| Home | Directory | Bookmark | Forum | Guestbook | Contact | Add URL | About Us |
                        
 
 

INVITATION

E-mail: rosa_love0304@yahoo.com

 
 
 
Trên thế giới này không có cái ǵ được gọi là free hết, đằng sau sự tỏa sáng lấp lánh đều có một cái ǵ đó mà người chơi phải trả cho nó, không thấp th́ cũng cao . Tất cả đều có qui luật của nó, đó là một phần của cuộc sống . Thảo biết điều đó nhưng cô vẫn không nghĩ ra lí do ǵ mà ông giám đốc có thể chấp nhận cô vào làm việc sau một cuộc interview đầy ngắn ngủi đó. Phải nói khi cô vào nhận chức thư kí này, cô đă phải chuẩn bị một tâm lí hết sức cẩn thận . Interview diễn ra cũng rất khô khan mà nhiều lúc cô cũng chưa suy nghĩ kịp để t́m ra lời giải đáp . Thế nhưng không hiểu v́ sao cô lại được ông giám đốc Thạch chọn ḿnh . Không nói không rành, ông ta chỉ đứng lên đi về phía cô, nh́n chăm chằm khiến cho một cô gái mới vào nghề như Thảo cũng phải ngượng . Xong xuôi, ông ta phán một câu

- Cô được nhận chính thức

- Nhưng sao nhanh như thế ? Cô không nghĩ là tai ḿnh được thính hôm nay cho lắm nên cô mới hỏi ngược lại mà hỏi ai? Giám đốc công ty mới chết chứ !

- Chứ cô muốn interview này kéo dài cho đến chừng nào ?

- Dạ ..không phải nhưng ông có chắc là ông muốn nhận tôi ?

- Nếu không th́ tôi năy giờ hao phí vài phút chỉ để nói chuyện với cô à ..

- Dạ ... nếu thế th́ cảm ơn ông .. Xong rồi cô biến liền ra khỏi công ty ngay lập tức và bay đến phone công cộng mà gọi cho nhỏ bạn thân_Lư mà báo tin- Tao được nhận rồimày ơiĐầu dây bên kia, Lư vừa mới ngủ dậy, hăy c̣n chưa tỉnh cho lắm lại bị con bạn thân đánh thức nên cáu

Đậu ǵ ? Mày chỉ có phá giấc ngủ của tao thôi.

- Thế giờ này mày vẫn chưa dậy nữa hay sao ?- Sao ǵ mà sao ?- sáng trời rồi con kia!- Tao thích th́ tao ngủ chứ sao, đồng hồ mới có 10 giờ sáng thôi chứ có sao đâu với tao - Hết ư kiến . Sáng tao mới interview xong, mày biết thế nào không ?- í .. trời, tao quên khuấy đi mất, interview sao nói tao nghe ?- Giờ mới chịu nghe tao nói hả mày ?- Mệt ..kể tao nghe đi- Tao được vô nhận rồi mày ơi, làm thư kí đó nhá- Khó không ?-Cũng khó nhưng interview ngắn lắm ḱa, rồi ông giám đốc đó nói tao được nhận thế thôi ...- Cũng phải xem ư đồ của ổng nữa nha mày .. tao không tin ổng tốt quá, rộng răi quá .. - Hiểu nhưng tao nghĩ chắc ổng không muốn kéo dài interview này ra nữa đó mà .. - Mày giờ đang ở đâu ?- Đang ở gần công viên có bán ..- Thôi tao biết rồi, bày đặt miêu tả thêm để tao ra với mày chứ ǵ .. con này nhiều chuyện thiệt! đợi tao ở đó ..- lẹ nha mày!Nói xong, Thảo cúp máy và rảo bước đi đến qúan bún gần cô . Con Lư, bạn cô đúng là dân ghiền bún ở đây, nó ăn đến hai tô mà không thấy chán .. Cô thấy cũng b́nh thừơng mà .. Chỉ là bún chả cá thôi, thiệt không hiểu con bạn mê chỗ nào nữa . Nhưng cũng nhờ vậy mà cô mới lôi nó ra khỏi nhà được . Vào quán ngồi chưa đầy 10 phút, mới vừa uống được nửa ly sữa đậu nành đá, con Lư từ đâu đă ngồi bệt xuống ghế rồi kêu- Hai bún chả cho thêm xâu thịt nướng, bún nhiều chút nha bà chủ!- Có ngay!Đúng là khách quen có khác . Nh́n con bạn thở hồng hộc, Thảo cười rồi đẩy ly sữa về nó mà nói- uống đi mày!- thanks!

