| Home | Directory | Bookmark | Forum | Guestbook | Contact | Add URL | About Us |
                        
 
 

Thần Điêu Hiệp Lữ T́nh Truyện

Tác giả: Lệnh Hồ Xung
E-mail: truonghoxung@yahoo.com
Cơi Thiên Thai xin thay mặt các bạn đọc giả cám ơn tác giả đă gửi truyện

[Hồi 1][Hồi 2][Hồi 3][Hồi 4][Hồi 5][Hồi 6][Hồi 7][Hồi 8][Hồi 9][Hồi 10]
[Hồi 11][Hồi 12][Hồi 13][Hồi 14][Hồi 15][Hồi 16][Hồi 17][Hồi 18][Hồi 19][Hồi 20]
[Hồi 21][Hồi 22][Hồi 23][Hồi 24][Hồi 25][Hồi 26][Hồi 27][Hồi 28][Hồi 29][Hồi 30]

 
 
 

Tựa: Thần Điêu Hiệp Lữ T́nh Truyện là câu chuyện kể về các mối t́nh trong Thần Điêu Hiệp Lữ, một trong những tác phẩm kinh điển của Kim Dung. Chi tiết về những mối t́nh trong truyện TDHL được viết ra không nhằm mục đích câu khách nhưng đă bị cơ quan kiểm duyệt Trung Quốc cắt bỏ. V́ lẽ này Kim Dung đă phải sửa lại kha khá nội dung nhưng nếu đọc kỹ vẫn thấy được sự khập khiễng trong cốt truyện cũng như những câu hỏi đặt ra mà không trả lời được. Ví như tại sao có mối t́nh tay tư Vơ Tam Thông, Hà Nguyên Quân, Lục Triển Nguyên, Lư Mạc Sầu? Tại sao Vương Trùng Dương và Lâm Triều Anh không thể đến được với nhau? Tại sao Tiểu Long Nữ chấp nhận lấy gă cốc chủ Vạn Kiếp Cốc làm chồng v.v? Dù trong bản sửa chữa, Kim Dung đại gia đă cố gắng giải thích nhưng cũng không thể làm thỏa măn người đọc. Bản nhân t́nh cờ trong một chuyến sang Trung Quốc quen được với một người trước làm ở nhà xuất bản Minh Hoa báo, người có trong tay bản gốc không hề bị cắt xén của Kim Dung. Cảm cái tâm của bản nhân với Kim Dung đại gia và nguyên tác của ông (học tiếng Trung chỉ để đọc chưởng Kim Dung nguyên bản), ông Y. đă bằng ḷng cho bản nhân sao chép những đoạn bị cắt và dịch ra hầu giới thiệu với bạn đọc Việt Nam. Bản nhân mới học tiếng Trung được 5 năm, dịch lại cả một bộ truyện đồ sộ như Thần Điêu Hiệp Lữ th́ là điều không thể, ghép phần bị cắt với bản dịch của nhà xuất bản Văn Học cũng không được v́ đây là bản dịch trên bản đă được Kim Dung sửa sang nhiều nên sẽ không khớp. Đành tập hợp lại thành bộ tiểu Thần Điêu Hiệp Lữ T́nh Truyện. Các t́nh tiết chính sẽ được tóm tắt, truyện chỉ tập trung lên các mối t́nh. Bạn đọc chịu khó bỏ công đọc lại Thần Điêu Hiệp Lữ và lắp ghép với Thần Điêu Hiệp Lữ T́nh Truyện theo ư ḿnh, bản nhân xin chân thành cảm ơn.

Lời cuối: Tất nhiên sẽ có bạn hỏi vậy các bộ truyện khác th́ sao? Bản nhân cũng đang t́m kiếm và hy vọng lại có một ngày được giới thiệu với bạn đọc các thiên t́nh truyện khác chưa từng được xuất bản của Kim Dung.

