|
Hoàng hôn đang
buông dần xuống bao phủ núi đồi, gió thổi vù
vù bật cả tóc tai, Lan và Hồng đang trên
đường lái xe về thăm nhà và dịp Tết Nguyên
Đán ở Houston. Cảnh vật chung quanh họ rất b́nh
thường như ngày nào của khí trời Texas . Nói
cách khác, là không có dấu hiệu ǵ đặc biệt
trong ṿng chu vi mấy cây số . Lan nhấn nút cruise
control cho chiếc xe chạy dọc trên xa lộ ở tốc
độ 100 miles/hr v́ biết rằng không có cảnh sát
ở quanh đây vào lúc này . Dù cảnh sát có
ở đây đi chăng nữa th́ họ dường như cũng
mặc kệ v́ chỉ muốn mau chóng về đến nhà sau
một buổi học vất vả ở Dallas .
Hồng xao lăng nh́n khung trời màu hồng thiệt là
đẹp của buổi hoàng hôn ở cuối chân trời .
Th́nh ĺnh nàng bị giật ḿnh bởi Lan thúc cù
chỏ vào Hồng và hỏi :
- Hồng, mày có thấy ǵ không ?
Hồng dịu cặp mắt và trả lời :
- Tao đâu có thấy ǵ đâu, cái ǵ dzậy ?
- Mày không thấy thiệt hả . Có một vệt sáng
xẹt xuống trước mặt , tốc độ nhanh kinh hồn .
Mày để ư kỹ xem trước mặt có ǵ không ?
Lan cho xe giảm tốc độ khoảng 70 trong khi Hồng tiếp
tục dụi mắt và bắt đầu để ư kỹ ở phía
trước mặt và nhũ rằng chuyện ǵ đang xăy ra
ở phía trước . Có phải là tai nạn xe cộ ? Máy
bay rớt ? Nh́n một lúc chẳng thấy ǵ Hồng nhún
vai tỏ vẻ "who care !" và chỉ muốn lim dim
ngủ v́ nàng đă lái gần hơn hai tiếng rồi. Nhưng
điều đó không thể nào làm được . . .
Lan dường như yên tâm hơn khi không c̣n thấy
dấu hiệu vệt sáng ban nảy nữa và bắt đầu
tăng tốc. Đi được chừng hơn 10 miles th́ có
một quần sáng thật lớn ở trước mặt, Hồng
thấy lờ mờ một h́nh dạng một chiếc dĩa bay
mà nàng có dịp xem phim đang ở thù lù ở trước
mặt . Không tin vào mắt ḿnh nàng cho xe chậm lại
để ngắm nh́n cho kỹ
Bỗng xa xa một người thanh niên đứng gần đó
đưa tay lên vẩy lia lịa . Bụng của Hồng thót lên
và đánh rộn ră, và miệng của nàng bỗng khô
quánh v́ sợ . Hồng lúc đó tự hỏi là Lan đă
thấy chuyện ǵ lúc năy vậy ? Người thanh niên
này đang làm cái ǵ ở giữa khu vực vắng vẻ
như thế kia ? H́nh như chiếc dĩa bay th́ phải ? Ngộ
quá !
Lan và Hồng cho xe chạy vù ngang mặt người thanh
niên đó . Hồng thở dài thoải mái day qua nói
với Lan:
- Phiu u . . . cám ơn mày nghe, tao không muốn rước
người thanh niên đó đâu, không chừng là ma
đó ! Hay là người của hành tin khác xuống đó
. Cái đĩa bay hay là cái đó chắc là của anh
ta rồi .
Nhưng Hồng vừa nói dứt lời th́ bỗng Lan từ
từ cho xe chậm lại và dừng hẳn . Sau đó Lan
cho xe de lại về phía người thanh niên đang đứng
mặc cho Hồng đưa cặp mắt lo sợ về phía Lan .
- Trời ơi! Mày định rước anh ta lên xe hả ! Mày
có điên không ?
Bỗng Lan quát to lại:
- Mở cửa sổ đi , mày không biết thương người
ǵ hết, biết đâu anh ta đang bị thương th́ sau .
'Cứu một người hơn xây bảy tháp phụ đồ',
mày không nghe nói sao ?"
Hồng bỗng phát giác ra điều ǵ đó không b́nh
thường ở đây nhưng nàng vẫn kéo cửa kính
xe xuống và cố gắng ép người vào sát vách
xe hy vọng là Lan nh́n không lầm là anh ta đang bị
thương và cần quá giang thôi chứ không có ǵ
khác. Lan nh́n chằm chặp vào Hồng rồi nghiêng
qua nói với chàng thanh niên đứng trên
đường:
- Anh có sao không, anh ?
