| Home | Directory | Bookmark | Forum | Guestbook | Contact | Add URL | About Us |
                        
 
 

HAI CHỊ EM

Tác giả: Kiều Diễm My
E-mail: N/A

[Phần 1][Phần 2][Phần 3][Phần 4][Phần 5][Phần 6]

Phần 3

T́nh trạng của Toàn và Thuận có thể nói là "T́nh trong như dă, mặt ngoài c̣n e."

Hai người dều c̣n trẻ tuổi, cùng có một cuộc sống giản dị lại hiểu nhau từ lâu. Toàn biết là Thuận yêu ḿnh và Toàn cũng yêu Thuận tha thiết. Nhưng t́nh yêu ấy chỉ mới đến mức nắm tay âu yếm thôi. Cũng đă có đôi lần Toàn hôn Thuận nơi vắng vẻ hoặc trong rạp hát. Chàng thấy Thuận không phản đối mà lại c̣n có vẻ xúc động nữa. Nhưng mỗi lần Toàn đề cập đến chuyện yêu dương th́ Thuận lại trớ đi. Nàng cứ đem Mỹ ra mà hạch sách Toàn.

Thuận vừa dọn thức ăn ra bàn vừa liếc mắt theo dơi Toàn. Thấy chàng đứng suy tư ngó trông ra đường, ḷng nàng thoáng hối hận. Nhưng tính con gái hay chọc giận người ta, nhất là người ḿnh yêu. Nàng bước đến sau lưng Toàn nói móc méo:
- Thôi. . . Mời anh vô dùng cơm. Em quên, hỏng có mời chị Mỹ, đừng có dứng chờ mất công.

Đang bực ḿnh, nhưng Toàn cũng phải suưt ph́ cười v́ cái tính nghịch ngợm của Thuận. Chàng nói một cách nghiêm chỉnh:
- Em mà c̣n nói tới vấn đề cô Mỹ một lần nữa là anh hứa. . . sẽ ra về ngay lập tức.
Thuận làm ḥa, nàng xuống giọng: .
- Em nói giởn một chút cho vui. Làm ǵ mà quạo lên dữ vậy.
Toàn trả lời nhát gừng:
- Em vui chứ anh hỏng vui. Anh hỏng muốn em nói đến chuyện dó nữa.
Thuận im lặng nghe Toàn nói tiếp:
- Mỹ dầu sao cũng là một người bạn tốt. Em đừng quên là cũng nhờ cô ấy mà cả anh, em với chỉ Ḥa mới có ngày hôm nay. Chúng ḿnh không nên đem cô ấy
ra mà đùa giởn, không tốt.

Thuận thấy Toàn có vẻ giận thật sự, nàng đưa hai tay lên câu cổ Toàn, nũng n~u:
Em đă nói là xin lỗi, sao c̣n giận hoài vậy.
- Không, anh đâu có ư giận em. Chl nhấc cho em nhớ vậy thôi. .
- Nếu hỏng giận th́. . . hôn em một cái đi.
Tưởng ǵ chứ chuyện hôn Thuận đâu có ǵ khó khăn. Bấy lâu nay, Toàn rất muốn hôn nàng, nhưng chưa dám. Chl thỉnh thoảng, có cơ hội tất chàng mới "hôn gỡ" được một phát, trong khi ḷng th́ hồi hộp chi sợ ăn bạt tai bất tử. Nay nghe Thuận bảo chàng hôn, Toàn ngạc nhiên, nhln thẳng vào mắt Thuận, đánh … giá câu nói của nàng xem đùa hay thật.

Thấy Toàn ngập ngừng, tưởng chàng vẫn c̣n giận nên Thuận kéo hai tay Toàn ṿng qua eo ḿnh cho chàng ôm. Đồng thời hai tay ôm đầu Toàn kéo xuống cho hai bờ môi gắn chặt lấy nhau.