Hồi 1: Phong Nguyệt Vô T́nh

 

 Hai cô bé Lục Vô Song và Tŕnh Anh theo bạn đi hái sen bên hồ, t́nh cờ gặp quái khách Vơ Tam Thông đang theo lời hẹn ước năm xưa đến t́m Lục Triển Nguyên để báo mối thù đă cướp mất người y yêu là Hà Nguyên Quân mười năm về trước. Nguyên hai mươi năm về trước, Vơ Tam Thông nhận cô bé mồ côi Hà Nguyên Quân làm nghĩa nữ. Nguyên Quân càng lớn càng xinh tóc dài ngang lưng, thân h́nh yểu điệu tha thướt. Vơ Tam Thông tuy đă có vợ nhưng một già một trẻ làm sao so được với nhau? Những lúc dạy Nguyên Quân tập Nhất Dương Chỉ phải dùng đầu ngón tay trỏ điểm vào các huyệt đạo trên cơ thể. Từ nhỏ đă thế, lớn lên Nguyên Quân ngây thơ không hề biết rằng t́nh ư của nghĩa phụ ngày càng vượt quá t́nh nghĩa phụ nghĩa nữ thông thường. Những lúc chạm vào các mô mềm trên cơ thể nàng như ngực, đùi, bụng, ngón tay của Vơ gia không ḱm được lại run lên th́ Nguyên Quân chỉ cho rằng nghĩa phụ ḿnh đă già. Vơ Tam Nương tuy biết chồng ḿnh có ư khác nhưng chưa bắt được quả tang và cũng không dám trái ư chồng nên đành để như vậy, hy vọng Nguyên Quân sớm t́m được ư trung nhân và ra đi. Sáng hôm ấy, Hà Nguyên Quân ở trong rừng luyện vơ xong bèn xuống khúc suối quen vắng vẻ để tắm. Bỗng nhiên nghe tiếng cười đùa ở mạn trái, nàng bèn vạch lá nh́n sang thấy một đôi nam nữ đang chơi đùa. Nam là Lục Triển Nguyên, nữ là Lư Mạc Sầu lúc này mới rời khỏi núi Chung Nam chưa có danh ǵ trên giang hồ nhưng vơ công đă vào loại cao thủ hạng nhất trong lớp trẻ. Lư Mạc Sầu nói:

- Đố huynh bắt được muội!

Rồi chạy ṿng vèo quanh các gốc cây. Nàng cố ư chạy chậm chứ với khinh công của phái Cổ Mộ, Lục Triển Nguyên có chạy mười năm cũng không đuổi kịp. Chỉ nghe roạt một tiếng, trảo của Lục Triển Nguyên chụp rách một bên ống tay áo của nàng, cánh tay trắng muốt lộ ra. Biến cố này khiến cả hai sững người lại. Lư Mạc Sầu nh́n ánh mắt Lục Triển Nguyên như ngây như dại chăm chú vào cánh tay hở ra của ḿnh, tâm thần hoảng loạn quát:

- Huynh … sao huynh dám …?

Lục Triển Nguyên ngẩn ngơ không đáp, vẫn chăm chăm nh́n cánh tay thon thả trắng muốt của nàng tḥ ra bên ngoài ống tay áo rách, cổ tay có một dấu chấm hồng là vết Thủ cung sa của người xử nữ. Lư Mạc Sầu bỗng kêu lên một tiếng, giấu cánh tay đi và quay ḿnh bỏ chạy. Lục Triển Nguyên vội đề khí đuổi theo:

- Lư muội muội, dừng bước!

