| Home | Directory | Bookmark | Forum | Guestbook | Contact | Add URL | About Us |
                        
 
 
 

CHÀNG VIỆT KIỀU

Tác giả: Kỳ Phong (Cơi Thiên Thai's Webmaster)
E-mail:
webmaster@coithienthai.com

[Phần 1][Phần 2][Phần 3][Phần 4][Phần 5][Phần 6][Phần 7][Phần 8][Phần 9][Phần 10]
[
Phần 11][Phần 12][Phần 13][Phần 14][Phần 15][Phần 16][Phần 17][Phần 18][Phần 19][Phần 20]

Download Unicode Fonts

Phần 1

 
Tôi tên Phong, năm nay 30 tuổi đang sống tại Canada, đang theo học tại một trường đại học ở thành phố Vancouver tỉnh British Columbia (1 tỉnh phía Đông của Canada). Tôi là một thanh niên khá đẹp trai (hí hí ..các bạn đừng có nh́n h́nh phía trên mà đoán ṃ nha), tướng tá vạm vỡ. Ngực tôi h́nh chữ V, bắp thịt nở nang v́ siêng tập thể dục thể h́nh mỗi ngày. Cứ sáng sớm là tôi tập thể dục rồi cử tạ, v́ thế mà bắp thịt tôi nó nổi cuồn cuộn, 2 con chuột trên bắp tay nổi lên thấy rơ. Thiệt t́nh mà nói hông phải tôi khoe khoang ǵ, chứ tụi con gái nó ngó tôi mặc áo thun ba lỗ để lộ thân h́nh lực sĩ là tụi nó thèm rơ dăi. Có lẽ v́ kén chọn, với lại chăm học cho nên đến tuổi này tôi cũng chưa được thực sự thấy h́nh dáng "con bướm" thiệt của các nàng nó ra làm sao.

Gần một năm nay, được bạn bè giới thiệu tới cái web site đang nổi lên như cồn http://www.coithienthai.com với những truyện t́nh thật ướt át và bổ ích cho lứa tuổi thanh niên chúng tôi. Mặc dù bận học nhưng tôi cũng ráng nhín chút thời gian vào "luyện nhất dương chỉ", nhưng là chỉ phía dưới kia ḱa. Nói thiệt tôi chưa đụng chạm tới nhỏ nào nhưng đọc truyện xong tôi cảm thấy tôi rành tụi nó như rành tám câu vọng cổ. Cái ǵ là bú, nút, liếm, thụt ra thụt vô tôi nhớ rơ rơ ràng ràng như ḷng bàn tay. Thật sự tôi khâm phục mấy ông tác giả qúa trời, chả biết họ viết cái ǵ mà tự dưng đọc một lát là thằng cu tí của tôi nó cứng như cục sắt, nóng hổi. 

Cũng có nhiều khi tôi muốn bạo gan chịu đại một nhỏ nào đó trong trường nhưng kẹt một cái tụi con gái Electrical Engineering (Kỹ sư điện tử) tụi nó xấu qúa. Đứa vào được nghành này th́ công nhận là nó giỏi nhưng có điều tôi chẳng thấy đứa nào đẹp cả, con Xuân th́ cận thị (nó mà mở mắt kiếng ra con mắt nó ḷi như mắt con cá tḥi ḷi), con Nga lùn xịt (lùn như vịt xiêm), con Cindy th́  mặt rỗ (chắc nó khí tồn tại năo bị ứ ra mặt). Riết đâm ra chán, tôi chẳng muốn cua đứa nào cả. Anh Hai tôi lúc Tết về Việt Nam có kể lại về bển vui lắm làm tôi cũng muốn hè này về một chuyến chơi cho biết. Cái ǵ th́ cái chứ cái vụ đi chơi đĩ chỉ tốn có vài chục ngàn bằng vài đồng ở đây mà sướng cái con cu là tôi chịu rồi. Học hết tháng 6 là tôi đă bắt đầu đặt vé máy bay về Việt Nam vào đầu tháng 7. Cả gia đ́nh tôi đều ngạc nhiên khi nghe quyết định của tôi về Việt Nam, mặc dù lần  này tôi chỉ đi có một ḿnh. Tôi hứng lắm rồi, tôi không muốn chờ nữa. Tôi nhất định kỳ này tôi về Việt Nam sẽ quậy tưng một vùng, "tiếng hôi" muôn thuở hihi.