Thảo nh́n kĩ th́ dáng Lư cũng rất đẹp, so với thân h́nh cô th́ phải nói thân nó rất đẹp mà nh́n cân đối nữa . Nó có bộ ngực không nhỏ như của Thảo, nhưng cũng không to quá, nói chung là vừa . Đi bên cạnh con Lư, cô biết nhiều anh trên đường đều nh́n hai đứa, nhưng chắc chủ yếu là ở con bạn thân cô . Con Lư th́ không quan tâm chi mấy người con trai đó bởi dù ǵ nó cũng đă có người ưng rồi . Hai anh chị lâu lâu cũng qua đêm mây mưa, tất cả con Lư đều kể cho cô nghe hết, nào cảnh hôn ra sao, chàng cởi áo con Lư thế nào, liếm nữa ... Tất cả đối với Thảo không hẳn là xa lạ nhưng cho đến tận giờ th́ cô chưa có lấy một người bạn trai th́ sao biết những mùi đó . Ngẫm lại ḿnh, th́ Thảo thấy cũng chấp nhận được nhưng cũng chả hài ḷng là mấy . Nếu ông gíam đốc kia nhận cô chỉ v́ ngoại h́nh th́ cô cũng không biết ổng chấm chỗ nào nữa .. Về tiếng anh, th́ cô thấy ḿnh cũng khá, nhưng c̣n ngoại h́nh th́ không dám có ư kiến

- Ăn đi mày, đừng làm người ta tưởng tao giành ăn của mày

-Mày làm tao hết hồn

- Ăn không lo, ngồi nghĩ nữa, mệt óc thế

- Tao đâu có nghĩ, tao đang chăm chú nh́n mày ăn

- Chi ?

- Để xem coi thằng nào rứơc mày về phải khổ v́ khâu ăn uống tạp nham của mày

- Biết ngay mày mà

- Hứ ... Ăn.

Sắp gần hết một ngày làm việc .. Thảo nh́n đồng hồ và nghĩ thời gian trôi nhanh thiệt . Cuộc họp diễn ra suôn sẻ, trông ông giám đốc Thạch rất hài ḷng . Thảo thu xếp đống tài liệu cô để trên bàn chuẩn bị về, bỗng từ đâu xuất hiện giám đốc Thạch đứng trước bàn cô, mặt nghiêm nghị và nói

- Tối nay tôi muốn mời cô đến dự tiệc ở nhà hàng Vũ Khánh . Ư cô thế nào ?

- Ơ ... tại sao ?

- Để ăn mừng chứ sao!!

- Thế sao ông không mời toàn công ty luôn, mà mời chỉ ḿnh tôi ?

- C̣n dài dài, không sợ mất phần đâu . Cô có muốn đi không th́ để tôi gọi điện tới nhà hàng đó mà đặt bàn . Từ đây đến đó cũng vừa đủ thời gian để ăn .

Thảo vận dụng tất cả trí lực của ḿnh để mà trả lời câu hỏi " Tại sao ông ta không mời người khác mà lại nhắm vào ḿnh " .. " ông ta có ư ǵ trong sự mời đó không " .. Mà cô lại mới vào làm hôm nay nữa th́ sao có thể trở nên thân thiết như vậy được . Không! ḿnh phải từ chối thôi . Nếu mà đi ăn với ông ta, th́ ḿnh về trễ mất, pḥng th́ bừa bộn chết . Nghĩ vậy cô liền lên tiếng

- Cám ơn thành ư của ông, nhưng tôi phải về nhà v́ cô bạn tôi sẽ đến dùng cơm với tôi .

- Thế th́ rủ cô ta đi luôn cho tiện

- Dạ cám ơn, nhưng không được . Dù sao đi nữa th́ tôi cũng không thể đi với ông hôm nay .

- Hay thiệt! Một giám đốc mời mà nhân viên lại từ chối .. Cô rất hay!