Người thanh niên đó?cúi xuống về phía cửa
sổ nơi Hồng đang ngồi . Hồng sợ quá nép người
về phía sau. Trong cái bầu trời u u của màn đềm
Texas bỗng có một làn gió lạnh thổi tạt qua,
và Hồng bỗng thấy ớn xương sống lưng . Hồng
lén nh́n lên về phía người thanh niên đó .
Trời ơi! Anh ta đẹp trai quá ! Chắc anh ta là một
siêu người mẫu đây mà! Vầng trán cao thông
minh, vai rộng năm tất, lưng to và có khuôn mặt
chữ điền rất là đàn ông . Tại sao một người
mẫu lại đứng ở một nơi hoang vắng như thế
này vào giờ này chứ ?
Anh ta nói:
- Cám ơn đă ngừng xe, hai em có thể nào cho tôi
quá giang không ?
Giọng nói đó sao mà trầm bỗng! Hồng bỗng cảm
giác da thịt được sưởi ấm trong giọng nói đó
. Giọng nói của anh ta thật ngọt ngào, dễ chịu,
và có sức lôi cuốn nào đó làm Hồng như
muốn mở cửa ra ngay tức th́ để đón anh ta vào
.
Anh ta dường như nh́n thẳng vào Lan đang ngồi với
cái miệng há hốc v́ vẻ đẹp của anh chàng này
. Trông anh ta như là Brad Pitt vậy đó !
Lan nhũn nhặn trả lời bằng cái giọng đă
"chịu đèn" anh ta:
- Um . . . Đương nhiên là được rồi, anh lên xe
ngồi ở phía sau đi nhé!
Sau khi anh chàng lên xe th́ Lan lẫm bẫm tự trách
thầm ḿnh: "Trời ơi! Lan à ! sao mày dễ dăi
quá vậy , lại cho một người đàn ông lạ mặt
lên xe vào lúc này ? Nhưng thôi trễ rồi, anh ta
đă ngồi xuống ghế rồi !"
Bỗng Lan lên tiếng:
- À, Hồng, mày lái xe thế tao một chút nhé !
Tao bỗng nhiên thấy hơi mệt .
Lúc đó Hồng day qua định trả lời với Lan là
"Được", th́ Hồng cũng phát giác là
anh chàng nọ đang cười mỉm chi nh́n nàng. Hồng
bỗng thấy xao xuyến trong ḷng v́ nụ cười thật
dễ thương của anh ta. Hai đôi má lúm đồng tiền
trông mới có duyên làm sao !
Lan bước ra khỏi ghế tài xế và ngoài dự liệu
của Hồng, Lan mở cửa sau để ngồi chung với
anh chàng đẹp trai .
Lan nói: "Hơi mệt, ngồi ở sau này thoải mái
hơn!".
Lúc này cả hai không để ư, anh chàng đẹp
trai bỗng thoáng lên ánh mắt sáng ngời như sao
.
Sau khi Hồng đổi chổ cho Lan, th́ bắt đầu đạp
chân ga và cho xe chạy . Kim đồng hồ tốc độ bắt
đầu tăng lên cho tới số 90, và Hồng tiếp tục
thả lỏng tư thế trên xa lộ vắng vẻ . Khi đi
được chừng năm miles Hồng bỗng liếc nh́n phớt
ra sau kính chiếu hậu và bỗng thấy rạo rực khắp
thân thể khi bắt gặp anh ta đang nh́n nàng say đắm.
Cặp mắt của anh chàng đẹp trai dường như muốn
thu hết hồn của Hồng vào trong đó . Chúng nó
như cặp mắt mèo sáng hoắc trong đêm 30 tỉnh mịch
làm Hồng vừa vui vừa sợ . Hồng cố gắng t́m
kiếm Lan ở phía sau, nhưng Lan nằm khuất sau tầm
nh́n nên chẳng thấy được .
- Em đẹp lắm! Tôi chưa từng thấy ai đẹp như
em hết .
Hồng nghe người
thanh niên nói chuyện và giọng của anh ta dường
như có sức mạnh vô h́nh nào đó thu hút Hồng
vào trong . Sức mạnh đó càng lúc càng mạnh
như một luồng nam châm áp bức bầu không khí
chung quanh. Chân ga của Hồng càng lúc càng mạnh
. Hồng hoàn toàn không c̣n biết là anh ta đang
nói ǵ chỉ nghe những tiếng chát chúa bên tai.
