| Home | Directory | Bookmark | Forum | Guestbook | Contact | Add URL | About Us |
                        
 
 
 

CUỒNG LOẠN

Tác giả: Nguyễn Vô Danh
Truyện do anh Dat Sat gửi đến
E-mail: datsat@hotmail.com

 

Bạn bè dăm đứa hợp rồi tan
Đứa thành phân bón, đứa làm quan
Đứa say ngất ngưỡng cười nhân thế
Đứa ngồi cắn bút viết hoang tàn.

.... Một tràng đạn nổ ḍn dă, thằng lính đổ ập người như cây chuối bị phạt ngang thân, Tú nóng mặt chồm lên, tiếng ḿn cóc nổ khô khan cắt gọn đôi chân Tú đến tận đùị Nó gào thét trong đau đớn. Nó gọi tên Vũ, nó van xin Vũ, nó nhắc nhở Vũ phải nhớ đến câu thề mà hai đứa đă hứa với nhau, sẽ giúp nhau thoát khỏi cuộc đời tật nguyền. Vũ ḅ lên cạnh Tú, mặt Tú bê bết máu, tay nó cố gỡ túi áo như muốn lấy một vật ǵ, miệng tru tréo gào lên như con heo bị chọc tiết:
-Bắn đi, bắn tao đi... Vũ, đụ má mày... tao đáng bị mày bắn.
Vũ quên mất chiến trường trước mặt, quên bom đạn, ngồi thẳng người kê mũi súng vào tim Tú, lạnh lùng, b́nh thản, Vũ bóp c̣... những người bạn đến và đi như cảnh lá cành tơi tả trong cơn gió cuồng nộ, trận gió Lào hừng hực trên mảnh đất chùa tháp khô khan. Vũ lục túi áo Tú, một chiếc quần lót phụ nữ mỏng manh...
-Đi chơi đĩ đi Vũ.
-Tao c̣n 10 đồng làm sao đủ.
-Đưa tao chơi trước, về Sài G̣n mày chơi bù.
Vũ móc tiền đưa cho Nghĩa. Nghiêm mặt cảnh cáo :
-Không đủ th́ thôi, cấm chơi chạy.
-Tao biết mà, đừng lo.
Nghĩa là lính lái xe, lần nào đi lấy tiếp liệu cũng xin cho Vũ theo bảo vệ. Cả bọn bốn đứa học chung Tổng Hợp tuy khác khoa nhưng bị gọi nghĩa vụ cùng đợt. Khoa có gốc gia đ́nh cách mạng nên được chuyển về làm công nhân quốc pḥng. Nghĩa nhà giàu, nhờ chạy chọt lại biết lái xe nên được ở hậu cứ. Chiếc xe vận tải hạng trung chạy chầm chậm trên con đường rừng gập ghềnh, con đường mà dân buôn lậu biên giới hay di chuyển hàng vào Việt Nam qua ngơ Dầu Tiếng. Nghĩa thơng tay ngoài cửa xe làm dấu. Hôm nay sao vắng vẻ lạ thường. Măi mới có ba người đàn bà chận xe.
-Anh cho quá giang về Sài G̣n trả sau được không anh?
-Sao lại trả sau về tới đó biết đâu mà t́m mấy chị.
-Làm ơn đi anh, mấy hôm nay bị chặn bắt hết hàng rồi!
Cô gái trẻ nhất trong bọn nháy mắt làm dáng
-Em c̣n mấy gói Sa-Mit, giúp tụi em đi anh...
-Lên đi, về tới Sài G̣n cho tôi xin cái áo si vin.
Vũ nói nhỏ với bạn.
-Thôi, kệ mẹ nó đi, mày c̣n muốn chơi đĩ không?
-Đụ mẹ nh́n con nhỏ tao nứng cặc thêm.
Vũ bóc gói thuốc mới toanh châm lửa, rít mạnh hơi khói ếm thật lâu để trấn áp cơn thèm.
-Vậy th́ mày chơi một ḿnh đi cho đỡ vả. Mày đi sục cặc trước đi đă không có lại khóc ngoài quan ải uổng tiền.