- Nếu có ǵ sai th́ tôi xin lỗi . Rồi Thảo nh́n đồng hồ nói tiếp

- Tôi phải về, có lẽ cô bạn tôi đang chờ ở nhà . Chào ông!

- Được, nếu ư cô đă vậy th́ ok . Chào cô!

Nói tiếng chào Thảo xong, Thạch quay bước đi . Trên khuôn mặt xuất hiện một nụ cười . Không ai biết ông giám đốc Thạch này đang nghĩ ǵ ... Trên đường về, Thảo tiện ghé vào tiệm cơm mua hai hộp về cho Lư và cô . Tối nay nó qua ngủ chung với cô theo như lời con Lư giải thích th́ " mắc công mày nhớ tao ". Thiệt hết hiểu nổi con này nữa ..

Đảm bảo thế nào cô nàng tối nay cũng thao thao bất tuyệt về chuyện ái ân của nó với thằng bồ ... Vừa dắt xe vào, đă thấy Lư từ trong nhà bước ra, hai tay chống nạnh hỏi

- Mày đi làm mà lâu thế hả ?

- Lâu ǵ mày, tao đi mua cơm cho mày với tao ăn c̣n ở đó than với trách nữa hả con kia ?

- Tao không có ư trách mà tao chỉ tiếc cho mày cơ hội để nói chuyện với anh thôi!!!

- Anh nào hả con kia ? Hay mày giở chứng bắt tao tiếp chuyện với người yêu của mày ?

- Mày dám th́ tao rượt mày chạy cho đến khi mày xỉu th́ thôi ... Ư tao là hồi năy có anh nào đó, giọng trầm gọi điện hỏi thăm mày, rồi hỏi tao có phải là bạn thân mày không .. blap..blap...ổng hỏi quá trời về mày

- Ḱ lạ thiệt! Không đùa đó chứ mày ?Tao hiếm đưa bạn trai về phone của ḿnh lắm mà . Mà ổng hỏi ǵ về tao ?

- Đùa ǵ hả con kia ? Ổng hỏi sở thích của mày, nhiều lắm cơ sao mà tao nhớ . Hẹn hôm nào sẽ trực tiếp gặp mặt mày ... Mà đúng số mày xui thiệt! Ổng vừa cúp là mày vừa về .. Nhưng mà mày vớ được một anh như thế cũng được đấy con ạ!

- Rơ là .. tao chưa muốn có bạn trai bây giờ .. mày thấy tao chưa sắm được cái ǵ cho ḿnh hết, ở đó mà đeo thêm bạn trai ..chắc cổ tao găy mất ..

- Cái con này, ăn nói thế hỏi sao không bị ế ... Ê! Mày tính ôm luôn phần cơm của tao hả ..tham vừa thôi heo ạ!

- Ứ thèm của mày Lư béo!! Ăn đi!

Tuy hai người đang đùa giỡn nhưng trong ḷng Thảo dấy lên một sự hồi hộp lẫn nghi ngại .. rơ ràng cô không hề cho bạn trai số phone thế th́ sao người ta lại có để mà gọi cho cô, lại c̣n hỏi thăm nhiều thứ về cô ... Phải có bí ẩn ǵ th́ người ta mới làm vậy được .. Chẳng lẽ như Lư nói ... không thể nào có người dư hơi đi thích một đứa không lấy ǵ đa cảm hay yếu đuối như các cô gái bây giờ . Lên thành phố đă lâu nhưng cô cũng chỉ kiếm được tiền cho ḿnh và gửi về quê thôi, chứ lấy đâu ra tiền để mua được căn nhà nhỏ ... huống chi đeo thêm một người nữa th́ hóa ra trí óc chia làm hai, một cho gia đ́nh, một cho bạn trai .. gánh nặng ấy chắc cô không dám rớ vào ... Nhưng ngẫm nghĩ lại cho phận ḿnh và nh́n cảnh Lư vui đùa, tay trong tay với người yêu của ḿnh ...xem ra cô cũng muốn ... Chưa bao giờ cô có cảm giác yêu một người khác giới ... tích tắc ... tích tắc .. giờ đă 10 giờ đêm rồi, quay qua th́ Lư đă ngủ từ lúc nào .

