|
Sau bao nhiêu cay đắng, cuối cùng Kỳ và Quyên đă được sống bên
nhau. Kỳ mướn một căn apartment ở ngoại ô vùng Springvale.
Chàng vẫn tiếp tục đi học và buổi chiều đi làm ở một quán bar
gần nhà. Phần Quyên, nàng đă đăng kư vào TAFE học về nghành
nghệ thuật thời trang và lănh tiền trợ cấp chính phủ. Cuộc
sống của họ khá chật vật và thiếu thốn nhưng cả hai đều chịu
khó, siêng năng và nh́n về tương lai tốt đẹp của họ. Một ngày
kia, khi Kỳ đến làm ở quán bar th́ được ông chủ cho hay là sẽ
có một cái wedding party được tổ chức hôm nay và bảo anh hăy
chuẩn bị chu đáo. Đêm ấy, khách khứa đến thiệt đông và náo
nhiệt. Và rồi khi xướng ngôn viên giới thiệu cô dâu chú rể th́
Kỳ bật ngửa ra. Hóa ra cô dâu chú rể nào có ai khác hơn là
Khang và Hân. Không biết là tạo hóa trớ trêu hay là do có sự
sắp bày sẵn để Kỳ thấy được đám cưới này. Kỳ lúc đó bàng hoàng
cả ra. Tuy chàng không c̣n yêu Hân nữa nhưng khi thấy nàng
phải đám cưới với Khang th́ chàng rất buồn và giận v́ Kỳ biết
Khang không phải là một người chồng lư tưởng cho Hân. Nhưng
mọi chuyện đă lỡ rồi, Hân hôm nay đă đứng trước mặt bao nhiêu
quan khách và đồng ư lấy Khang. Kỳ chán nản, chàng lặng lể rời
khỏi quán bar không một lời cáo biệt.
*
* *
Một hôm, khi chàng đến làm th́ bị ông chủ đuổi việc. Hỏi ra
nguyên nhân từ thằng bạn chung chỗ làm th́ Kỳ biết rằng là do
Khang cố t́nh giá họa. Kể từ sau khi lấy được Hân, Khang đă bỏ
học và tiếp thu cơ sở làm ăn của gia đ́nh Hân. Gă đă biến ḿnh
thành một ông chủ phú hào trong vùng. Lời nói của hắn giờ đây
rất có quyền lực. Khi đă có quyền thế trong tay, hắn bắt đầu
trả thù Kỳ như hắn đă nói khi xưa. Thấm thoát lại một tháng
trôi qua, và Kỳ đă bị đuổi việc độ chừng tám-chín lần. Dĩ
nhiên là sau lưng, Kỳ đă bị Khang dở tṛ vu oan giá họa. Nhờ
những mối lợi qua giao dịch, những ông/bà chủ dù có thích Kỳ
bao nhiêu cũng đành sa thải chàng để chiều ḷng Khang. Một
ngày nọ, cũng như những lần trước, chưa được quá ba bữa đi làm
th́ Kỳ lại nhận được lá thư sa thải. Đang lúc buồn chán bước
ra, th́ Kỳ thấy Khang đă ngồi trong một tiệm ăn trước chỗ làm
ḿnh như đă đợi Kỳ lâu rồi. Tức ḿnh, Kỳ xông vào cửa tiệm và
hét vào mặt Khang:
- Địt mẹ mày, thằng chó má!!! Mày đă có con Hân, có quyền có
thế, mà sao mày c̣n phải ép tao vào đường cùng nửa hả??Tại sao??
Khang nhâm nhi ly cà phê, vẻ mặt đầy vẻ thích thú và nham hiểm,
gă cười to:
- hahahahah, mày cũng có ngày này nữa sao Kỳ??? Tao đă có nói
rồi, ngày tao có thế có thời sẽ là ngày tàn của mày.
- Mẹ kiếp mày!!!
