhất vẫn là nơi đây”. Rồi
tôi vạch lớp b́ bao ṃng đóc lên, và xoa nhẹ lên mặt, bảo với
thằng bé, “Bộ phận nho nhỏ này tương tự như đầu dương vật của
đàn ông … đầu cu đó …”, tôi cố t́nh nói huỵt tẹt ra cho nó
hiểu, dù sao thằng bé chỉ mới 10 tuổi, rồi giải thích tiếp ;
“… và dĩ nhiên khi có sự quan hệ nam nữ, bộ phận này cần được
kích thích để gây sự phóng tinh”.
Người đàn bà nghe tới đây th́ mỉm cười ư nhị, không biết tại
tôi chạm đúng quyệt-sướng của bà hay tại bài học tôi dạy nó
thô thiển quá. Tôi cũng không màng hỏi tại sao bà cười.
Kếp tiếp, tôi nhặt lên cái dụng-cụ mỏ-vịt và ch́a ra cho thằng
bé, nói : “Đây … dùng để mở âm hộ, để tiện cho bác sĩ khám
những cơ và mô bên trong âm đạo”. Thằng bé gật gù có vẻ ham
học lắm. Tôi chưa thấy đứa con nít nào tập trung học hỏi như
nó.
Rồi tôi nhận cái mỏ-vịt vào trong, nói với nó để lấy sample và
đưa qua pḥng thí nghiệm để kiểm tra tích-chứng ung thư. Xong
xuôi, tôi kéo cái mỏ-vịt ra và bắt đầu phần khám-tay. Tôi đặt
hai ngón tay của bàn tay mặt vào trong âm đạo, dùng bàn tái ấn
bụng dưới xuống. Thằng bé trố mắt ra đứng thừ như trời trồng,
nh́n má nó bị người đàn ông “xâm phạm”. Tôi cười thầm trong
bụng, có vẻ thích thú lắm. Rồi tiếp tục phần khám sau cùng,
với ngón cái đặt trong âm đạo và ngón giữa chen vào hậu môn.
Bà ta cứ uốn éo không ngừng, không biết v́ nhột hay v́ khó
chịu, hoặc có thể v́ được kích thích nên bà cứ lắc lư cái kiểu
… con tàu đi !
Buổi
khám kết thúc khi tôi giúp bà ta rút chân ra khỏi hai
chân-nạng-chóng. Bà cám ơn tôi đă dạy thằng con bà một bài
cơ-thể-học, nhưng cũng thầm cám ơn tôi bằng nụ cười ư nhị. Tôi
ậm ừ, nhưng cũng thầm cám ơn bà đă thỏa măn cho tôi cái thị
hiếu đủ kéo dài nhiều tháng sau đó. Phải nói rằng, nếu bà c̣n
single, chắc tôi lấy mẹ bà về làm vợ. Nói thiệt chứ, bả “hot”
lắm!
Ngoài khám đàn bà ra, tôi c̣n thích khám các cô thanh-nữ. Đă
từng chịu sự đơn độc, thèm muốn khi c̣n trẻ, nên gần như tận
dụng tối đa những dịp này để sờ mó những cô gái mới lớn. Có lẽ
tôi phải nhắc tới lần khám đặt biệt đó vào năm vừa qua. Một cô
gái thật xinh đẹp 16 tuổi, vận động viên nhảy cao, tóc dài,
vóc trung b́nh, đi với mẹ cô ta tới pḥng khám. Người mẹ, tuổi
vừa hơn 30, cũng xinh đẹp không kém – là một bệnh nhân thường
niên của tôi. Đứa con gái, 18 tuổi, của bà gặp phải một vấn đề
nan giải, cô không lấy “tampn” ra được khi lỡ để quá sâu trong
âm đạo. Tôi đoán cô dùng loại “maxi-pad” hoặc không có kinh
nghiệm về cách dùng nên mới gặp trở ngại. Sau khi khám xong,
tôi mới biết tất cả đều không phải là nguyên nhân.
Mẹ cô ta, vốn là người tằn tiện, nên mang cô tới đây tiện cho
một công hai việc, vừa nhờ tôi lấy miếng “tampon” ra, vừa tiện
khám phụ-khoa-đầu-tiên cho cô, trước khi cô đi lấy chồng.