Nghĩa xuống xe đứng sau gốc cây rừng giả vờ vạch quần đái, mắt Nghĩa nh́n thẳng vào đám đàn bà. Nó nghĩ đến tấm thân phụ nữ mà nó đă lâu lắm không được đụng chạm, tay nó sục liên hồi. Tiếng hừ hừ nho nhỏ làm cho bọn đàn bà quay lại nhưng chỉ thấy khuôn mặt đờ đẫn của Nghĩa xa xa, sau đó tiếng nước chảy sè sè và Nghĩa hân hoan bước ra với sự hể hả của món ăn khai vị trong bữa tiệc sắp đến. Vũ trèo ra sau thùng xe chung với đám con buôn, Vũ biết với số tiền ít ỏi đó Nghĩa chỉ có thể bắt ḅ lạc ngă ba Dầu Tiếng nên ra sau cho Nghĩa có chỗ làm ăn. Nghĩa ṿng vèo quanh chợ chiều, trả giá, mặc cả ỉ ôi làm cho Vũ buồn cười. Mẹ kiếp, hai tháng lương lính chưa đủ chơi gái một lần. Cuối cùng Nghĩa cũng t́m được một ả điếm già chở đến 1 băi đất hoang vắng. Vũ nh́n vào chiếc kính hông rồi liếc nh́n cô gái buôn lậu, Nghĩa đang cong lưng nhấp nhổm trong ḷng xe chật hẹp, quần tụt xuống tận đầu gối ra sức hưởng thụ món ăn nhục dục làm cho chiếc xe rung rinh. Đám đàn bà có lẽ cũng chẳng lấy ǵ làm lạ nên vẫn ngồi yên dựa vào thành xe, mắt lim dim ngủ trong cảnh xâm xẫm tối của vùng thôn quê thời chiến. Vũ lại châm thuốc, nh́n cô gái buôn lậụ Nàng cũng khá xinh, ngồi bệt trên tấm vải bạt che mui xe, chân nàng duỗi dài một cách mệt mỏi làm cho Vũ bỗng thèm rỏ răi. Vũ cũng muốn ôm nàng, đè ra để thoả măn thú tính. Lâu lắm rồi Vũ chưa được gần đàn bà nên chỉ cần nghĩ đến cũng đủ làm cho Vũ rỉ nước. Vũ cho tay vào túi bóp nhẹ chiếc quần lót... Tiếng người đàn bà càu nhàu:
-Có 10 đồng mà làm ǵ dữ vậy cha nội, ra đi cha cho con c̣n đi ngủ. Rồi tiếng ư ư giả tạo lại vang lên, chiếc xe tṛng trành...
Vũ phá lên cười sặc sụa làm cho cô gái trẻ có lẽ đang đỏ mặt cũng mỉm cười theo.
-Hàng bị bắt nhiều không mấy chị?
-Bắt hết c̣n bị nhốt đến trưa đó chú. Tụi tôi c̣n đỡ chứ cô này mới đi có mấy chuyến mà lần này coi như cạn tàu ráo máng.
Vũ thở dài, thời buổi khó khăn sinh ra đủ thứ nghề, nhưng nghề nào cũng bất hợp pháp. C̣n nghề hợp pháp th́ chưa chắc đủ ăn cháo. Vũ nói với theo một câu an ủi.
-Cướp đêm là giặc cướp ngày là quan.
Nghĩa nổ máy ṿng về ngă ba chợ chiều, ả điếm già mở cửa vuốt sơ lại quần áo rồi đon đả đi vào ngơ chợ vắng tanh. Nghĩa nói vọng ra sau:
-Lên đi Vũ.
-Đụ mẹ thôi, tao nằm sau cho thẳng cẳng sướng hơn. Ai muốn lên trước th́ lên.
Nghĩa lẳng lặng đạp ga cho xe ṿng ra quốc lộ 9. Gió thổi ào ào, càng về khuya trời càng lạnh. Vũ năm dài sát thành xe, hai người đàn bà cũng ngă lưng ngáy. Chỉ c̣n mỗi cô gái ngồi bó gối nét mặt buồn tênh.
-Chị nằm ngủ đi, tiếc của cũng vậy thôi.
Cô gái ngoan ngoăn nằm xuống, kéo chiếc vải bạt che gió. Hương thơm da thịt đập vào mũi Vũ làm cho Vũ thấy rạo rực. Vũ nhỏm dậy châm thuốc hút, cố gắng nghĩ đến những chuyện đàng hoàng để dịu bớt cơn thèm.
-Anh không dám nằm hả? Sợ đụng chạm hả? Lính mà cũng biết đàng hoàng sao?
Cô gái hỏi dồn một tràng dài. Vũ nh́n nàng. Cười không trả lời mà lẳng lặng nằm xuống.
-Sao anh không chơi như bạn anh?
-Không đủ tiền!
-Lính lái xe đâu có nghèo như anh.
-Tuỳ người
-Nh́n họ anh thèm không?
-C̣n em?
Cô gái im lặng một lúc lâu
-Anh muốn không... xào khô thôi... coi như em trả công quá giang.