Tức ḿnh, Kỳ nhảy tới đấm một cú trời giáng vô mặt Khang. Bỗng
đâu, từ bàn kế bên có hai tên du đảng nhảy ra cản trở Kỳ. Hóa
ra, Khang cũng biết có ngày này nên gă biết khôn mướn hai tên
cận vệ theo hầu. Bị hai tên áp đảo, và khóa chặt tay chân, Kỳ
đă bất lực và nh́n Khang một ánh mắt căm hờn. Sphạt…Khang đă
hất nước cà phê c̣n sót lại trong ly vào mặt Kỳ. Gă đanh mặt
lại và giọng như thép lạnh:
- Mày muốn đánh tao hả…Hahahah…Không dễ đâu con…Giờ đây tao
cho mày hai đường chọn. Một là mày quỳ xuống van xin tao. Hai
là mày rời khỏi đây, nhưng, đường đời sau này của mày không dễ
qua đâu con….Hahahahah
Hự….hự…. Khang vừa dứt tiếng cười th́ hai tên cận vệ của gă bị
Kỳ cho hai cú cùi chơ và đá dật ngược làm hai gă đó gục xuống.
Tiếp theo, Khang thấy bên má phải và má trái bị đau nhói khôn
tả. Kỳ đă cho Khang một bài học nhớ đời. Anh hùng thà đổ máu
chứ không khuất phục. Đang trong cơn tức, Kỳ đấm đá túi bụi
vào Khang làm gă mặt mày sưng như cái mơ heo và máu tươi đầy
mặt. Lúc đó, th́ sercurity guards đă nhảy vào can thiệp và
gồng bọn họ lên bót cảnh sát. Sau một hồi thẩm vấn, cảnh sát
đă truy tố Kỳ về tội cố ư đả thương người và đợi ngày truy tố
ra ṭa. Cuối cùng, th́ Kỳ cũng được Quyên và Hoa đến băo lănh
ra ngoài. Nh́n thấy vẻ mặt lo lắng của Quyên, Kỳ trấn an nàng:
- Không sao đâu em, chuyện này nhỏ thôi!!
Quyên rưng rưng nước mắt và nói:
- Khi em nghe tin anh ở tia cảnh sát, em thiệt lo quá. Em sợ
anh bị chuyện ǵ th́ đời này em sẽ sống ra sao? Hăy hứa với em
đừng là chuyện khờ dại nữa nhe!!
- Ừ anh hứa.
Kỳ ôm Quyên vào ḷng và ấp ủ nàng. Hoa lúc bấy giờ mới lên
tiếng:
- Aáy cha cha!!! Hai người làm tui nổi da gà rồi nè. Trường sở
công cộng mà ôm ấp vầy không biết mắc cỡ hả.
Kỳ và Quyên đỏ mặt buông ra. Rồi Hoa mới nói Kỳ:
- Sao??? C̣n đứng chừng hững ở đó làm ǵ? Bọn ḿnh giờ phải đi
kiếm luật sư để kiện tụng cho cậu rồi chứ???
Kỳ gật đầu, và ba người lên xe đi kiếm luật sư bào chữa cho vụ
án.
Pḥng luật sư Nguyễn Dũng Quốc, một văn pḥng vừa mới khai
trương không lâu nhưng khách đă đầy nghẹt trong pḥng tiếp tân.
Hỏi ra mới biết, Quốc là một đại luật sư có tiếng trong nghành
và giá cả lại phải chăng nên khách phải chịu khó ngồi đợi gần
cả tiếng đồng hồ cho tới phiên ḿnh. Khi Kỳ, Quyên và Hoa được
tiếp tân báo tới phiên ḿnh và mời vào, Kỳ và Hoa ‘ồ’ lên một
tiếng ngạc nhiên khi gặp vị luật sư khả kính ấy.
Vị luật sư ḍm lên và thấy Kỳ, cũng ‘ồ’ lên một tiếng vui mừng
và chạy đến ôm chặc Kỳ và nói:
- Em Kỳ, đă lâu không gặp em, vẫn khoẻ chứ??
Kỳ cảm động như muốn khóc, ôm chặt lấy Quốc và nói:
- Anh Quốc, gần 5 năm rồi chúng ta mới gặp lại nhau!!