Khinh công phái Cổ Mộ vốn thiên về luồn lách, nay Lư Mạc Sầu trong cơn hoảng sợ lại chạy thẳng, một cánh tay giấu ra trước ngực nên chỉ trong mấy bước Lục Triển Nguyên đă đuổi kịp. Đúng lúc Lục Triển Nguyên vung cánh tay lên th́ Lư Mạc Sầu nghe hơi gió chân trái tự đảo một cái thân h́nh quay nửa ṿng lách sang trái. Phàm những người vơ công cực cao th́ chiêu số xuất ra là theo bản năng, nhiều khi nhanh hơn cả ư nghĩ. Đây chính là một tuyệt chiêu của phái Cổ Mộ khiến địch nhân sơ hở mặt sau, bao nhiêu đại huyệt trên lưng đều lộ ra hết nhưng khi Lư Mạc Sầu vung tay phải lên điểm huyệt th́ chợt nhớ ra cánh tay này đang hở hang và ḿnh cũng không muốn đả thương chàng. Chỉ trong tích tắc Lục Triển Nguyên đă quay lại. Chàng cũng xuất chiêu theo bản năng, một chưởng vung lên hộ tâm, một trảo vươn ra. Roạt một tiếng, Lư Mạc Sầu lùi lại nhưng đă không kịp, ống tay áo bên trái cùng ngực áo nàng đă nằm trong tay Lục Triển Nguyên bay phất phơ. Lục Triển Nguyên biết ḿnh lại phạm phải sai lầm nhưng trong cái trảo vừa xong, mấy đầu ngón tay đă vuốt qua bầu ngực mềm mại của nàng, bầu ngực ấy đang lộ ra trắng như tuyết, tṛn trĩnh núm vú đỏ tươi rung rung trong cơn giận của Lư Mạc Sầu khiến chàng ngẩn ngơ ngắm măi. Lư Mạc Sầu vừa giận vừa sợ, kể về vơ công th́ nàng cao hơn hẳn Lục Triển Nguyên nhưng t́nh thế này, cả nửa thân trên hở ra trước mắt chàng th́ nàng không biết phải làm sao. Lục Triển Nguyên thấy nàng hai tay ôm ngực lại có ư bỏ chạy th́ vội vươn tay ra giữ lấy. Không ngờ Lư Mạc Sầu lại ra chiêu, người ngả ra sau, chân trái khều một cái khiến Lục Triển Nguyên ngă vào người nàng rồi song chưởng cùng vỗ ra. Nguyên đây là một chiêu trong Xích Luyện Thần Chưởng, chiêu này phát ra tất Lục Triển Nguyên phải bị hất ra năm thước lục phủ ngũ tạng cùng nát mà chết. Nhưng khi song chưởng đẩy ra Lư Mạc Sầu lại chợt nhớ rằng ḿnh đang hở ngực, đồng thời cánh tay Lục Triển Nguyên chộp lấy vai nàng và hơi thở nóng ấm của chàng khi ngă phả vào bên vú để trần khiến nàng toàn thân nhũn ra hai cánh tay mất lực không thi triển được hết chiêu số và cả hai cùng ngă xuống. Lục Triển Nguyên biến chiêu rất nhanh, không để nàng ngă ngửa bèn ṿng tay ôm nàng và xoay người để ḿnh ngă ngửa c̣n Lư Mạc Sầu nằm đè sấp lên chàng. Chàng có thể cảm nhận rơ hai bầu vú săn chắc của nàng ép lên lồng ngực ḿnh, hai đùi phía dưới qua lớp lụa mỏng cọ lên hai hông chàng và hương thơm của da thịt người con gái trinh nguyên phả ra khiến chàng thấy ḿnh như đang lạc vào cơi tiên không c̣n muốn ǵ hơn nữa. Lư Mạc Sầu bảy phần sợ, ba phần thinh thích, cơ thể chàng săn chắc ở bên dưới làm ǵ nàng không cảm nhận thấy. Hai lần chống tay ngồi dậy nhưng đều vô lực cứ như bị điểm huyệt lại ngă xuống người chàng như trước. Đột nhiên nàng ̣a lên khóc, Lục Triển Nguyên cả sợ dùng tay vỗ lên tấm lưng trần của nàng nói:

- Muội sao thế? Đừng khóc, là ta không phải với muội!

Lư Mạc Sầu hai tay đấm nhè nhẹ lên vai chàng, càng khóc to hơn:

- Ngươi không phải ... ngươi xấu xa ... ta làm sao bây giờ ...?