Bà xin được có mặt trong pḥng khám, tôi định đồng ư, nhưng cô
bé yêu cầu mẹ cô chờ ở ngoài, v́ cô là người mắc cỡ lắm. Nghe
cô nói vậy, tôi thầm mừng trong bụng.
Sau khi cô y-tá chuẩn bị xong mọi thứ, tôi gơ cửa bước vào,
nhận thấy cô đă sẵn sàng trên bàn-khám, vận áo khoác-bệnh-nhân,
tay khoanh hờ trên đùi, nh́n tôi ḍ xét. Tôi bèn gởi cô y-tá,
đang đứng xớ rớ, đi làm những việc khác, những việc chiếm
nhiều thời. Rồi, tôi mới bắt tay vào việc.
Dĩ nhiên, tôi không làm táo bạo, lộ liễu mà khởi đầu bằng việc
khám tai-mũi-họng. Rồi tôi đặt ống đo trước ngực cô, đo tim,
đo mạch, đoạn mới kéo áo khoác-bệnh-nhân xuống ngang hông.
Th́nh ĺnh, tôi cảm giác sự cương cứng trong quần khi nh́n
thấy bộ ngực-trái-xoài mới chín, với đôi núm hồng tươi. Không
cần mang bao tay, tôi liền khám ngay. Khám tới, khám lui gần
như đă đời 10 ngón tay. Và tôi không quên luôn miệng giải
thích sự quan trọng của việc khám ngực, ḥng đánh lạc hướng sự
sờ mó của tôi.
Xong việc khám ngực, tôi kéo áo cô trở lại vị trí cũ và bảo
với cô, “Tới lúc khám phụ khoa cho em”. Cô nuốt nước miếng
khẩn trương, có lẽ cô sợ hay cô c̣n mắc cỡ. Thấy cô c̣n nhút
nhát, tôi có chút thích thú, khẩn trương. Tôi bèn dựng cái
bàn-khám thành góc 45 độ. Rồi tôi bảo cô nằm xuống, đưa hai
chân lên hai bên nạng-chóng. Sau đó, tôi kéo áo
khoác-bệnh-nhân lên.
Th́nh ĺnh, tôi thấy nóng bừng cả mặt mày, khi âm hộ thật tươi
tắn, trắng hếu của cô khượi vào mắt ḿnh, nh́n thấy trên bụng
cô có xâm h́nh con thỏ Playboy. Ngạc nhiên hơn khi thấy âm mao
(lông) của cô đă gột sạch. Mép âm-thần-ngoài trơ ra màu hồng
sậm dài 3 cm, làm tôi muốn lao tới húp chùm chụp. Nhưng may
thay, tôi c̣n biết tự chế. Chỉ hơi run run, tôi bảo với cô tôi
sẽ ráng lấy miếng “tampon” ra trước khi phần khám phụ-khoa. Cô
gật đầu, đáp lí nhí ǵ đó trong cổ họng.
Trong lúc tiến hành, tôi c̣n tiếp chuyện với cô bằng những câu
hỏi có liên quan tới y học, đại loại ngày nào có kinh, có lúc
mấy tuổi. Và câu cuối cùng vẫn không vượt khỏi sự ṭ ṃ của
một người bác sĩ, tôi hỏi : “Tại sao em bị vậy ?”
Ngập ngừng, cô nói “Em định đặt sâu cho thấm hết, nghĩ vậy tốt
hơn. Với lại cũng có chút ṭ ṃ”.
Tôi hơi ngạc nhiên v́ lư do thứ hai cô nói, nên trố mắt nh́n.
Nhưng cô dặn tôi đừng thuật lại cho mẹ cô nghe, v́ mẹ cô rất
khó. Tôi tỏ vẻ thông cảm với cô, an ủi cô. Cô bèn kể luôn cho
tôi nghe đầu đuôi câu chuyện giữa cô và người bạn trai, trong
lúc hẹn ḥ. V́ sợ bất tiện lúc đi chơi, và nghĩ tới chuyện anh
bạn trai hay thích sờ mó chỗ đó, cô đă nhét đại sâu vào trong,
coi như để “phong tỏa”.