Trong đầu óc Kỳ hiện lại h́nh ảnh xa xưa. Quốc là người anh
họ của Kỳ. Hồi nhỏ, Kỳ c̣n nhớ là Quốc rất cưng chiều Kỳ. Lúc
đó, Quốc là một tay du đảng có tiếng. Một lần, trong lúc dẫn
Kỳ đi chơi phố th́ Quốc bị đàn em tạo phản và kiếm đến chàng
trả thù. Quốc tả xung hữu đột, nhưng v́ chúng quá đông, nên
chàng bị chém tơi tả. Vào lúc tử thần đ̣i mạng, khi một gă đàn
em chém xuống nhát dao chí mạng th́ Kỳ vùng choàng lên người
Quốc đỡ cho chàng. Phặc, cả con dao cấm sâu vào người Kỳ và
máu vung răi khắp nơi. Quốc giận run người lên, hào khí đă làm
chàng khỏe lại, rút con dao trên người Kỳ ra, gă tiếp tục
chiến đấu. Tiếng chém lộn, tiếng rú, mùi máu tanh nồng bốc ra,
Quốc đă dằn mặt đàn em, làm chúng nó run sợ và quỳ xuống van
xin tha tội. Xong trận chiến, khi Quốc bồng lại Kỳ th́ chàng
chỉ c̣n thoi thấp thở. Lúc đó, Quốc đă cơng Kỳ chạy bộ hơn mấy
cây số đường dài đến bịnh viện cấp cứu. Sau hơn ba tiếng đồng
hồ giải phẫu, tánh mạng Kỳ đă được cứu. Để trả thù cho việc bị
truy kích, Quốc đă chém đứt một tay và một tai của đứa chủ mưu
và đuổi nó khỏi băng đảng. Sau vụ đó, Quốc nhận ra rằng không
ai là mạnh vĩnh viễn và chàng thèm khát cuộc sống ḥa b́nh.
Chàng rời khỏi băng đảng, ḥa ḿnh vào cuộc sống hiện tại và
theo học nghành luật. Kỳ sau khi đỡ nhát dao cho Quốc đă nằm
bệnh viện hơn cả tháng trời làm Quốc lo lắng lắm. Đă nhiều lần
chàng đến thăm Kỳ, nhưng bị ba mẹ Kỳ cản trở và nói Quốc chỉ
là cặn bă trong xă hội và đă làm con họ bị thương và cấm chàng
đến thăm Kỳ. Buồn tủi, chàng đành để lại một tấm thiệp cảm ơn
và lên Sydney học với quyết tâm trở thành một luật sư nổi
tiếng.
- Kỳ!!!
Tiếng Hoa kêu làm Kỳ trở lại hiện thực. Chàng hỏi:
- Ờ! Chuyện ǵ vậy Hoa?
- Anh này là…..
- Ồ để em giới thiệu, anh này là Quốc, anh họ của em. Em và
anh Quốc rất thân nhau…
Ờ… Hoa chỉ hỏi bấy nhiêu th́ bẽn lẽn. B́nh thường th́ nàng dày
dạn bao nhiêu nhưng khi gặp Quốc th́ nàng lại thẹn thùng như
bao cô gái đài các khác. Hóa ra luật sư Nguyễn Dũng Quốc danh
tiếng nổi cồn, anh họ của Kỳ, lại là gă đă đến mua vui liên
tục với nàng trong mấy tháng qua. Quốc như đă nhận ra Hoa
nhưng chàng lờ như không quen biết, chàng giả bộ hỏi:
- Uûa cô này là….
- Dạ, để em giới thiệu! Kỳ nhanh nhảu trả lời, đây là Hoa, bạn
em. C̣n đây là Quyên, vợ em.
- Hân hạnh làm quen, Quốc bắt tay Quyên và Hoa. Khi Quốc bắt
tay Hoa, chàng lộ vẻ mỉm cười thần bí làm Hoa đỏ mặt cả lên.
Quốc vẫn nắm lấy tay Hoa mà dường như quên cả buông ra. Hoa
thẹn hết sức và tính rút tay lại nhưng vẫn bị Quốc nắm chặt:
- Anh buông tay tui ra!!