Lần đầu tiên được công khai hôn một cách "hợp pháp." Toàn hôn Thuận say sưa khắp mặt mũi nàng. Thuận ngữa người, ngước mặt đón nhận. Tư thế đó khiến cho cặp vú nàng cp sát vào người Toàn. Nàng nhắm mắt lại, dể mặc cho Toàn ôm siết trong ṿng tay.

Toàn vừa ôm Thuận vừa cảm nhận được cặp vú cưng cứng nóng hổi của nàng đang cấn vào người khiến chàng nóng rực cả mặt. Thằng nhỏ nằm gọn trong quần x́ líp chẳng mấc mớ ǵ mà nó cũng cứng ngắc theo.

Toàn ôm ngang eo ếch của Thuận rồi nhấc bỗng hai chân nàng hỏng khỏi mặt dất. Cái mu lồn vun cao của Thuận áp ngay vô chỗ con cặc đang cương cứng của Toàn.

Thuận cảm thấy bủn rủn cả tay chân. Người nàng như không c̣n đủ sức để đứng vững nổi nữa. Cho nên khi Toàn buông nàng trở xuống, Thuận lăo đăo như người say rượu. Đồng thời Thuận cảm thấy một tí nước nhờn đă tuôn ra ấm ấm ở mép lồn làm cử động hai chân như bị vướng víu, khó chịu.

Hai người cùng ngồi vào bàn cơm, nhưng chẳng ai muốn ăn. Sự cọ quẹt vừa rồi đă làm cho cả hai bất ngờ mà lại tê dại toàn thân. Cả hai vẫn c̣n nuối tiếc cái cảm giác thần tiên vừa rồi. Họ vừa ăn, vừa nh́n nhau với ánh mắt đầy t́nh tứ.

Buổi ăn tối trôi qua nhanh chóng. Toàn đă phụ Thuận dọn dẹp xong nhưng ch~a muốn về, mà ngồi lại hoài th́ cũng kỳ. Chàng đề nghị:
- Ngày mai chúa nhật, tội ǵ đi ngủ sớm. Hay là anh với em đi nghe nhạc chơi.

Thuận cũng chẳng muốn rời Toàn. Nhưng khi nghe nói đi pḥng trà nghe nhạc th́ nàng phản đối liền:
- Em không thích đến mấy chỗ đó. Vừa ồn ào vừa ngộp thở v́ khói thuốc. Thà tụi ḿnh đi xem phim c̣n hay hơn không.

Nghe đến di xem phim, mắt Toàn sáng lên. Trong bóng tối của rạp hát, chàng rất dễ dàng ôm nàng mà không bị phản dối. Nhưng dó là chuyện trước kia, c̣n hôm nay th́ t́nh h́nh đă khả quan hơn. Toàn biết ḿnh có thể đi xa hơn bước nữa. Chàng thấy chẳng tội vạ ǵ mà vào rạp hát, vừa mất th́ giờ vừa chẳng đi đến
đâu cho mắc công. . . "tức dái." Chàng khôn ngoan đề nghị:
- Hay là dể anh chạy di mướn cuốn phim về nhà coi khoẻ hơn không.
Thuận cũng chỉ mong có bao nhiêu đó. Nàng hối Toàn đi nhanh, rồi nàng. lật dật vào pḥng, lấy khăn đi tắm.

Toàn vừa lái xe, đầu óc vừa suy nghĩ kịch liệt. Toàn muốn mướn một cuốn phim vui tạo cho Thuận một cảm giác thật thoải mái, vui vẻ rồi chàng sẽ thừa cơ mà tới luôn. Nhưng chàng lại xua đuổi ư định đó. Phim vui thường thường là sáng quá, không thuận tiện cho ư dồ của Toàn.

Chàng lại nghĩ đến phim buồn. Phim buồn th́ thường thường là tối. Mà bóng tối thường dồng lơa với tội ác. Được lắm. Nhưng rồi Toàn lại nghĩ. Phim buỏn thường dễ làm cho đàn bà con gái rơi nước mắt. Mà con gái đang buồn, đang khóc tự nhiên ḿnh lại thọt cái tay vô bóp vú, bóp lồn th́ coi nó thô bĩ quá.