Cô nh́n bạn ḿnh ngủ mà thấy mừng cho Lư, lâu rồi mới thấy nó ngủ thanh thản như thế kể từ sau khi d́ dượng đuổi nó ra khỏi nhà v́ d́ nghi nó làm việc sai trái với dượng nhưng sự thật th́ ông dượng nó mới là kẻ đáng bị trừng phạt nhất . Ông ta nhiều lần nh́n trộm Lư, luôn kiếm cớ lại gần Lư mà sẵn tay vuốt ve mơn trớn bộ mông nó .. đă nhiều lúc Lư không thể nào ngủ chỉ để canh chừng ông duợng,... từ ngày bị đuổi ra khỏi nhà tức là thoát được cơn ác mộng của ḿnh, kiếm được việc làm trên thành phố này, Lư có thể thanh thản được phần nào .. Mừng cho bạn ḿnh nhưng Thảo buồn cho bản thân, đến giờ cô chưa có sự ân ái như Lư với bạn trai ..

Suy nghĩ một hồi, cô cũng buôm ḿnh trong giấc mộng .. Chuyện ǵ tới sẽ tới.

Người con gái trong h́nh cạnh Thạch là Trân, nhưng trong một lần tai nạn, không may cô đă qua đời . Từ đó Thạch trở nên thay đổi tính t́nh, nhiều lúc giận vô cớ rồi la rầy nhân viên . Trân đă mất lâu nhưng không lúc nào Thạch không nhớ về người yêu của ḿnh . Hai người cùng sống chung trong nhà Thạch, đă từng có biết bao kỉ niệm êm đềm lẫn trong cuộc sống và cả trong ái ân . Phải nói thân h́nh Trân rất đẹp, từ bộ ngực tṛn trĩnh tới bắp đùi săn chắc,tất cả đều thu hút Thạch khi hai người ở trên giường hoàn toàn . Từ khi Thảo vào, Thạch cảm thấy Trân như đang ở cạnh ḿnh . Đó chính là lí do Thạch nhận cô vào làm ngay ..

Nhưng lâu ngày làm chung với Thảo,dần th́ anh phát hiện ra cô gái này cũng có nét khác Trân nhiều lắm ...Thật ḱ lạ! Thảo dần dần khiến Thạch thôi không c̣n so sánh với Trân nữa .. Hai con ngừơi đó ngày nào cũng chào nhau, cùng tṛ chuyện về công việc, cuộc sống và từ mối quan hệ đó dần dần hiện lên một sự cảm mến ḱ lạ .. Lẫn Thảo và Thạch cũng không hiểu nguyên do từ đâu mà hai người có thể trở nên thân thiết đến như vậy . Tuy nhiên điều đó vẫn chưa có thể kết luận là ai sẽ là người mở lời trước bởi nhiều lúc Thạch muốn nói nhưng trông Thảo như đang cố né tránh anh nên lại thôi . Lần đầu mời cô cũng chỉ v́ ṭ ṃ sao trên đời có người giống nhau như thế, nhưng thấy cô từ chối, khác với các thư kí trước kia chỉ v́ muốn lấy ḷng sếp nên anh cảm thấy thích thú . Giờ th́ anh yêu Thảo thiệt nhưng không cách nào mà mở lời được .T́nh trạng ấy sẽ kép dài măi nếu không có chuyện Lư vào quán rượu để nốc cho quên sầu. Thảo buộc phải tới đó v́ Lư, nghe đâu thằng bồ đă bỏ Lư ra đi chỉ v́ cha mẹ anh ta ngăn cản, không cho tiếp tục quan hệ với Lư nữa . T́m măi Thảo mới thấy Lư đang ngồi trong góc, nh́n mọi người ở sàn nhảy với cặp mắt buồn, rồi sẵn tiện với tay nốc mấy lon bia . Thảo lao tới vừa kịp lúc chộp lấy lon bia trong tay cô bạn thân ḿnh rồi nói

- Mày uống bia rồi hút thuốc thế này, có ích ǵ chứ ?

- Thảo đó hả ? Mày ngồi xuống uống chung với tao đi

- Tao không uống . Ai đời dại như mày, thằng đó không xứng với mày th́ việc ǵ mày phải v́ nó mà hại thân chứ hả ?