Tiếng khóc của nàng cứ nhỏ dần, hai tay cũng thôi không đấm nữa. Không biết v́ bàn tay chàng trên lưng nàng đă thôi vỗ về mà chuyển sang xoa bóp từ sống lưng lên vai hay v́ một vật ǵ cứng nóng giữa hai đùi chàng cứ đội lên đâm vào giữa hai đùi nàng? Lần đầu tiên va chạm với người khác giới, lại toàn vào chỗ hiểm, cơ thể nàng không tuân theo ư chí của nàng nữa. Nó nóng hừng hực, nó thèm muốn chàng vuốt ve, thèm muốn cái kia đâm mạnh hơn nữa, đâm lâu hơn nữa và nhất là ... đúng chỗ mà Lư Mạc Sầu chẳng biết tại sao lại thế. Điều đó khiến Lư Mạc Sầu vừa sợ vừa giận mà lại vừa thích. Nhưng lửa dục trong ḷng nàng càng bốc cao th́ cơn giận và cơn sợ càng bay đi mất. Đến khi Lục Triển Nguyên đưa tay vuốt má nàng, hai mắt lồ lộ nhu t́nh và dục tính th́ nàng nhắm mắt lại cảm nhận môi chàng áp lên môi ḿnh rồi hai má ḿnh. Nàng kêu lên: “Lục huynh!” rồi giấu mặt vào vai chàng. Đến lúc này th́ nàng chẳng c̣n biết ǵ nữa, lễ giáo ǵ đó đều là vứt đi, nàng chỉ thấy muốn chàng ôm ḿnh chặt hơn, muốn cái kia xé toang hai lớp vải mà đâm sâu vào nàng. Đấy là bản năng dục tính của con người, không cần ai chỉ bảo cũng biết. Chưa từng giao hoan lần nào, làm sao Lư Mạc Sầu có thể giải thích được tại sao ḿnh thèm muốn cái kia đâm vào trong người ḿnh đến thế? Nàng chỉ biết chỗ đó ngứa và nóng ran lên, chỉ khi cái kia chọc vào nàng mới thấy sướng và đă. Và nàng chỉ muốn nó chọc mạnh hơn, sâu hơn. V́ thế không biết từ lúc nào, hạ thể của nàng dán xuống đè lên cái đó, mông nàng uốn éo để phần mu miết lên trên đó đúng chỗ hơn v́ nó cứ liên tục giật giật đâm sang phải, sang trái. Lục Triển Nguyên từ từ cởi áo ḿnh ra, trải lên băi cỏ rồi lật người cho Lư Mạc Sầu nằm ngửa lên c̣n chàng chống tay phía trên ngắm nàng tóc xơa, mắt nhắm nghiền, môi hé mở đẹp không bút nào tả xiết. Cánh tay đang chống khẽ vuốt mấy sợi tóc ḷa x̣a trên mặt nàng, tay kia ḷn xuống tháo dải lụa thắt lưng ở ngang hông nàng. Lục Triển Nguyên nh́n xuống, thấy một bên vú nàng phập phồng trong cơn sóng t́nh th́ không nhịn nổi nữa, cầm một bên vạt áo nàng lật sang. Chàng khẽ kêu lên một tiếng, ngất ngây chiêm ngưỡng vẻ đẹp của nàng. Làn da nàng trắng phau, mịn màng. Hai bầu vú tṛn trịa, vun đầy và đỉnh vú là hai núm màu hồng tươi đang rung rung khe khẽ. Lục Triển Nguyên đưa tay vuốt từ dưới bụng nàng lên, nâng một bên vú bóp nhè nhẹ. Lư Mạc Sầu lại đê mê đi trong khám phá mới của lạc thú. Bàn tay thô ráp của chàng đi đến đâu trên làn dan mịn màng của nàng là biết đến đó. Người nàng nhột nhạt nóng bừng, bàn tay chàng càng bóp lên vú nàng càng sướng. Nhất là chàng càng chạm vào đỉnh vú và núm vú th́ nàng càng đă. Môi nàng mấp máy rên nho nhỏ:

- Lục huynh ơi, huynh làm ǵ mà muội sướng thế này? Ôi … ôi … làm ǵ thế … làm ǵ thế? Đừng dừng lại … đừng bỏ rơi muội …!

Lục Triển Nguyên thấy mỗi khi chàng lướt qua núm vú là Lư Mạc Sầu lại rên to hơn, môi giật giật, nên chàng dùng hai ngón tay vân vê đầu vú đồng thời cúi xuống ngậm lấy bên vú kia mà mút. Lư Mạc Sầu oằn người trong cơn sướng khoái. Vú bên kia bị bàn tay thô nháp nắn bóp, vú bên này bị cái lưỡi nham nhám hành hạ khiến cả người nàng như bốc lửa, miệng nàng há ra rên không thành tiếng, hai tay bấu chặt hai bụi cỏ trần người ra cho chàng nắn bóp, mút mát. Hai vú nàng quá đẹp khiến Lục Triển Nguyên say sưa bóp măi, mút măi hết bên này đến bên kia không chán. Cả hai bầu vú nàng ướt nhẹp nước khiến bầu vú nàng càng trắng hơn, núm vú nàng càng hồng hơn. Rồi chính Lư Mạc Sầu nhắc chàng tiến xa hơn khi mông nàng không ngừng hẩy lên để t́m kiếm cái kia của chàng. V́ Lục Triển Nguyên mải mê với bầu vú nàng nên cái kia trật sang một bên, đâm vào đùi nàng mà nàng th́ chỉ muốn nó đâm vào chính giữa. Lục Triển Nguyên đưa tay xuống vuốt ve hai đùi nàng rồi lần vào giữa. Chàng ngạc nhiên khi thấy chỗ đó ướt đẫm, tay chàng qua lần lụa mỏng sờ vào đám lông lạo xạo. Chàng bèn rời vú nàng ra nh́n xuống th́ thấy giữa hai đùi nàng dâm thủy tuôn ra ướt đẫm cái quần lụa xanh khiến vùng đó trở nên trong suốt, thấp thoáng một vùng tam giác đen mượt huyền bí. Lớp vải lụa thấm nước ép sát vào cái mu khiến nó nổi vồng lên giữa hai đùi. Lục Triển Nguyên đưa tay nắm lai quần nàng tuột xuống. Lư Mạc Sầu đang nóng hết chịu nổi, thấy chàng tuột đến đâu mát đến đấy th́ nhổm mông lên cho chàng tuột hẳn cái quần lụa xanh xuống và cả một ṭa thiên nhiên phơi bày ra trước mắt Lục Triển Nguyên. Hai đùi nàng thuôn dài trắng muốt, nổi bật lên giữa hai đùi là cái mu được phủ lớp lông đen nhánh, loăn xoăn ép xuống v́ bết nước. Lục Triển Nguyên khẽ đưa tay lên vuốt ve lớp lông rồi thọc sâu xuống dưới. Lư Mạc Sầu cong người lên, thấy rơ rằng tay chàng không thích bằng cái kia nhưng cũng phần nào giúp nàng hạ hỏa nên nàng cứ để yên. Nhưng đến khi ngón tay chàng chọc sâu, miết lên hai mép thịt ướt nước ấn vào th́ nàng bật rên to một tiếng. Lục Triển Nguyên biết vậy nên càng máy mó, hết chọc lại ngoáy khiến nàng càng rên to. Dâm thủy nàng ra quá nhiều nên chàng rất dễ dàng làm vậy. Nhưng càng sướng, Lư Mạc Sầu càng cảm thấy nhớ và thèm cái kia, từ đâu đó trong người nàng mách bảo rằng cái kia sẽ sướng hơn ngón tay rất nhiều lần và nàng tự thấy ḿnh rên lên thành lời:

- Hừ … hự … cái kia … đừng … hự … huynh ơi, muội thèm cái kia … ôi sao sướng thế, huynh làm ǵ muội … cái kia đi huynh…!

Lục Triển Nguyên cũng không nhịn nổi nữa, chàng cởi vội quần ḿnh ra và leo lên người nàng. Nhưng cả hai đều là lần đầu tiên nên không làm cách nào cho dương cụ chàng vào âm đạo nàng được thành ra nó chỉ nhấp nhấp ở mép thịt bên ngoài mà thôi.

Tất cả cảnh đó, Hà Nguyên Quân theo dơi từ xa đều thấy hết. Các động tác ve vuốt của Lục Triển Nguyên trên người Lư Mạc Sầu nàng đều tưởng tượng ra là đang ve vuốt trên người ḿnh. Dâm thủy trong nàng cũng ứa ra ướt cả cái quần lụa trắng song nàng vẫn chưa hay biết. Khi Lục Triển Nguyên cởi quần ra, nàng thấy bụng dưới thót lên khi nh́n thấy dương cụ của chàng, khi chàng leo lên người Lư Mạc Sầu th́ nàng cũng bất giác đưa tay xuống sờ chỗ kín của ḿnh. Đột nhiên thấy chỗ đó ướt sũng, nàng bật kêu một tiếng ngạc nhiên. Đối với những cao thủ như Lư Mạc Sầu, dù đang trong cơn mê t́nh, tiếng kêu khẽ đó cũng khác nào như sét đánh giữa trời quang. Lư trí đột nhiên trở về, nàng hoảng hốt bật dậy đẩy Lục Triển Nguyên ra, vơ lấy quần áo mà bỏ chạy. Lục Triển Nguyên công phu kém nàng không nghe thấy tiếng kêu đó, chỉ thấy nàng đột nhiên như thế th́ cứ ngây ra đến lúc chợt tỉnh th́ đă không c̣n thấy bóng nàng nữa mà muốn đuổi cũng không được v́ trong lúc hoảng hốt nàng đă vơ cả quần áo của chàng mà chạy, chỉ để rơi lại một cái khăn trắng thêu hoa hồng. Dở khóc dở cười, Lục Triển Nguyên đứng dậy nhặt cái khăn bỏ đi t́m một nơi ẩn thân đợi đêm xuống mới đi kiếm quần áo để mặc. Cả khu rừng chỉ c̣n lại Hà Nguyên Quân ngồi đó bàng hoàng v́ những ǵ đă xảy ra.

(Hết Hồi 1 ... Xin mời xem tiếp Hồi 2)

(VIETNAMESE STORIES - TRUYỆN NGƯỜI LỚN)

 
                                                 

 

 

 

Copyright © Tinhdonphuong.com 1998 - 2002. All rights reserved.
Design by Danny Huynh