Tiếng kêu làm Quốc như tỉnh lại, chàng buông tay Hoa ra và nói
nửa đùa nửa thật để chữa thẹn:
- Ồ, xin lỗi cô. Tại tôi thấy cô duyên dáng quá nên tui quên
cả mọi việc cô Hoa ạ.
- À!! Anh Quốc đùa thiệt dai. Bữa nào anh rảnh ghé nhà em để
em phục vụ anh hết ḿnh anh nhé!!
Hoa nói mỉa mai để mót lại hành động quá lố của Quốc vừa rồi.
- Thôi, chúng ta trở lại chuyện công nhé!!
Rồi, sau một hồi kể lể, Quốc đă nhận vụ kiện và hứa sẽ giúp
đỡ hoàn cảnh của Kỳ. Tưởng Quốc nói xuông miệng thôi, ai dè,
hôm sau chàng đă gơ cửa nhà Kỳ, và kêu Kỳ dọn nhà qua một căn
nhà Quốc đă mua định dùng cho thuê. Quốc c̣n sang lại một quán
milk bar gần nhà để Kỳ, Quyên và Hoa dùng để làm ăn. Kỳ từ
chối nhiều lần nhưng Quốc cứ khăng khăng ép Kỳ phải tiếp nhận.
Quốc nói, chàng đă nợ Kỳ quá nhiều nay là dịp để chàng đền đáp
ơn nghĩa ấy. Thấy được sự ân cần của Quốc, Kỳ bèn chấp nhận.
Thế là từ đó, Kỳ và Quyên có được cuộc sống sung túc. Cả
hai đều chăm chú vào việc học và hưởng thụ thời gian sống bên
nhau. Hai tháng sau, đám cưới giữa Hoa và Quốc diễn ra tưng
bừng. Hóa ra, trong hai tháng này, Quốc đă mê mùi Hoa quá nên
quyết định cầu hôn nàng. Phần Hoa th́ c̣n cầu ǵ hơn nữa ở một
người chồng lư tưởng như Quốc, nàng bằng ḷng. Vụ kiện giữa Kỳ
và Khang cũng êm đềm kết thúc. Do tài thuyết phục của Quốc,
nên quan ṭa phán nhẹ tội cho Kỳ và chỉ phạt tiền bồi thường
thuốc men cũng như án treo 2 tháng cho Kỳ.
*
* *
Một năm sau, trong một đêm mưa gió băo bùng, có một tiếng
gơ cửa nửa đêm làm Kỳ thức giấc. Bước ra mở cửa, Kỳ thấy Khang
máu me khắp mặt và khắp người đầy vết chém. Dù sao cũng có
ḷng nhân, nên Kỳ bèn đỡ Khang vào trong, băng bó cầm lại vết
thương và kêu Quyên đi gọi xe ambulance. Rồi, Kỳ mới hỏi Khang
xem chuyện ǵ đă xảy ra.
- Mày có điếu thuốc không?
Kỳ đưa Khang điếu thuốc và châm lửa cho chàng. Rít vài hơi,
Khang có lại sức, gă kể:
- Từ sau khi tao tiếp nhận sản nghiệp nhà con Hân, tao tự nghĩ
đă có hết mọi thứ trên đời. Tiền, gái, danh vọng, hahaha, tao
có đủ hết.Nhưng….nhưng…. không lâu, cơ sở làm ăn không khá và
sản nghiệp càng ngày càng mất đi..Tao..tao muốn giữ danh diện…nên
đă đi buôn bạch phiến. Ban đầu, tao đă có lại những ǵ tao mất…tiền
bạc lại vào như nước….nhưng..nhưng rồi tao lại ghiện…ghiện x́
ke…. Không rút chân ra nổi. Tao lại mất hết….trắng tay. Hết
đường quay về, tao liều ḿnh…hớt đi mớ x́ ke của tụi tay trên…
nên … tao bị tụi nó đuổi giết…….Ưư
Vết thương tuy đă được băng bó, nhưng v́ vết chém quá sâu tới
tận tủy xương nên máu vừa đông không lâu th́ lại tét ra v́ chỉ
một cử động nhỏ.
