|
Sáng thứ Bảy. Dù đêm qua đă cùng chị Quyên đi
chơi về hơi khuya, sáng nay tôi có lười biếng kéo dài giấc ngủ,
vẫn không sao nhắm mắt được. Vẫn đắp chăn, tôi vói tay kéo sợi
day màn một tỵ để nh́n ra khu vườn buổi sáng, mùa thu.
Ngoài kia, tất cả mờ mờ trong làn sương muối dày đặc. Khu vườn
lớn trồng đầy hoa và cây ăn trái, mà bây giờ không có ǵ hiện
rơ rệt. Thế nhưng tôi vẫn nh́n ra cảnh mờ mờ sương khói đó.
Nh́n để cảm cái lạnh mờ mờ sương khói đó. Nh́n để cảm cái lạnh
găng gắc. Nh́n để lăng mạn với cảnh tượng mơ hồ, huyền hoặc.
Cũng ngoài kia, những tiếng động thường khi như chim kêu, lá
cây xào xạc, không c̣n nghe thấy.
Có lẽ do tôi cựa ḿnh làm tấm nệm Hồng Kông rung rinh, nên chị
Quyên cũng dậy theo. Nhưng chị nhắm mắt, mà miệng th́ nói
chuyện:
- Lại nhớ đến thằng Khánh đó phải không?
Tôi hơi giật ḿnh v́ Quyên vừa hỏi câu đúng phóc những ǵ tôi
đang nghĩ. Khánh chỉ về phép được có năm ngày mà đă hết bốn
ngày cho tôi. Đêm qua là đêm cuối cùng chúng tôi gặp nhau
trước khi chàng trở lại đơn vị ở vùng rừng núi Pleiku.
- Nhớ quá th́ cuốn gói theo chàng đi….
Một lần nữa chị Quên nói đúng dự tính của tôi. Nhưng đêm qua ở
party, Khánh ôm tôi thật sát trong bản Slow, đă nói một câu
làm tôi thảng thốt:
- May ra, anh bị thong, được giải ngủ, tụi ḿnh mới thành vợ
chồng. Mà như thế có lẽ là điều em không mơ ước. C̣n bây giờ …
khó quá … Em…
Khánh bỗng ngưng ngang, không tiếp nữa. Chàng đưa tay vuốt tóc
tôi sau lưng, ngả đầu sát mặt tôi hơn. Tôi nghe xót xa, cay
đắng đè nặng tâm hồn. Nhưng phải dày dạng, cái dày dạn bắt
buộc của gái thời chiến, để tỉnh táo nhoẻn miệng cười, và tiếp
tục đưa bước theo cho hết bản nhạc Slow buồn ray rức.
Từ phút đó, chúng tôi im lặng giữa cái ồn ào như đám chợ của
đám bạn bè. Có lẽ chúng nó cũng đang dạn dày giả vờ huyên náo
để quên đi con ngáo ộp chiến tranh không biên cương đang ŕnh
rập. Cái chiến tranh có thể xảy ra ở nhà bếp, cầu xí, chợ búa,
nhà thờ, ngoài ruộng, g̣ mă. Nghĩa là con người có thể chết ở
ất cứ nơi nào không cần là chiến trường. Cũng từ phút ấy,
Khánh đối với tôi như cái bóng, nó cũng mờ mờ như cảnh vật
sáng nay. V́ chàng có đó, nhưng sẽ mất đi không biết phút nào,
và t́nh yêu của tôi với Khánh trở thành những sợi tơ rất mong
manh, lung linh trước gió, có thể đứt đi bất chợt, bất chợt
như bản tin chiến sự mỗi đầu giờ của đài phát thanh.