- Kệ tao! Tao muốn uống, muốn làm ǵ kệ tao

- Tao không thể kệ mày được . Thằng đó hèn th́ mày phải chứng tỏ cho nó thấy mày là đứa không như những con gái khác . Nó c̣n chưa đáng xách dép cho mày nữa ...

- Nhưng tao yêu anh ấy . Tại sao anh ấy có thể bỏ tao chứ ? Tao không cần xác nhận của cha mẹ anh ấy, chỉ cần anh thôi .. Nhưng .. khốn mạt thế này!

Lư gục đầu xuống, hai đôi vai của cô rung lên . Thảo cảm thấy như có tội với bạn mày v́ công việc mà cô cũng ít quan tâm với Lư . Hai đứa cùng lên thành phố này, nhưng mỗi đứa có cách sống khác nhau nên dần dần từ lúc nào chỉ thấy mặt nhau chưa được lâu . Lại một lần nữa Thảo thấy Lư khóc . Nứơc mắt của Lư đă tưởng chừng như sẽ không rơi lệ lần nữa kể từ khi cô bị dượng sờ mó trên thân thể . Cuộc đời sau có những sự bất công đến mức thế này!!! Cái giá nào cũng phải trả cho mỗi người chơi nhưng có cần cay đắng như vậy không ? Lư tiếp tục nốc bia, Thảo ngăn lại

- Nghe tao, đừng uống nữa mày . Để tao tính tiền cho, rồi hai đứa ḿnh kéo ra khỏi đây . Nơi này không phải là nơi thích hợp cho tao với mày đâu

- Kệ tao, mày không thích th́ mày về đi, không cần phải lo cho tao . Thân tao giờ c̣n cái ǵ để giữ nữa đâu, anh ấy đă lấy hết rồi . C̣n ǵ cho tao nữa hả Thảo ?

- Dẫu vậy nhưng mày nghe tao đi, mày c̣n danh dự, mày đừng v́ thằng đó mà ra như thế này ...

- Tao hết rồi .. Nhiều lúc nh́n mày, tao thấy ghen tị, tại sao mày may mắn c̣n tao sao măi cứ ch́m trong cái bể đen tối thế này ...

- Thôi, mày say rồi, hai đứa ḿnh về ...

Nói rồi, Thảo d́u Lư tới quầy tính tiền rồi hai người miên theo lối mà ra về ... Về tới nhà thấy bóng Thạch đang đứng đợi trước cửa .. Trông thấy Thảo đang cố d́u Lư, anh vội chạy tới đỡ để Thảo lấy ch́a khóa nhà .. Đặt Lư nằm xuống giường, Thạch quay ra hỏi

- V́ sao Lư ra như thế này ?

- Bị người yêu bỏ nên chẳng biết làm ǵ, nó mượn bia rượu làm bạn . May mà em can kịp nên mới lôi nó về đây được .

- Thế người yêu Lư thế nào ?

- anh hỏi chi ?

- Cứ cho anh biết!

- Đợi em .. cô đưa ra tấm h́nh của một người con trai đang khoác vai Lư

- Anh ta đó ...

- anh giữ tấm này nha!

- Anh thích th́ cứ lấy, tụi em cũng không cần ngó bản mặt đểu của hắn nữa . Mà anh tới giờ này làm ǵ ?

- Tính rủ em đi ăn khuya cho vui nhưng thấy t́nh h́nh như vậy th́ thôi ..

- Em giờ không thể đi đâu được ..con Lư thế này th́ sao em yên tâm ...

Thảo khép cánh cửa lại, cô và Thạch đi ra ngồi pḥng khách tṛ chuyện

- Dạo này sao em cứ né tránh anh là sao Thảo ?

- Đâu có, em chỉ thấy anh là giám đốc công ty nên bận, đâu dám tṛ chuyện với anh lâu .

- Thiệt sao ?

- Thiệt .Anh uống nước hen ?

- Ǵ cũng được .