Tới lúc đó, tôi cắt ngang và lên giọng bác sĩ dặn ḍ cô một ít
điều về việc giao hợp không “pḥng bị”. Cô cũng cắt ngang và
nói với tôi, cô chưa bao giờ giao hợp.
Tôi bèn hỏi cô một câu với tư cách của một vị bác sĩ “lương y”
: “Em có sinh hoạt v́ cụ thể ngoài giao hợp ra, tôi hứa sẽ
không thuật cho mẹ em nghe”. Tôi c̣n thuyết phục cô khai thực
v́ nó rất quan trọng trong việc khám phụ-khoa.
Cô ngập ngừng rồi cũng tin, làm tôi mừng rơn trong bụng và
cứng ngắt trong quần. May thay cô không nh́n thấy điều đó.
Cô kể, ngập ngừng nhưng đầy đủ, “Em có … thủ dâm lúc … 14 tuổi
… không nhiều … và thấy mặc cảm lắm…”.
Tôi bắt đầu toát mồ hôi toàn thân, giả vờ khuyên cô không nên
làm quá mạnh, và lắng nghe cô kể tiếp: “Có đôi lần … em với
bạn trai … sờ mó lẫn nhau … bác sĩ biết ! … Bạn ấy … làm em
đau lắm khi một lần … đặt ngón tay vô … Không biết làm vậy có
hại ǵ không, bác sĩ”.
Tôi nuốt nước miếng đáp, “Nếu như làm nhẹ và biết phương pháp
sẽ không sao” và bảo cô kể nốt.
Cô nói: “Thoạt tiên em không thích bạn ấy … làm vậy đó … nhưng
sau … sau th́ khác …”.
Nghe cô nói tới đó, tôi như muốn phóng tinh ra quần, chỉ biết
vịn vai cô tỏ vẻ thông cảm của người bác sĩ tốt.
Sau
khi cô kể xong, tôi cũng rắp ra miếng “tampon” ướt, nằm sâu
trong âm đạo. Tới khi đó, tôi không kềm chế được ḿnh, đă bắt
cô nằm ngửa ra cho tôi khám phụ-khoa ngay dù là không cần
thiết. Trong lúc khám, tôi có hỏi bạn trai cô có từng sờ mó
vào ṃng đóc. Cô lắc đầu. Tôi bèn dạy cho cô ṃng đóc là ǵ và
nằm ở đâu. Rồi tôi nhỏ chút dầu-khám vào tay, cố t́nh xoa đúng
vào yếu quyệt, hỏi cô có thấy tăng tăng cảm giác.
Cô thở dồn và gật đầu. Tôi chợt thấy đầu dương vật ḿnh bỗng
ứa ra ít nước, chứng cứ của tiền-xuất-tinh. Để tránh đôi tay
bắt đầu run run, tôi kéo chúng về và vội vă nghuệch ngoạc mấy
hàng chữ-bác-sĩ trong tập hồ-sơ, nói luôn:
“Âm vật em tốt, không sao nhé”.
Rồi tôi vờ bước sang ngăn tủ lấy ra cái mỏ-vịt, nhưng cố t́nh
để ngắm âm hộ của em từ xa. Từ xa, âm hộ của cô mát mẽ lắm.
Gần như kẻ đàn ông nào cũng không thể kềm chế ḿnh mà lao tới
đặt dương vật ḿnh vào trong.
Nhưng không, tôi cố gắng không làm bậy. Tôi chỉ quay lại một
cách tự nhiên, b́nh tĩnh , và tiến hành việc “ấn-xét” rất
tư-cách-nghề-nghiệp.
Tôi cũng không ngờ cô chịu nằm im cho tôi làm hết mọi chuyện,
không chút phàn nàn hay kêu ca. Tôi đoán chắc cô đă “quen”
chuyện này với người bạn-trai, chứ như những cô khác, mặt đă
đỏ bừng lên v́ mắc cỡ, hay luôn miệng hỏi tôi: “Xong chưa ? …
xong chưa bác sĩ”.
Rồi
không biết từ đâu rớt xuống, tôi chợt hỏi cô một câu vớ vẫn,
chẳng dính dáng ǵ tới phụ-sản hết:
“Tại sao em thích cạo ?”.