Dứt lời cô gái quay lưng vào Vũ, nhích người vào thật sát. Vũ hơi sững sờ, tay chân cứng lại không biết phản ứng làm sao. Cơ thể nàng ấm áp quá, mùi tóc làm cho Vũ ngây ngất. Vũ xoay ḿnh đưa tay cho cô gái gối đầu, tay phải vuốt nhẹ bờ vai nàng. Tṛn trĩnh êm ái và mát rười rượi. Vũ bóp mạnh rồi xoa nhẹ xuống bắp tay, lớp vải áo thật vướng víu. Hai người đàn bà ôm lưng nhau ngủ ngon lành làm cho cô gái yên tâm cầm tay Vũ áp vào ngực. Vũ sờ nhẹ nhàng trên khuôn ngực căng, một ngón tay len vào kẽ khuy áo cọ sát làn da nong nóng. Vũ gồng bụng áp dương vật vào sát mông cô gái, sướng một cách lạ lùng. Hơi thở của Vũ phà vào gáy nàng làm cho nàng tê dại, bàn chân duỗi thẳng ra trong trạng thái buông thả. Cả hai cùng sướng, đê mê... Vũ luồn tay qua nách, cởi nhẹ hàng khuy để cho cả bàn tay vào trong lớp áo lót, chiếc nịt vú văng mạnh làm cho tay Vũ áp thêm mạnh, Vũ thấy hai núm của nàng cương cứng như dương vật của Vũ, phần thịt mềm mềm rung nhè nhẹ theo tiếng động cơ nổ đều làm cho đầu óc Vũ điên loạn. Vũ bóp mạnh đầu ngực và nghe thấy cô gái ưỡn người thở mạnh. Vũ bỏ vùng đồi để cho tay vào quần cô gái, vuốt ve phần da bụng đang thót lại theo từng cử động của Vũ. Vũ lần tay xuống sâu hơn, vào hẳn bên trong lớp quần lót. Nàng ướt nhẹp, nước nhờn bê bết trên vùng lông lưa thưa. Một múi thịt nhỏ nổi phồng ở giữa giật nhè nhẹ mỗi khi Vũ chạm tay vàọ Vũ se se hai ngón tay nơi đó làm cho cô gái nẩy hẳn người mông dí chặt vào Vũ. Tiếng nàng rên ú ớ bạt theo cơn gió nghe thật hoang dại. Vũ cho ngón tay vào trong khều trên lớp da ướt nhẫy rồi lại dùng cả bàn tay bóp mạnh hai mép thịt căng phồng. Cô gái hơi nhỏm người, chân nhấc hẳn lên cao cho bàn tay Vũ thoải mái hơn, nàng khẽ quay mặt lại nh́n Vũ, mắt nàng mờ dại, nụ cười lẳng lơ và đôi môi mím nhẹ như muốn ngăn lại lời van xin, tay trái nàng bíu chặt mép vải bạt, tay phải nàng bấu vào đùi Vũ, nàng ngửa cổ há hốc miệng ú ớ. Vũ thấy nàng giật giật, âm hộ nàng nóng bừng bừng co thắt. Nàng xoay người nằm thẳng lưng, ngực nàng lồ lộ với mép áo lót xô lệch trông đĩ thoă dâm dật, chân nàng xoăi ra và tay nàng cầm lấy tay Vũ ấn mạnh vào rồi rút ra liên tục như phụ hoạ với Vũ cho ngón tay Vũ vào sâu thêm. Lúc Vũ thấy nàng chụp tay trên dương vật Vũ bóp nghiến hết sức mănh liệt và hai chân nàng cong cớn nâng hẳn thân người nàng lên, Nàng đang thoả măn tột cùng, dâm thuỷ trào ra ướt đẫm cả ra lớp vải quần bên ngoài rồi nàng xụp xuống thở hổn hển...