- Mày nằm im, Khang, đừng nói nữa, mày mất máu quá nhiều, hăy
ráng lên, xe ambulance sắp đến rồi…
Khang lắc đầu, nói trong hấp hối:
- Đă muộn rồi Kỳ….Tao…tao không sống lâu nữa đâu….tao..xin lỗi
mày v́ những chuyện tao đă làm. Tao biết mày vẫn hận tao, tao…không
có ǵ bù đắp cho mày…..Tao có lỗi với mày và con Hân. Cuộc đời
tao… làm nên quá nhiều tội, không bù đắp được….
Nói bấy nhiêu đó th́ hơi thở Khang càng lúc càng yếu dần,
song, gă vẫn ráng nói những lời cuối cùng:
- Hăy….hăy…chăm sóc…cho….con..Hâ….n
Rồi Khang gục xuống, trong ṿng tay của Kỳ. Cuộc đời Khang làm
nhiều tội ác…nhưng rồi…lúc chết…hắn cũng nói được câu xin lỗi
với người hắn thiếu nợ. Hắn chết đi nhưng trên môi để lại một
nụ cười. Xa xa, tiếng c̣i rên của xe ambulance vọng lại như để
chuẩn bị chở xác của một kẻ vắn số.
Tại nghĩa địa, Kỳ nh́n h́nh ảnh Khang được dính chặt vào một
bia đá lạnh mà hồi tưởng rất nhiều việc. Một ḍng h́nh ảnh với
bao kỷ niệm vui buồn từ thưở bé xưa rồi đến khi lớn, hai đứa
trở mặt thành thù, và đến lúc chết, Khang đă được gục trong
tay thằng bạn thân nhất của nó. Kỳ chua chát, đau ḷng cực độ,
nhưng không cách nào giúp được cho Khang…Thắp một điếu thuốc
trước một Khang, Kỳ nói bâng quơ:
- Mày vẫn là bạn tốt của tao, Khang ạ!!!
Đâu đó, một bản nhạc radio từ chiếc xe chàng vọng ra:
‘Tôi và anh đôi bạn thân rất thân, niềm thân ái thắm thiết
khắn khiết bền lâu, cùng nhau sang chia buồn vui, ta mến nhau
như sông biển dài, d́u nhau qua bao gian lao không ngại khó
khăn. Nay biệt ly, tôi t́m anh trên bước đi, ḷng quyến luyến
muốn nói nhưng chẳng thành câu. Trầm tư nghe chuông vọng xa,
như báo tin chia tay năo nề. Biệt ly đêm nay sân ga sương mơ
trắng buồn . Hành trang trên vai quay gót đi không mang những
ǵ, lợi danh vinh quang bấy lâu. Mà tôi không sao ngăn nỗi đau
muôn lệ vào tim, gượng cười vẫy chào lần cuối. Rồi ta sẽ đem
lạnh giá, đưa người đi khắp chân trời, đường t́m tương lai c̣n
xa biết đâu bến chờ tôi nguyện cầu anh phút may, yên lành vượt
bao gió sương, trên đường muôn hướng anh đi về đâu? Tàu đă
khuất xa rồi đấy, lưu lại tôi những kỷ niệm người bạn buồn vui
rồi đây đă xa cuối trời, khuya về sân ga vắng tanh, nỗi buồn
tưởng nhớ đến anh, mong ngày nào đó ta gặp nhau.
*
* *
Khi Kỳ đến bệnh viện để tiếp nhận di vật lúc Khang mang
theo trước khi chết, Kỳ bắt gặp Hân. Nàng bước ra từ khu sinh
đẻ vẻ mặt buồn rầu.
- Hân, đợi anh với!!,Kỳ kêu.
Hân quay người lại, thấy Kỳ, nàng quảnh đầu chân bước thiệt
nhanh. Kỳ chới với, chàng cố chạy thiệt nhanh để bắt kịp Hân.
Đến gần, chàng thấy Hân khóc. Mủi ḷng chàng lướt ḿnh lên
phía trước và ôm lấy Hân chàng khẽ hỏi:
- Chuyện ǵ vậy Hân?