Cô nhắm mắt e thẹn thú nhận: “Tại bạn trai em muốn … bạn ấy
thích hôn … Không biết có hại ǵ không … bác … sĩ”.
Tôi như nghẽn họng v́ nước miếng tuôn ra khi cô nói. Tôi cũng
muốn hôn em, em có biết không, tôi thầm nói, nhưng nói ra
miệng th́ khác: “Không … không … vấn đề vệ sinh có được … càng
tốt. Ngày nay, chuyện này cũng thường thôi, em không cần ngại”.
Khám thêm một lúc, tự nhiên tôi sợ mẹ cô ta lo lắng, v́ cũng
đă hơn 30 phút. Tôi vội bắt tay làm nhanh hơn, nhưng không
thiếu phần khám hậu-môn và bắt cô phải khai ra thêm nếu như đă
từng “hoạt động” ở khu này.
Tôi c̣n giả vờ khuyên cô nhưng ḥng gợi ư khác: “Hậu môn tuy
nằm dưới nhưng em cũng cần vệ sinh … tốt hơn nên rửa tay hay
rửa … rửa cái cần thiết cho sạch để tránh nhiễm trùng”.
Cô
ta liền hiểu ư. Tôi biết, con gái ngày nay nhạy bén lắm ! Và
cô thú thật một chuyện khác cho tôi nghe: “Bạn ấy một lần đặt
vô … đặt vô miệng em … kỳ quá …bác sĩ ”.
Trời ơi, sao không phải anh đặt nó trong miệng em, tôi thầm
thốt lên, và sợ cô mắc cỡ nên cắt tiếp lời : “Chuyện đó cũng
không sao nếu như ḿnh đừng quan hệ bừa băi”.
Lúc đó, vừa nh́n âm hộ cô và nh́n sâu vào ánh mắt cô, tôi cứ
ngỡ ḿnh đang nh́n người yêu trong đêm động pḥng, tôi bỗng
phát hiện dương vật 5 cm của tôi đă cương lên hết cỡ, sự kềm
chế của tôi gần như nổ tung ra bất cứ lúc nào, và tôi tin rằng
ḿnh sẽ phải phạm tội mất thôi !
Tôi liền kịp thời bảo cô gái thay ngay lại quần áo, rồi mở cửa
báo cho mẹ cô ta vào văn pḥng gặp tôi ở đó. Ở đó, tôi vội vă
giải thích cho bà ta vài điều, rằng “tampon” không gây nhiễm
trùng, đứa con gái bà vẫn b́nh thường, khỏe mạnh. Và tôi
khuyên bà nên dẫn cô con gái khám định kỳ hàng năm. Bà ta đồng
ư và quay sang nói với đứa con gái :
“Thấy chưa, mẹ nói không có ǵ phải lo lắng hết. Bác sĩ đây
rất mát tay mà”.
Tôi cười x̣a nh́n hai mẹ con họ ngây ngô, rồi tiễn họ ra ngoài.
Sau đó, tôi dặn cô y-tá để bệnh nhân kế tiếp chờ khoảng 10
phút, rồi th́ khóa văn pḥng lại. Ngồi chểm trệ trên ghế bành,
tôi trút hết áo quần, tôi bắt đầu thủ dâm, ráo riết, cho tới
khi tinh khí dính đầy tay, mồ hôi nhễ nhại đầy trán !!!
Xong xuôi, tôi cảm thấy thật hả hê khi h́nh ảnh cô gái đó c̣n
chờn vờn trong tâm tưởng. Thật không thể nào ngờ được, một
thằng bác sĩ vừa lùn, vừa xấu với cặp mắt kiếng dầy cui, không
được ai ḍm ngó tới thuở c̣n trẻ, bây giờ lại được nh́n ngắm,
được sờ mó đủ loại đàn bà đẹp một cách công khai, được thủ dâm
thật đă đời sau đó. Hơn nữa nó c̣n được trả lương hậu. Nghĩ
lại, c̣n ǵ sướng bằng cái nghề bác-sĩ-phụ-sản chứ ! Tôi thật
cảm ơn ba má tôi đă ép tôi vào con đường này. Tôi yêu nghề
phụ-sản này quá đi thôi !
Hết |
|
|
|
|
|