Thảo rót nước, đặt ly xuống bàn và bất chợt cô cảm thấy khuôn mặt ḿnh nóng ran . Ngước lên th́ thấy Thạch đang chăm chú nh́n ḿnh

- Anh nh́n ǵ thế

- Em giống thiệt

- Trân ? ... Tự nhiên nhắc đến người yêu quá cố của Thạch, Thảo cảm thấy chút ǵ đó ghen của người con gái khi yêu ... Cô như nghẹn họng khi thốt ra tên Trân

- ừ nhưng em khác cô ấy nhiều lắm . Anh thật sai khi cứ so măi Trân và em . Quá khứ th́ để cho nó qua là hay hơn! Đă từng tuổi này rồi mà anh vẫn không phân biệt đâu là quá khứ và hiện tại th́ rơ là anh già thiệt rồi

- Đúng là anh ǵa thiệt, thấy tóc bạc rồi ḱa . Đưa đầu đây em nhổ cho

Thảo mân mê từng sợi tóc của Thạch, và bất chợt anh ôm gh́ lấy thân Thảo, đặt lên vùng ngực một nụ hôn nồng cháy . Thảo như nóng ran lên ... Biết sắp có ǵ xảy ra nhưng cô không thể nào cưỡng lại khao khát được thử mùi ân ái như Lư ... Thạch từ từ ngẩng lên nh́n Thảo, miệng th́ thầm

-Anh yêu em từ lâu rồi

Nghe những lời yêu đương đó, cô đỏ mặt lí nhí đáp

- Em cũng thế ....

Thạch hôn quanh cổ cô rồi từ từ đặt nàng xuống chiếc ghế dài mà hai người đang ngồi . Tay lần lần hết những áo quần trên người Thảo . Giờ cô như một bí mật nào đó lộ ra tất cả những thứ thiên nhiên ban tặng .

Thạch xoa nhẹ nơi ngực rồi mút lấy khiến Thảo như đang có một luồng điện xẹt ra .. Cũng may là con Lư ngủ say chứ không chắc cô ngượng chết với bạn mất ... Anh cứ từ từ mút như thế ngừơi Thảo cứ quằn quại lên ... rồi như một người thông thuộc địa h́nh, từ từ kéo quân xuống dưới phần bụng . Những sợi lông thưa của Thảo được anh xoa đều rồi bất th́nh ĺnh anh dang rộng hai đùi của cô ... Lần đầu trong đời, cô biết đựơc mùi ái ân, Thạch làm cho con người cô như có sự biến đổi mới ... Tay Thảo gh́ lấy nệm ghế, người cô cứ như muốn nổ tung lên .. Ái ân là thế này sao ? Đây là đêm Thảo sẽ nhớ măi ...c̣n Thạch th́ cô không biết .. nếu lỡ như giống Lư th́ .... Sáng tỉnh dậy th́ thấy trên người ḿnh là chiếc áo sơ mi của Thạch .. Chợt nhớ ra hôm nay công ty có việc nên cô vội lật đật thay đồ, vô t́nh thấy một mảnh giấy đặt trên đống hồ sơ ... Thạch bảo cô hôm nay không cần tới, công việc để anh lo c̣n cô th́ ở nhà trông Lư .. cô ngồi thừ xuống ghế, Thạch đúng là hiểu cô .. sự thật th́ hôm nay cô không muốn đi làm thứ nhất v́ Lư, thứ hai v́ cô vừa trải qua sự chuyển biến của một giai đoạn ... Anh đă làm cho cô ngây ngất suốt đêm ... trong người Thảo như lâng lâng lên ḱ lạ!! Lư tỉnh dậynhưng vẫn nằm đó, người c̣n men bia rượu từ tối hôm qua . Thảo vội đi nấu cháo cho bạn ăn . Thấy Thảo bưng cháo tới, Lư hỏi

- Tao thấy hôm qua có ai tới chơi phải không ?

- Ừ . Thạch

- anh ta tới làm ǵ giờ này ?

- Tính rủ tao với mày đi ăn tối nhưng thấy mày say nên ảnh đở mày vào nhà .

- Thằng cha đó cũng tốt ghê ha . Vậy mà mấy bữa trước th́ so mày với nhỏ nào tên Trân nữa ...

- chuyện qua rồi, so chi nữa mày ...

- Hai người có tính là ...

- Chưa biết nữa, tùy ảnh ...