- Anh tránh xa tôi ra. Hân đẩy mạnh Kỳ ra và nói như khóc. Tại
sao, lúc tôi cần anh th́ anh lại không đến chứ, tại sao? Bây
giờ, tôi đă mất sạch, mất sạch hết rồi, tôi không c̣n mặt mũi
gặp anh nữa. Anh hăy xa tôi, hăy để tôi sống yên hết kiếp này.
- Không!! Kỳ choàng ôm chặt lấy Hân, anh đă một lần phụ tấm
ḷng em. Anh không thể để em lạc lơng nữa, hăy về với anh,Hân,
anh sẽ chăm sóc cho em suốt cuộc đời này, em nhé!!
Hân ̣a lên khóc, nàng khóc thật nhiều như để vơi đi những cay
đắng nàng trải qua. Kỳ vần ôm lấy Hân, mà vuốt mái tóc thề của
nàng mà nói an ủi:
- Hăy khóc, khóc hết đi em, rồi em sẽ quên hết, em nhé. Chúng
ta sẽ có cuộc sống mới!!
Một lúc sau, khi đă dịu lại, Hân nức nở nói trong lo âu:
- Vậy c̣n cô Quyên ra sao? Huống chi…Huống chi em đă có mang
của anh Khang…
- Anh bất chấp! Anh không thể xa Quyên…nhưng…anh cũng không
thể mất em….Anh…anh sẽ t́m được một giải pháp thỏa đáng.
Bỗng một bàng tay mềm mại đặt lên vai Kỳ. Kỳ nh́n lại th́ đó
là Quyên. Nàng tựa lên vai chàng và quàng qua vai Hân, Quyên
kéo sát Hân lại, nàng nói:
- Chúng ta sống chung nhé!!!!
Giọng Quyên dịu dàng rót vào tai Hân và Kỳ làm hai người thấy
nhẹ nhơm. Kỳ ôm Quyên và Hân vào người, chàng nh́n về chân
trời xa xăm và nói:
- Từ đây chúng ta là người một nhà!!!
*
* *
Căn pḥng ngủ mới của Kỳ, Hân và Quyên được sơn trải một
màu hồng êm dịu. Ṿng quanh căn pḥng ấy là những cây đèn nến
lung linh trữ t́nh nối liền với nhau thật thơ mộng. Một mùi
thơm nồng nàng ấm cúng phát ra từ chăn gối làm ḷng người rạo
rực. Trong pḥng, có hai gái một trai. Họ không phải ai xa lạ
mà là Kỳ và hai hồng nhan tri kỷ của chàng, Hân và Quyên. Trên
người họ chỉ c̣n lại những mảnh quần áo lót để che đi của lạ
trên người họ. Kỳ choàng lấy Hân và ôm sát nàng vào người. Kỳ
trao Hân những cái nút lưỡi mặn nồng. Môi kề môi, Kỳ nút được
vị ngọt thơm từ miệng Hân. Rồi chàng lè chiếc lưỡi ṿng quanh
đôi môi hồng nhạt ấy. Và phần hạ bộ đă nhoi lên nồm nộm trong
chiếc quần lót làm chàng thấy khó chịu. Cởi chiếc quần xuống,
chàng tiếp tục hôn môi Hân và cà cà cặc ḿnh ở mu hạ bộ Hân.