Lát sau th́ Hồng có thể liếc nh́n thấy Lan trong
kính chiếu hậu , và thật là "khủng khiếp"
đối với Hồng khi thấy Lan đang ngủ mê, đầu
của nàng tựa vào vai của anh ta trong khi anh ta đang
choàng tay ôm Lan vào ḷng . Hồng tự nhũ:
- Thôi, chết rồi ! Anh ta có tà ư đây mà . Ḿnh
phải làm sao đây ?
Anh thanh niên đó nh́n Hồng một lần nữa và nh́n
chăm chăm . Anh ta c̣n cười duyên đưa cặp mắt
sáng như viên ngọc về phía Hồng .
- Hăy cho xe ngừng lại - anh ta nói nhỏ nhẹ như
chắc như đinh thép.
Không biết một động lực nào mà Hồng đă
ngoan ngoăn cho xe ngừng lại ngay lập tức. Cả ba
ngồi đó trong bầu trời đen kịn chỉ có tiếng rịt
rà của máy xe và tiếng thở đều đều nhẹ
nhàng của Lan . Chung quanh tiếng côn trùng ọ ẹ
vang rền . Hồng bất giác thấy sợ vô cùng .
Thôi rồi, không biết phải làm sao đây !
- Tất cả ra ngoài - anh thanh niên bỗng lên tiếng
ra lệnh .
Trái tim của Hồng bỗng khua lên như trống trận
. Anh thanh niên đó bước ra khỏi xe trước và
đi bộ ṿng qua để mở cửa bên phía của Lan .
Anh ta giúp Lan bước ra mặc dù Lan vẫn c̣n đang
ngáy ngủ . Hồng theo dơi, ṭ ṃ, và run sợ .
Anh ta quay qua Hồng và nói :
- Không có điều ǵ sẽ hại cho người bạn của
em và em đâu . Em có hiểu không ?
Hồng gật đầu nhưng hăy c̣n lo lắng lắm! Anh
thanh niên đẹp trai dường như đọc được ư
nghĩ đó của Hồng liền nói:
- Chắc em không tin lời của anh nói chứ ǵ .
Hồng liếc nh́n chàng thanh niên đó lần nữa và
lắc đầu ngây thơ nói :
- Không, tôi không tin . Tôi không biết anh là
ai và tôi cũng không muốn biết .
Anh thanh niên đó bỗng thoáng nét buồn trên
khuôn mặt nói:
- Họ đă nói là thế mà . . .
Chỉ trong tít tắc
anh ta liền xuất hiện trước mặt của Hồng, nh́n
chằm chằm vào mắt của Hồng bằng tia sáng hoang
dại . Hồng kinh ngạc giật ḿnh . Rơ ràng là mới
thấy anh ta đứng bên kia , sao lại đứng đây .
Thiệt không tin vào mắt ḿnh . Hồng nh́n lại,
ngạc nhiên và chết điếng . Nàng tiếp tục nh́n
anh ta như thưởng thức một điều ǵ đó vô cùng
tuyệt vời . Vừa sợ vừa thích . A?h mắt chàng
ta giữ Hồng trong tia sáng vô h́nh dường như
không thể tách rời giữa hai người họ . Nó
cữ giữ Hỗng măi như thế, không động đậy,
không có sức khán cự . Một lát sau, anh ta nói
nhẹ nhàng, giọng nói trầm ấm đều đều như người
máy robot:
- Không có điều ǵ làm hại em hết . Chúng tôi
chỉ muốn kiến thức, chúng tôi muốn thấu hiểu,
chúng tôi muốn sự hài ḥa của vũ trụ .
Nếu Hồng đă có một chút tự chủ nào đó,
Hồng đă sẽ cười lớn ra ngoài v́ lời nói
"hoạt họa" của anh ta . Nhưng một lư do
nào nó lúc đó, tại đó mà làm cho nàng cảm
thấy lời nói của anh ta không buồn cười chút
nào . Mọi thứ anh ta nói đều có nghĩa khi ánh
mắt hoang dại của anh chàng tuấn tú chiếu sáng
vào mắt của Hồng . Trên đầu anh ta phát ra những
tia điện quang thật là kỳ lạ vô cùng . Khi đó
nàng thấy rơ tóc của chàng vàng hoe óng ánh
. Khuôn mặt đẹp như thiên thần . Nàng như ngây
dại trong chốc lát .
Anh ta tiếp tục nói bằng cái giọng đều đều :
- Chúng tôi tới nơi đây để học hỏi xứ sở
của em . Chúng tôi tới để trau dồi thêm kinh
nghiệm . Chúng tôi rất muốn em chỉ cho chúng tôi
khoái cảm bản năng của động vật trên quả đất
. Lan đă được lựa chọn . Và cô ta sẽ không
bị hề hấn ǵ ."