Ngă Ba Hàng Xanh, trời vẫn c̣n tốị Vũ xuống xe hẹn Nghĩa ngày đi rồi lững thững thả bộ. Vũ muốn ghé Khoa, nhưng trời c̣n tối quá. Lũ đàn bà cũng bàn xong chuyện hẹn ḥ đổi chác với Nghĩa rồi lẩn nhanh vào các ngă đường của thành phố.
-Nhà anh ở đâu, tiếng cô gái buôn lậu sau lưng.
-Nhà tôi bị tiếp thu rồi, tôi đi ḷng ṿng chờ sáng rồi ghé người bạn.
-Kiểm soát quân sự bắt anh chết.
-Tôi có giấy công tác.
-Vậy sao anh c̣n xin áo si-vin
-Tại tôi không thích mặc áo này, người ta không có thiện cảm cho lắm.
-Sao anh không t́m quán cóc ngồi chờ?
-Rồi lấy ǵ làm tiền?
-Anh không có tiền thật hả?
Vũ lại nh́n cô gái cười không buồn trả lời.
-Anh về nhà em đi, gần đây thôi. Nhà không có ai đâu mà anh ngại.
Vũ theo cô gái băng qua các ngơ hẻm tối tăm, đó là một căn nhà nhỏ cũng tối tăm không kém.
-Em tên Quyên, c̣n anh tên ǵ?
-Vũ.
Quyên loay hoay thắp đèn dầu.
-Sài G̣n bây giờ cúp điện liên miên chán quá anh Vũ ạ. Tại sao nhà anh bị tiếp thu?
-Gia đ́nh tôi đi hết, tôi không về kịp nên kẹt lại.
Quyên vừa pha trà vừa thấp giọng
-Ông xă em cũng đi rồi, nhưng c̣n ở đảo.
Sài G̣n bây giờ ai cũng có một tâm trạng buồn chán, buông thả. Vũ ngồi yên lặng nh́n Quyên, dưới ánh đèn lung linh, người thiếu phụ kia đă đang mất dần giá trị con người, tất cả chỉ v́ cuộc sống, v́ miếng ăn. Bần cùng sinh đạo tặc.
-Quên, để em lấy cho anh cái áo sơ mi, anh đi tắm đi rồi ngủ.

Vũ lại nh́n Quyên, im lặng không trả lời rồi lững thững cầm chiếc áo hỏi Quyên chỗ để tắm. Căn nhà bé tí, vỏn vẹn 1 góc bếp và chiếc giường nhỏ. Một khoảnh xi măng che tấm ni lông đánh dấu bằng thùng phuy nước. Vũ giội vội vàng qua loa rồi lặng lẽ ngồi uống trà xuông. Bao nhiêu đó cũng là quư lắm trong hoàn cảnh xă hội nhiễu nhương. Quyên cũng đi tắm, bóng đàn bà qua lớp màn ni lông mờ mờ ảo ảo lại làm cho Vũ rạo rực. Vũ đứng dậy tiến thẳng về góc nhà, vén màn nắm lấy tay Quyên giật mạnh vào ngườị Vũ cúi xuống hôn lên môi Quyên, nước mát lạnh làm cho Vũ thấy môi Quyên ngọt lịm. Quyên vùng vằng có lệ rồi hôn trả mănh liệt. Nàng cũng thèm đàn ông lâu quá rồi.
-Vũ chờ Quyên tắm xong đă được không...?