- Cẩn thận lời của bọn con trai đi, mày thấy tao không, tàn rồi .. Nói tới đây, bất chợt Lư cười . Nụ cười ấy sao mà Thảo cảm thấy đáng sợ và lo lắng thêm về bạn ḿnh . Chưa bao giờ cô thấy bạn ḿnh cười trong cái cay đắng này .. chưa ..Lư ơi! cầu mong mày đừng có nghĩ ǵ dại dột!!

- mà lạ thật, tao với mày đều giống nhau ở chỗ hai thằng cha ấy đều mời tụi ḿnh, nhưng tao th́ nhận lời liền,c̣n mày th́ từ chối . buồn cười nhỉ ? Tao v́ nhận lời mà ra thế này, c̣n mày th́ ..

- Mày ăn cháo dùm tao đi ...

Tiếng cửa gơ, Thảo chạy ra xem sau khi dặn bạn phải ăn hết tô cháo . Thạch đang đứng trông anh có vẻ hả dạ lắm, tay kia th́ vẫn cầm túi xách như mọi ngày cô thấy trong công sở

- Anh, sao về sớm thế

- Xong th́ về chứ sao ?

- Xong ?

- ừ, Lư tỉnh chưa ? Anh có chuyện nói với cô ấy

- Rồi, đang ăn cháo, năy giờ em lo nó cứ nói nhảm không ... hy vọng anh tới thay đổi không khí chút

Lư ngước nh́n Thạch, chỉ nhếch mép cười

- Chào anh

- Có tin này cho Lư nè

- Tôi giờ chẳng thiết ǵ nữa

- Lư phải sống chứ, v́ Thảo cũng đựơc

- Nó có anh rồi

- Nhưng Thảo cũng cần Lư nữa ...Tôi đang muốn hỏi Lư có muốn đi làm không ? nhàn nhă hơn cho Lư không ?

- ... Tôi nghỉ chỗ làm rồi th́ lấy đâu ra ...

- Tôi vừa hỏi xong cho Lư ở công ty của bạn tôi, họ nói chỉ cần cô chịu khó th́ họ nhận . Lương công nhân không khá lắm nhưng cũng giúp Lư được phần nào, với lại làm ca sáng, tối qua công ty tôi làm phụ thêm . Tôi đă bàn với trưởng pḥng rồi, cô sẽ đựơc huấn luyện một khóa .. nếu thành công th́ cô đựơc nhận luôn ...

- Thiệt sao ?

- Thiệt . Lư nhận lời không ? bắt đầu có thể khó nhưng cô không nản chí th́ được .

- Tôi muốn nhưng tôi không ...

- không ngại ǵ hết, tôi giúp là sẽ giúp hết ḿnh

- Tại sao anh giúp tôi chứ ? tôi với anh đâu có quen biết ǵ

- Nhưng cô là một cô gái tốt, chẳng qua là cô gặp chuyện không may trong cuộc đời này thôi

- Cám ơn anh .. thảo, tao đúng là ghen với mày ...

Ba năm sau, Thảo và Thạch đám cưới . C̣n Lư giờ đây đă lên đựơc chức trưởng pḥng sau khi qua một khóa đào tạo . Ngày nọ, cả ba cùng ra sân bay để đón người em trai Thạch từ nước ngoài về làm cho công ty . Lư cũng không để ư anh ta xuống lúc nào khi cô phải trả lời điện thọai, chỉ biết anh đứng trước mặt, mỉm cười chào cô rồi hỏi

- Tối nay tôi muốn cô là ngừơi đưa đi khắp thành phố này được không ? Lâu rồi chưa thăm quan lại .

Lần này, Lư nh́n Thảo và Thạch rồi mỉm cười đáp lễ

- Sorry, tôi không thể đi được nhưng tôi sẽ phái ngườ khác giúp anh . ok ?

- Tùy cô .. Anh ta nheo mắt lại nh́n Lư .. Nhưng cô đă quay đi thẳng ra xe cùng Thảo..

Quay lại nh́n Thạch

- Cô gái này xem ra em đă chết rồi anh hai!

- Mày khéo cẩn thận, bạn của vợ tao đó . Liệu hồn

- chị hai chắc không giận đâu ...

Hết

(VIETNAMESE STORIES - TRUYỆN NGƯỜI LỚN)

 
                                                 

 

 

 

Copyright © Tinhdonphuong.com 1998 - 2002. All rights reserved.
Design by Danny Huynh