Mà quái lạ! Biết thế mà tôi không làm sao ngừng suy nghĩ về
chàng. Có lẽ tại Khánh, mà cũng có lẽ tại tôi. Có phải tôi với
Khánh mới yêu nhau đâu. Từ năm tôi mới 16 tuổi. Thư từ ḥ hẹn
nhập nhằng có hơi lâu cho đến khi tôi trở thành cô giáo, chànt
trở thành sĩ quan. Lần nào về phép, Khánh cũng dành hầu hết
thời giờ cho riêng tôi. Rồi mỗi lần như thế, tôi có hẹn ḷng
là hễ Khánh đ̣i bất cứ điều ǵ, tôi cũng sẽ không từ chối, kể
cả việc làm chủ thân thể tôi.
Tôi nghĩ, không biết có đúng không, chủ tâm của Khánh, trong
những lần về phép, là cũng muốn xin được cái hân hạnh “vĩ đại”
đó. Thế nhưng ở Khánh có cái ǵ cao thượng, trượng phu một
cách nghịch lư, làm cho chàng, đáng lư đă cầm đũa lên, gắp
miếng thịt ngon cho vào mồm nhai ngấu nghiến, th́ chàng đă
ngừng lại nửa chừng, làm tôi nửa bực ḿnh, nửa kính yêu Khánh
hơn lên. Tôi bảo nghịch lư, bởi v́ trong thời chiến, ai cũng
sống vội yêu cuồng. Mà Khánh th́ quân tử Tàu, mặc dù tôi đă
gían tiếp mời chàng, bỏ ngỏ, để chàng thoải mái hưởng. Nhưng
Khánh dừng lại. Dừng lại một cách tội nghiệp, dễ thong. V́ như
Khánh đă từng nói:
- May ra anh bị thương, được giải ngủ, tụi ḿnh mới thành vợ
chồng.
C̣n một số chữ nghĩa nữa Khánh không tiện nói ra như: “Nếu
không bị thương, anh có thể chết. Em sẽ thành goá phụ.” Tôi
đọc được điều đó ở Khánh cách đây hai đêm, lúc cả hai đă vào
khách sạn Kim Nguyên ở Chợ Lớn. H́nh như cả hai chúng tôi đă
chuẩn bị. Nên Khánh ngừng Vespa trước khách sạ, gửi xe, cầm
tay tôi tiến lên những bực cấp sáng choang đèn màu.
Khánh bảo với người quản lư:
- Cho tôi một pḥng.
Người quản lư Tàu hỏi:
- Ông chủ muốn nghĩ bao lâu?
Khánh nh́n tôi một vài giây rồi trả lời:
- Th́ , vài ba tiếng…
Rồi chàng lại nh́n tôi. Dù lúc đó tôi cũng đă sẵn sàng, nhưng
ánh mắt của Khánh làm tôi thẹn. V́ chàng nh́n tôi như thầm hỏi:
- Vài ba tiếng, có đủ không em?
Chànt bóp tay tôi cho tôi yên tâm một phần. Phần khác cũng để
cho chàng tự tin hơn trong lần bạo gan đầu tiên.
Người tôi nóng rang như lên cơn sốt. Tôi cảm thấy như ḿnh sắp
nhúng tay vào một tội lỗi. Một tội lỗi tày trời. Tôi thẹn với
chính ḿnh cũng có, với đôi mắt của viên quản lư, nhất là với
những cặp t́nh nhân đứng nối đuôi sau lưng tôi, chờ tới phiên
lấy pḥng.
Đă đành đôi nào vào đó lấy pḥng là cũng để giải quyết sinh lư,
nhưng sao tôi nhột nhạt khắp người, nhất là khi Khánh nói lớn:
“Th́, vài ba tiếng…”
Khánh nói lộ liễu quá. Tôi chưa biết mỗi lần làm t́nh phải tốn
bao lâu. Nhưng nghe vài ba tiếng nó như tố cáo cho mọi người
biết là chúng tôi dâm đăng lắm không bằng.