Điều ǵ đó đă khuấy động trong ḷng của Hồng
: "Tại sao Lan bị chọn để cho họ học hỏi .
Họ là ai chứ, 'khoái cảm bảng năng động vật'
là ǵ ? Tại sao không chọn ḿnh . Ḿnh muốn hỏi
anh ấy quá, nhưng ḿnh dường như bị anh ấy thôi
miên trong ánh mắt ma lực của chàng rồi làm
sao mà mở miệng được ."
Anh ta nh́n Hồng như đọc được ư nghĩ trong đầu
của nàng rồi nhoẽn cười nói :
- Em có muốn biết tại sao em không được chọn
không .
Hồng chưa kịp nói "Có", bởi v́ nàng
không thể nói được. Th́ anh ta đă nói tiếp:
- Cô ta được chọn bởi cô ta có chấp nhận
ḷng tin ở chúng tôi . Khi chúng ta thông tin liên
lạc với nhau lần đầu tiên, em dường như chống
cự . Nhưng cô ta th́ không, v́ thế nên cô ta
được chọn .
Bỗng nhiên Hồng thắc mắc trong ḷng: "Anh ta
nói ǵ thế kia, 'liên lạc lần đầu tiên'. Lúc
nào th́ chúng ta liên lạc thế ? chắc anh ta bị
mát dây chăng ?"
Hồng không hề
biết anh ta đang nói ǵ nhưng anh ta vẫn tiếp tục
nói :
- Em sẽ không bị sao cả và cô ta sẽ được
mang trả lại an toàn . Đó là điều đă được
quyết định từ trên kia không phải là ư của
tôi- Anh ta nói và chỉ tay lên trời và nh́n lên
đó, lúc đó Hồng cảm giác như thoát khỏi ma
lực tia mắt .
Hồng tự nhủ , "Đă quyết định ? Trời đất
quỷ thần ơi, anh nói ǵ thế , 'chấp nhận'? Thôi
đi anh đẹp trai ơi, tôi không biết anh là ai hay
là từ đâu tới , nhưng tôi sẽ chỉ cho anh biết
thế nào là chấp nhận . Và tôi cũng sẽ chỉ
cho anh biết thế nào là khoái cảm bản năng của
loài người trên trái đất. Làm bộ làm tịt
muốn làm t́nh với bọn này chắc . Nhưng không
sao, muốn th́ tụi này sẽ ch́u . Sẵn anh ta đẹp
trai vô cùng . Ḿnh thích quá !"
Anh ta bỗng nh́n Hồng chằm chằm và nói điều ǵ
đó không rơ . Hồng th́nh ĺnh chụp lấy anh ta
ngay ngực và đẩy thẳng vào sườn xe . Cặp mắt
anh ta mở to tṛn xoe nh́n Hồng chăm chăm như muốn
thôi miên Hồng thêm một lần nữa, nhưng Hồng
đă nheo mắt để rào cản tia sáng ma lực đó
lại . Không có bút mực nào tả hết cảnh lúc
đó, Hồng xé rách cái áo sơ mi trên người
anh ta ra . Anh ta mặc áo áo cũng giống như ai nhưng
h́nh như áo được chế tạo đặc biệt bằng một
loại tơ nào đó không có trên quả địa cầu .
Ngực của anh ta phơi bày ra trước mắt của Hồng
thật là nở nang cuồn cuộn. Thịt săn chắc và
cứng cơi vô cùng tuy có hơi khác với loài
người như tựu chung th́ da thịt hẳn ḥi .
Lúc đó anh ta bảo Hồng hăy ngừng tay và lui
xuống . Giọng nói của anh ta sao mà như vang vang
chuông vỡ thu hút Hồng vào trong đó . Hồng bỗng
thấy tức giận vô cùng nhưng đồng thời nàng
cũng thấy khắp thân thể rạo rực một sự cuồng
nhiệt hấp thụ của người khác phái . Nàng thấy
nóng bức khó tả , hạ thể như tiết ra dung dịch
nào đó . Bấy lâu nay nàng ao ước có một người
đàn ông để âu yếm nhưng sắc đẹp của nàng
chỉ là b́nh thường nên đă không đạt được
ước nguyện . Giờ đây gặp được người như
thế này nàng làm sao bỏ qua cho được .