Sau một hồi suy nghĩ, Toàn reo lên mừng rỡ:
- À Phải rồi. . . Phim ma.
Chàng quơ ngay một cuốn Dracula, loại phim ma cà rồng, chuyên hút máu đàn bà con gái…

Toàn tắt hết đèn đuốc trong nhà trước khi trở lại ngồi bên cạnh Thuận trong chiếc soía cũ kỹ. Trên màn ảnh tivi, phim đă bắt đầu.

Loại phim kinh dị của Mỹ dă đạt dến tŕnh độ siêu đẳng. Từ cách thu h́nh, cho đến âm thanh cộng với tài nghệ của diễn viên làm cho người xem có cảm tưởng như ḿnh đang sống với câu chuyện ghê rợn. Đến một đoạn bất ngờ nhất, con quỉ Dracula xuất hiện, nước da xanh mét nhe hàm răng bê bết máu xông thẳng tới cô gái. Thuận thét lên một tiếng, nhào đến ôm Toàn chặt cứng. Toàn làm bộ tĩnh, trấn an Thuận, dù trong bụng cũng hồi hộp:
- Phim ảnh inà. Có ǵ đâu mà em sợ.
Thuận vẫn c̣n run. Nàng nói hổn hển:
- Trời ơi? Ghê quá. Nó làm em muốn đứng tim.
Vừa nói Thuận vừa nắm tay Toàn đưa lên chỗ "trái tim" của nàng.

Không bỏ lỡ cơ hội. Toàn ṿng một tay qua cố Thuận, tay kia vẫn để yên trên bộ ngực căng tṛn của Thuận mà vuết nhè nhẹ.

Thuận làm như dang say mê theo dơi chuyện phim, nhưng thực sự người nàng đang rạo rực trong từng thớ Toàn xoa nắn hết vú bên nầy tới vú bên kia. Cho
tới lúc Thuận chịu không nỗi nữa, nàng xoay người úp mặt vào ngực Toàn, phản đối một cách rất dễ mến:
- Nhẹ nhẹ, coi chừng đau em.

Nghe Thuận nói, To'àn biết ngay là đă có thể ăn được trái cấm hôm nay rồi. Chàng nắm hai đầu dây chiếc áo ngủ của Thuận mà kéo xuống. Hai gút tḥng lọng dược xổ ra. Chiếc áo ngủ của Thuận tuột xuống khoe bộ ngực trần trắng ngần như bông bưỡi.

Toàn chồm tới, đè ngữa Thuận xuống mà hôn lấy hôn dể khắp mặt mày và vú nàng. Đồng thời, một tay Toàn duỗi thằng xuống, vuất ve từ đầu gối Thuận trở ngược lên háng nàng.

Thuận cảm thấy người nàng vừa đê mê vừa hồi hộp. Nàng yêu Toàn từ lâu. Lẽ dĩ nhiên nàng chẳng tiếc ǵ với người yêu. Nhưng Thuận là con nhà nề nếp. Từ nhỏ nàng dă đư(~c giáo dục theo khuôn khổ đạo lư á đông.

Thuận vẫn mơ ước một ngày mặc áo cưới bước lên xe hoa về nhà chồng mà vẫn vẹn tiết trinh. Có như vậy th́ dêm động pḥng mới có ư nghĩa. Nàng muốn bảo Toàn dừng lại, nhưng sự thèm khát đ̣i hỏi của cơ thể đă khiến lư trí Thuận lu mờ. Từng tế bào trong người Thuận như muốn nổ tung ra trong cơn sốt… "nứng lồn." Nàng kêu th́ thào bên tai Toàn:
- Uzm. . . Uzm. . . Toàn ơi.

(Hết Phần 3 … Xin mời xem tiếp Phần 4)

(VIETNAMESE STORIES - TRUYỆN NGƯỜI LỚN)

 
                                                 

 

 

 

Copyright © Tinhdonphuong.com 1998 - 2002. All rights reserved.
Design by Danny Huynh