Khánh trả tiền, cầm ch́a khoái, cầm tay tôi dắt đi một cách
không thành thạo. Chàng lung túng, líu quíu bước đi một cách
vụng về, bất b́nh thường, làm tôi suưt đá hai chân vào nhau mà
ngă chúi tới đằng trước. Tôi có cảm giác, ngoài viên quản lư,
hai ba cặp trai gái đằng sau lưng tôi cũng đang chú mục nh́n
xoi mói vào tôi với Khánh. Tôi có cảm tưởng như chúng tôi là
hai kẻ trộm đang bị gải đi trên đường phố cho dân chúng xem.
Nếu không yêu Khánh, và không ṭ ṃ muốn được hưởng thú xác
thịt với Khánh, có thể tôi đă buông tay Khánh mà tất tả chạy
ngay ra đường gọi taxi trốn mất. Có mười mấy bậc thang mà tôi
bước không muốn nổi. Sao nó cao đến thế? Sao bước chân tôi
nặng nề đến thế? Lúc khuất nơi khúc quẹo ở cầu thang, tức là
lấp hẳn ḿnh khỏi tầm mắt của mọi người đang đứng dưới kia,
tôi ngắt mạnh tay Khánh một cái:
- Em ngượng chin cả người anh Khánh ơi! Xấu hổ quá!
Tội nghiệp, dù chính chàng cũng chẳng hơn ǵ tôi, Khánh cũng
quay lại ôm tôi khắn khít, vỗ về.
Pḥng 216. Khánh cho ch́a khoá vào mở cửa. Hơi lạnh và mùi căn
pḥng toả ra gay cho tôi một cảm giác là lạ. Khánh đẩy nhẹ
lưng tôi vào hẳn bên trong, rồi khoá chặt cửa. Cả Khánh lẫn
tôi thật t́nh không biết làm ǵ sau đó. Chàng diễn xuất ra cái
điều ḿnh rảnh rơ, mà trông chàng lại vụng về, lấn can thế nào.
Trong như anh kép hát trẻ lần đầu tiên dược giao cho vai chính
để diễn xuất. Khánh ngồi xuống, kéo tôi ngồi theo cạnh chàng.
Năm ngón tay chàng đan vào tay tôi, bóp mạnh:
- Em có thể tự hiên hơn để giúp anh không?
Tôi yên lặng để tội nghiệp Khánh đang xin tôi giúp chàng bớt
mang mặc cảm tội lỗi.
- Em nói một câu ǵ cho anh yên ổn tâm hồn!
Tôi vẫn im lặng, nhưng quay qua kéo mặt Khánh xuống, tặng
chàng một nụ hôn say nồng chưa bao giờ có từ ngày yêu nhau.
Môi Khánh vừa gắn vào, dù chàng không vật, tôi đă tự động ngă
ngửa ra trên nệm giường, để ôm Khánh quyện hôn. Có lẽ động tác
đó của tôi làm chàng yên ḷng v́ có tôi cộng tác.
Không phải đây là nụ hôn đầu tiên. Mà đây là cái hôn có người
Khánh đè lên ngực tôi, có tôi nằm dưới, tay quàng qua tóc
chàng. Đèn trong pḥng sáng, nên tôi nh́n rơ Khánh, rất gần,
rất thân thương, rất trần tục …. Mọi khi, chúng tôi chỉ dám
hôn nhay trong bóng tối của rạp xi nê, bóng tối ngoài xa lộ,
bóng tối dưới một gốc đa…. Tôi nghe hơi thở Khánh dồn dập khác
thường. Hai tay chàng ṿng dưới lưng tôi, chặt cứng, tham lam,
cuồng nhiệt. Chàng rút môi ra nh́n tôi như hỏi, như đ̣i cái gí.
Việc c̣n lại có lẽ chính chàng phải xuống tay tức khắc, không
ngần ngại và đàn ông. Chàng phải lịch lăm, hào hoa mà cổi áo
cho tôi chẳng hạn. Vậy mà Khánh không làm hoặc không dám làm.