Hồng nghiêng người tới và ôm chầm chàng
trai đẹp đẽ đó để đặt lên ngực chàng ta
nụ hôn say đắm . Anh ta bỗng há hốc miệng, chết
điếng, và ngă người ra sau tựa lên sườn xe
v́ hành động bất ngờ của Hồng. Bỗng Hồng
nghe tiếng rù ŕ lạ thường trong lồng ngực của
anh ta cứ như tiếng nước đang sôi ùng ục
trong đó . Hồng ngưng lại, ngạc nhiên và lùi
lại một bước để ḍ xét . Anh ta dựa vào
thành xe đưa cặp mắt ngước lên trời nói tiếng
ǵ đó như là ngôn ngữ của người hành tinh
khác.
- Hezdfu houqzui ljoqueru lukimula maquetoroi!
Hồng kinh ngạc nh́n anh ta rồi lại nh́n qua Lan .
Lan vẫn c̣n đứng đó, mắt đă nhắm . Nhưng
chân vẫn vững, trông nàng như đang ngủ đứng
th́ phải . Hồng nói thầm, "Xin lỗi, Lan đáng
lẽ mày được chọn, nhưng tao không kềm được
ḷng tao trước sự quyến rũ chàng", rồi
nàng quay qua anh chàng đẹp trai .
Anh ta nh́n Hồng,
giọng nói của anh ta trở nên ồm ồm như cái
máy:
- Em muốn thỏa măn cho tôi ?
Hồng gật đầu đồng ư và nh́n thẳng vào hạ
thể của anh ta giờ đă căng phồng trong lớp vải
đặc biệt màu đen bóng như quần da .
Anh ta đứng lặng đó thêm vài giây và bấm vào
cái nút ở đàng sau lưng, rồi nói :
- Em có thể làm được rồi !
Hồng khẽ nói , "Cám ơn, anh!" rồi bước
tới để cởi cái phẹt-ma-tuya quần của anh ta
xuống . Bên trong có một vật cứng và dài rớt
ra ngoài . Trông nó không giống của một người
đàn ông nào trên quả đất . H́nh thù nó quái
dị, vừa dài và to kinh khiếp gai góc sần xù ,
cái đầu th́ bóng láng màu xanh lá cây .
Hồng kinh hăi khi nh́n thấy vật đó và té ngữa
ra đàng sau. Trong đời của nàng chưa bao giờ gặp
được một vật kinh khiếp như thế kia, "Tại
sao chàng đẹp trai như thế mà lại có dương cụ
khiếp quá ." Nhưng lúc này Hồng đă thấy
rạo rực khắp người rồi, nàng chỉ muốn thỏa
măn dục t́nh đang giày xéo trong ḷng của nàng
thôi . Vẻ đẹp của anh ta dường như đă làm
giảm đi sự ghê gớm ở chàng . Nàng ngắm nó
chừng một lát cho bớt sợ rồi từ từ ḅ tới
đưa bàn tay chạm vào . Một cảm giác thật lạnh
như băng giá lan tràn khắp đôi tay của nàng .
Nàng bỗng thấy bớt sợ khi bắt gặp ánh mắt
tŕu mến của chàng. Nàng liền chấp đôi bàn
tay thành h́nh ṿng cung bó quanh dương cụ của người
hành tinh và vuốt . Một lúc sau dương cụ cương
lên, nhưng tia gân sần su càng căng to hơn lúc
trước làm cho nàng vừa ngạc nhiên vừa thích
thú . Nàng bèn đưa miệng trờ tới phía trước
và liếm thử vào cái vật xanh xanh đó . Bỗng
Hỗng cảm giác anh ta giật bắn người lên khi
chót lưỡi của Hồng cuống quanh "đầu thể"
của anh ta . Khi đó nàng mạnh dạng ngoạm cả miệng
vào th́ anh ta thở hổn hển cùng với tiếng nấc
ngắt đoạn. Tiếp tục, Hồng tới và lui, lưỡi
của nàng đánh nhịp từng hồi , hai hàm răng của
nàng cũng khéo léo cù cưa nhẹ nhàng trên cái
sần xùi dài ngoằn . Nước nhờn màu tím tiết
ra khắp nơi dương cụ không riêng chỉ nơi đầu
khất . Bàn tay của Hồng lúc này đă nhớp nhúa
chất nhệch nhoạt . Nàng càng lúc càng hăng hái
hơn và hơi thở của anh ta mỗi ngày một lớn với
cặp mắt như có tia sáng phát lên từng hồi chớp
chớp liên tục giữa khung trời u tối .
Nếu đứng xa xa cứ ngỡ là ánh đèn của xe
police .
Hồng nh́n lên và không như lần trước , nàng
mạnh dạn nh́n thẳng vào đôi mắt ấy .
- Anh, hăy cởi quần ra luôn đi !
- Quần ?
(Hết
Phần 1 ... Xin xem tiếp
Phần
2) |