Vũ chẳng trả lời, chỉ lẳng lặng hôn lên ngực Quyên, cắn mạnh đầu ngực căng tṛn làm cho Quyên rên lên nho nhỏ. Vũ bế xốc Quyên nhẹ nhàng đặt xuống chiếc giường phản gỗ. Vũ quỳ xuống hôn lên vùng da thịt sâu thẳm của Quyên, nước lă và dâm thuỷ của Quyên làm cho Vũ thêm thèm khát. Quyên đê mê oằn oại. Quyên đờ đẫn rên xiết. Tay chân nàng thưa thăi nắm níu lấy Vũ rồi nhanh nhẹn cởi quần Vũ, tuột chiếc quần đùi cho dương vật Vũ bật thẳng đứng ra ngoàị Quyên chồm người lên ngậm trọn khối thịt gân guốc, lưỡi nàng ngoáy tṛn trên đầu khấc trong khi tay nàng ve vuốt bọng đái căng mọng của Vũ. Vũ ngửa cổ chịu đựng thứ cực h́nh kỳ lạ. Tay Vũ mơn trớn má Quyên, vuốt ve bờ vai tṛn lẳn. Vũ nâng Quyên đứng dậy rồi cầm dương vật cọ sát vào cửa ḿnh ướt đẫm của Quyên. Mắt Quyên nhắm nghiền, nàng chờ đợi con vật kỳ lạ kia chui vào, nàng muốn nó lách ḿnh vào giữa hai sớ thịt ửng hồng nóng rát. Nhưng không, nó cứ chờn vờn nhả từng giọt nước nhờn trên chiếc ṃng căng mọng của Quyên, nó gặm nhắm một chút bên phải rồi nhay nhay một chút bên trái, nó thúc vào 1 chút rồi lại trườn ra làm cho Quyên khó chịu, Quyên dướn người đưa đẩy theo nó nhưng mỗi lần sắp cặp nó vào th́ Vũ lại bóp mạnh hai đầu ngực làm cho Quyên rụt người đánh mất cơ hội. Quyên không thể chịu được nữa, Quyên rên rỉ đ̣i Vũ cho vàọ Quyên tự tay cầm lấy dúi mạnh, chân nàng gác lên mép phản cho cửa ḿnh nở rộng thêm, Quyên ṿng tay ấn mông Vũ thật mạnh, con vật trườn nhanh vào hang sâu, lọt thỏm đụng vào cổ tử cung làm cho Quyên thốn lên, Quyên hoa cả măt, Quyên thèm cái ǵ đó thật nặng chồng chất lên nàng. Quyên ôm cứng lấy Vũ không cho con vật giẫy dụa trong nàng. Cảm giác nóng bỏng đốt cháy Quyên. Nàng ngả người nằm tênh hên trên giường. Vũ đặt trọn hai bàn tay trên hai trái đào nhồi bóp mạnh bạọ Môi Vũ gắn chặt lấy môi Quyên, uống từng chút nước giăi Quyên đang trào ra trong cơn thèm khát. Vũ cong lưng, Vũ nhổm người, Quyên giang chân thật rộng, của Vũ to quá, Quyên thấy chật chội, cái ǵ đó tưng tức trong nàng làm cho nàng vật vă quay quắt. Mồ hôi Quyên toát ra, nàng muốn buông thả nhưng tiếc nuối. Nàng đẩy Vũ, quay người đứng cong lưng chống vào thành giường. Vũ hiểu ư cầm dương vật cương cứng đâm vào. Vào đâu? Vũ không biết, không cần biết, Vũ bụm miệng Quyên v́ nàng đang rú lên hoang dại, tay Vũ bóp trên ngực Quyên như không cảm thấy hả cơn thèm, Vũ ṿng tay cho xuống dưới, đút ngón tay vào cửa ḿnh Quyên ướt nhầy nhụa, đút vào bằng cả hai ngón, rồi ba ngón trong khi hai chân, hai mông Vũ nắc liên hồi. Quyên muốn khụy xuống nhưng Vũ lại nâng Quyên lên để tiếp tục những nhịp trống trận. Và chân Vũ bắt đầu run lên, đầu óc Vũ tê dại quay cuồng, mắt Vũ mờ nhạt, Vũ thót người, dương vật co giật không ngừng, khí bắn ra từng đợt như muốn tuôn cho hết những chất chứa của dồn nén ứ đọng. Quyên lăn người nằm sóng xoài trên phản, chân tay giang rộng rũ liệt, nàng sướng tột đỉnh, sướng điên dại dù đau rần giữa hai chân, nhoi nhói giữa hai mông và đầu gối mỏi ră rờị.. tê tái từng bắp thịt nhưng hoàn toàn thoả măn, thoả măn tột cùng của người đàn bà đă biết mùi ái ân...