Ngực tôi, đôi vú cương cứng. Nó căng lên như hai quả bóng được
bơm. Tôi muốn tay chàng sờ nhẹ vào đó, môi chàng ngậm nhẹ vào
đó, để làm dịu nỗi đau thèm thuồng khát khao của tôi đă mộng
mơ bao nhieu trăm đêm, một ḿnh, với giường chiếu cô đơn. Tôi
không lang chain, không Ngoại t́nh, để tất cả dành cho Khánh
đêm nay. Sự chung t́nh, tự nhiên tôi không cần học ở ai, không
sách vở. Bản thế đứa con gái ở tôi, phát triển như ngoài kia
nụ hoa hé nở, chỉ khác là tấm ḷng tôi cho Khánh nặng t́nh đến
độ, tôi nghĩ, nếu không có Khánh trên đời tôi chẳng cón biết
yêu ai.
Khánh vẫn nh́n tôi, không phải chỉ để ngắm mà cả để nghĩ,
không phải cho àng, mà cho tôi:
“Lấy chồng thời chiến chinh, mấy người quay trở lại!”
Cái tương lai đen như mực Tàu của tôi ẩn hiện đâu đó trên tóc,
trên trán, trên môi tôi, làm ḷng Khánh chùng xuống. Chàng đưa
má cho tôi hôn. Rồi chàng dùng mũi, chớ không phải môi, hít
hết mùi thơm trinh nguyên trên da thịt nơi khuôn mặt tôi.
Tôi bỗng linh cảm như Khánh muốn thoát chạy, không muốn bước
thêm một vài nấc “cầu thang” nữa. Chàng v́ viễn ảnh đen tối đó
mà thoát chạy, trong khi tôi v́ viễn ảnh đen tối đó mà muốn
xông tới, dấn thân, tận hiến. Cả hai đều có lư. V́ Khánh ơi,
em không cho anh ngay bây giờ, ngày mai không c̣n anh, em biết
cho ai? Nghĩ thế, một tay tôi cởi hàng nút áo dài ở ngực ra,
đẩy Khánh lên một chút, tôi kéo vạt áo sang một bên, để bộ
ngực căng tṛn sau làn xú chiêng mời Khánh.
Khánh tṛn xoe đôi mắt, không phải nh́n ngực tôi. Và Khánh
hiểu, không phải là tôi đĩ thoả, mà cũng v́ quá yêu chàng, tôi
đă làm thế. Khánh cũng hiểu có cái ǵ đó vô h́nh, thúc bách
tôi làm thế, như lửa cháy đến hàng rào rồi, phải chạy thôi.
Chàng nh́n tôi như thân phận tội t́nh của đứa con gái thời
loạn. Rồi Khánh sà xuống, lại dùng mũi chàng hôn da diết khắp
mặt tôi, thay v́ chú ư đến hai hoả diệm sơn đang chờ môi chàng.
Bực quá và cũng thương quá, một lần nữa tôi táo bạo, nhổm lưng
lên luồn tay ra sau, cởi khuy áo xú chiêng, rồi kéo nó xuống,
phơi trần đôi vú hồng đào mơn mởn. Hiểu Khánh thiếu can đảm,
nên tôi kéo mặt càhng xuống, bắt chàng phải nh́n đôi vú, hôn
nó, cắn nó, bú nó. Khánh càng chết lặng hơn khi thấy tôi liều
lĩnh như một con thiêu thân đang bay vào lửa.
Tôi nhắm mắt khẩn khoản nói với Khánh:
- Hôn ngực em đi!
Chàng có hôn, nhưng không hôn với ḷng dâm dục, yêu thương mà
hôn v́ cả nể, sợ tôi buồn.
- Bú nó đi anh!
Môi Khánh ngậm vào. Chàng nút nhẹ, nhẹ như mơ, trong khi tôi
mong chờ chàng phải dữ dội, cuồng điên. Tôi nói lớn:
- Mạnh hơn một chút nữa được không anh.
(Hết Phần 1 … Xin xem tiếp
Phần 2) |