Mặt Hân đỏ ửng lại, vẻ đê mê cuồng tín đă lộ dần trên khuôn
mặt kiều mị ấy. Ngón tay nàng bấu chặt vào hai vai Kỳ làm Kỳ
đau nhói. Chàng buông Hân ra, dịu dàng đẩy nàng nằm xuống
giường, và hôn nhẹ lên bàn tay Hân. Bàn tay búp măng, mềm mại
không xương và những ngón tay sơn màu hồng nhạt làm Kỳ thích
thú chiêm ngưỡng. Chàng bỏ từng ngón tay một vào miệng và nút
chùn chụt. Quyên lúc đó cũng đă cởi dần chiếc quần lót trên
người Hân. Hân quả là một mỹ nữ trên thế gian. Thân h́nh thon
thả đều đặn, khuôn mặt kiều mị, và cặp đùi thon thả, nàng
không thua ǵ những siêu người mẫu trên thế giới. Vẻ đẹp giữa
nàng và Quyên có thể nói là ‘mỗi người một vẻ, mười phân vẹn
mười’. Quyên đung đưa chiếc lưỡi của nàng vào chiếc lồn đỏ ửng
của Hân. Lồn Hân đă bịn rịn nước dâm. Hân sung sướng đến rung
người, cơ thể nàng đă bị bộc lộ và bị xâm chiếm một cách dịu
dàng và giết nàng trong khoái lạc. Kỳ rà lưỡi lên phần trên
của Hân và cuốn nút lấy hai cặp nhũ lê trắng ngần. Hai tay
chàng xoa bóp và nghiền xéo vú Hân. Hân ưỡn người lên như đang
đợi một điều ǵ đó, và rồi, từ giữa núm vú của Hân, một lỗ
hổng nhỏ đă mở và một ḍng sữa trắng thơm nồng phát ra…
Ư….Hân rên lên… nàng banh rộng háng nàng ra và ép người
xuống để mâm lồn úp sát vào chiếc lưỡi đanh đá của Quyên cứ
luôn lựa chỗ hiểm của Hân mà thọc vào. V́ cũng là con gái, nên
Quyên hiểu được chỗ nào là chỗ kín và chỗ nào cần được chăm
sóc chu đáo, nên nàng đă làm Hân nứng nhanh chóng. Kỳ lúc đó
đă nút hết những chất sữa toát ra từ vú Hân, chàng thấy tinh
thần phấn chấn hẳn ra. Rồi, chàng hạ người xuống hôn lên chiếc
bụng tṛn như trái banh của Hân. Một mùi thơm dịu dàng thơm
mùi sữa phát ra từ thân thể Hân làm chàng say đắm. Cặc chàng
đă nứng và chịu hết nổi, Kỳ quay người và chỉa con cặc ḿnh
vào miệng Hân mà nắc tới tấp vào đó. Hân ngậm chặc lấy củ cu
bự ấy và nút liên tu bất tận làm Kỳ sướng quá, phần dưới,
Quyên đă đút những ngón tay vào lồn Hân mà sục liên tục. Oọc…Oọc….Aùáa…ưưu..ây
ây….Hân rên xiết lên, nàng rùng rẫy, miệng nàng nút thiệt
nhiều hơi, để ráng cầm cự với cơn sướng điên cuồng đó…Hự hự….Tiếng
Kỳ bấy giờ rên lên v́ chàng thấy sắp ra v́ sức nút dữ dội
trong miệng Hân. Cặc chàng bị căng thẳng và nút không kém ǵ
như đang đụ trong âm hộ, thậm chí c̣n sướng hơn, v́ miệng Hân
ẩm ướt hơn. Hân trân người ra và một ḍng nước đục bắn ra xối
xả từ lồn Hân… Nàng gồng người, miệng rên rỉ những tiếng vô
nghĩa, và tay nàng cầm cu Kỳ mà sục nhanh…Aùá…sướng quá…đụ…ưưu……bắn
đi Kỳ….ra trong miệng em đi.ưưư….Bỗng Kỳ hét lên một tiếng
vang dội pḥng, và cặc chàng bắn mạnh một tia dịch nóng hổi
vào miệng Hân. Hân nút chùn chụt như đă thèm khát vị nồng cay
ấy lâu rồi….Kỳ c̣n bắn ra thêm nhiều tinh nữa….Tia cuối cùng,
chàng bắn thẳng lên mặt Hân làm mặt nàng ướt đẫm…Cả Hân và Kỳ
đều được thỏa măn…Kỳ hôn lên môi Hân như để cảm ơn nó đă làm
chàng sướng. Rồi, Kỳ quay người lại về phía Quyên và ôm hôn
nàng. Quyên bấy giờ đă rút trong tủ ra một lọ kem dâu. Nàng
thoa lên trên cặp vú căng cứng của nàng và ưỡn ra, Kỳ như một
con chó đực, chàng lè lưỡi liếm thật sạch và c̣n hôn hít nhiều
lần ở cặp nhũ hoa tṛn trĩnh ấy. Ḷng Quyên lúc ấy đă rạo rực
xuân t́nh. Đôi má hồng ửng và cặp môi mộng mơ đă khô khan thèm
khát ái ân t́nh dục. Hân lúc đó đă có lại sức, nàng với tay
lên bàn cầm lấy một chai sữ dê và kề sát cửa lồn Quyên mà thọc
vào…Ưứ…Quyên rú lên v́ một cảm giác lạnh lùng khó tả cứ thọc
trong lồn ḿnh. Lồn nàng đă chảy nước….Hân liếm sạch. Hân vừa
thọc chai sữa vừa đung đưa cái lưỡi ở hột le hồng ửng của
Quyên làm ả nàng phát điên tiết. Quyên đổ ập cả lọ kem lên
người nàng, và xoa khắp cơ thể. Quyên giờ đây thật nóng bỏng.