Ghé nhà Khoa, em gái Khoa mở cửa đón chào.
-Anh Khoa đi công tác tuần tới mới về.
Hương tuy c̣n con gái nhưng thân h́nh nảy nở như phụ nữ làm cho bạn bè Khoa thằng nào cũng thèm.
-Vậy th́ có khi anh không gặp được v́ mai anh phải trở lại.
-Anh đào ngũ đi anh Vũ.
-Anh cũng muốn vậy, nhưng bây giờ đâu c̣n ai dám chứa chấp ḿnh đâu.
-Em sẽ đi làm để chứa anh.
Vũ cười khan
-Vậy sao em không chịu lấy anh.
-Chứa anh thôi chứ c̣n em không lấy anh được đâu.
-Ừ. Lấy anh rồi phải nuôi anh xuốt đời khổ lắm.
-Không phải vậy.
-Vậy chứ tại sao anh đâu thấy em có người yêu khác đâu.
Hương quay mặt dấu nét buồn tủi. Hương thích Vũ. Nhưng...
Có một lần ba mẹ Khoa đi xa, Khoa rủ bạn bè về nhậu nhẹt say mèm. Hôm đó Hương cũng uống đôi chút nên có phần đùa giỡn quá trớn. Nửa khuya Hương xuống bếp uống nước, ngựi bạn Khoa ngồi trong góc nhà nh́n Hương chăm chăm.
-Anh nh́n ǵ như muốn lột truồng em vậy?
-Lột truồng em sẽ không đă như nh́n em lúc này.
-Mấy anh kia đâu rồỉ.
-Say như chết trên nhà.
-Anh uống nhiều mà không say hả
-Hơi hơi thôi, bây giờ th́ khát nước
-Hương cũng khát quá
Hương cầm cả chai nước lọc tu ừng ực, nước đổ loang ra ngoài, lớp vải áo dán chặt vào ngực, g̣ bồng dảo nổi hằn lên với hai núm vú ẩn hiện làm cho Hương đẹp 1 cách man dại, như 1 hiển hiện của dục thể. Bạn Khoa nh́n không chớp mắt, máu nóng dồn tụ lên đầu. Gă nhẹ nhàng tiến lại ôm chầm lấy Hương. Gă hôn lên cổ, lên tóc, lên má. Gă kéo đầu Hương, kề miệng vào hôn lên đôi môi người con gái son trẻ. Hương thấy rạo rực khắp người, vừa thích thú, vừa lo sợ. Hơi men làm cho Hương lơ mơ chập chờn. Bàn tay gă lại lần vào trong áo ṃ mẫm, vào trong quần xoa bóp. Hương rùn người
-Đừng anh...
Hương vùng người thoát ra rồi chạy lên thang gác. Nhưng người bạn Khoa như con thú đói mồi. Gă đuổi theo, lách vào pḥng Hương, gă đẩy Hương ngă ngửa trên giường, đôi mắt ngầu đục đỏ lừ làm cho Hương ríu người sợ hăi. Nàng há to mồm để la, nhưng bàn tay gă đă bụm chặt lấy miệng Hương. Tay kia gă kéo tuột quần Hương xuống. Gă mạnh quá, gă tát Hương thô bạo, gă nằm phủ lấp trên người nàng làm cho Hương mệt nhoài sau một lúc vùng vẫỵ Hương nằm xuội lơ, nước mắt đong đầy, nàng nhắm lại mặc cho số phận..... Người bạn Khoa cầm chiếc quần lót của Hương, bàng hoàng nhận thức những việc vừa xảy ra, cơn say như chợt tan biến, gă nắm tay lùi dần..... gian pḥng văng vẳng tiếng nức nở.... Vũ ơi...
-Em không c̣n là con gái
-Anh không quan trọng hoá vấn đề đó
-Nhưng..... nhưng em....
Hương oà lên khóc
-Anh Tú hại đời em anh Vũ ơi!
Vũ sững sờ, người bạn thân nhất của Vũ lại như vậy saọ Vũ thấy cái ǵ nghèn nghẹn trong cổ, Vũ bất động nh́n vào khoảng không gian vô nghĩa trước mặt
-Tú chết rồi, anh không thể hận người đă chết.....

Hết

(VIETNAMESE STORIES - TRUYỆN NGƯỜI LỚN)

 
 
 
 
                                                 
 

 

 
 

 
 

Copyright © Tinhdonphuong.com 1998 - 2002. All rights reserved.
Design by Danny Huynh