Cả cơ thể nàng bóng mượt chất kem và mồ hôi rươm rướm phát ra
bốc tỏa mùi thơm quyến rũ làm say đắm Kỳ. Hân thấy vậy, bèn mở
nắp chai sữa và dội từ đầu Quyên xuống một ḍng sữa trắng đục.
Á…um…mát quá…Quyên vùng vẫy trong ḍng sữa lẫn chất kem. Da
thịt nàng trở thành ngọt lợ làm Kỳ và Hân liếm không chán.
Thấy cặc Kỳ đă hùng dũng sống lại, Quyên ngồi lên hai chân Kỳ
và bắt đầu nhún nhẩy. Cả cơ thể nóng hổi áp sát vào người Kỳ,
và cảm giác khoái lạc của con cặc đang nằm trong âm hộ Quyên
đă làm Kỳ sướng khôn tả. Hân lúc ấy lại áp sát vào lưng Quyên,
lưỡi hôn ṿng quanh cổ Quyên, và ngực bụng cọ xát vào tấm lưng
ong của Quyên. Hơn thế nữa, những chụm lông đen mượt gai góc
cứ đâm vào mông đít Quyên, làm Quyên mất đấu chí cầm cự. Nàng
rùng ḿnh, vũng vẫy như một con ngựa điên hoang dại. Bấu, gh́
ôm chặt lấy Kỳ và nhấp nhỏm liên miên, Phương Quyên cảm nhận
từng mạch máu trong người nàng đă co lại, và cơn sướng đă lan
tràn trong đầu óc nàng. Nàng rú lên một tiếng thanh tao, và
rịn lấy người Kỳ mà phát tinh. Lực hút trong người Quyên càng
lúc càng mạnh, và sự ép nghiền trong một bao phục ẩm ướt, mùi
hương nồng nàng quyến rũ phát ra từ hai người con gái xuân sắc,
đă làm Kỳ cầm cự không nỗi nữa, chàng ráng nắc mạnh những cú
thiệt kêu và sâu vào tận tử cung của Quyên, và rùng ḿnh bắn
ra thêm một băi tinh dịch trong lồn Quyên. Thỏa măn, Phương
Quyên nh́n Kỳ và Hân đắm đuối, cuối cùng nàng nói:
- Câu chuyện chúng ta đến đây kết thúc nhé!!!
Cả Kỳ và Hân gật đầu. Đâu đó, một tiếng nhạc radio vang lên
một khúc t́nh ca:
‘Memories of love, maybe beautiful, or full of sorrows, a
sweet kiss, or bitter tears, but it will always be, a profound
motion, held with in each and everyone of us. Memories of
love, a pathway we took, has make us stronger. And now I know,
the deep in my heart, there’s only you.
T́nh yêu, khi ngọt ngào, lúc cay đắng, với những ḍng nước
mắt, hay với bao nụ cười, vẫn măi, là những kỷ niệm khó quên
trong cuộc đời. Em đă cho anh, những ngày tháng, những phút
giây hạnh phúc nhất trong đời, và những kỷ niệm t́nh yêu, mà
anh sẽ măi không bao giờ quên.
Hết
|