Chuyến bay của tôi theo lịch tŕnh th́ được xếp vào đi sáng thứ Sáu, nghĩa là tối Thứ Bảy tôi sẽ có mặt tai Việt Nam. Kỳ này gấp rút quá tôi cũng chẳng có liên lạc được hết đám bạn tôi, tôi chỉ cho thằng Long bạn tôi biết tôi về mấy giờ để nó ra đón tôi tại phi trường Tân Sơn Nhất mà thôi.

Tối đó tôi ḅ lên cái web site Cơi Thiên Thai luyện lại truyện "Cô Giáo Thảo", "Cô Giáo Thủy" rồi "7 Đêm Khoái Lạc" cho tới nửa đêm tôi mới trèo lên giường. Tôi nằm thao thức, mong chị Thảo tối nay sẽ theo cùng tôi vào giấc ngủ mà chỉ dạy cho thằng em vài chiêu độc đáo trước khi nó về Việt Nam. Tôi vái "Chị Thảo ơi, chị linh thiêng tối nay cho em làm ơn cho em đụ chị vài cái lấy kinh nghiệm" nhưng rốt cuộc ngủ thẳng cẳng một giấc tới sáng tôi chả gặp ai. Tôi nghĩ chắc chị Thảo chưa chết cho nên chả có linh. Chị Thảo không cho tôi đụ, th́ tôi về Việt Nam tôi đụ. Ờ ...!"

Sáng nay, anh Hai tôi chở tôi ra phi trường và dặn vài đều trước khi chia tay tôi, tiễn tôi đi ..đụ:
- Thằng Phong, mày nếu về chơi th́ chơi cẩn thận, nhớ mặc áo mưa đàng hoàng nghe chưa, không th́ bị SIDA chết. Nhất là mấy con đĩ, tụi nó chắc ǵ không bị bịnh. Chơi cẩn thận, tuổi c̣n trẻ th́ phải ráng mà giữ ǵn sức khoẻ nha chưa.

Tôi ừ hử cho qua chuyện, tôi chán anh Hai tôi cũng cái giọng dạy đời, ảnh cũng mới về Việt Nam, vợ con chưa có, về bển cũng cua bậy  cua bạ vài con chụp h́nh khoe cả nhà tưởng tôi không biết sao, hôm nay c̣n lên mặt dạy đời. Đúng là chưa già mà lầm bầm, lẩm bậm như mấy bà già. Nhưng dù sao tôi cũng biết là anh Hai lo cho tôi, tôi cám ơn cho qua loa:
- Dạ em biết, cám ơn anh. Anh ở nhà lo phụ gia đ́nh, có ǵ gọi phone về cho em, số của thằng Long em có ghi trong pḥng đó.
- Ừ, thôi vào trong đi, kẻo trễ. Bye !
- Bye bye!

Tôi bước lên chiếc máy bay, rời khỏi phi trường Vancouver. Máy bay cất cánh nhấc bổng tôi lên khỏi mặt đất. Ôi lạ lùng qúa, khoan thai qúa. Tâm hồn tôi như bay bổng trên không trung. Có điều là không giống cái cảm giác sương sướng lúc tôi đọc truyện mà thôi.

Kỳ này về Việt Nam, tôi ôm ấp  trong ḷng biết bao nhiêu dự tính. Tự nhiên tôi thấy tự tin về tuyệt kỹ làm t́nh của ḿnh, nhờ đọc xong nhiều truyện, cho nên tôi nhất định "rồi đây bọn con gái Việt Nam sẽ một phen sống chết v́ tôi". Tôi sẽ mang tất cả những kỹ thuật bú, liếm, ngoáy bướm các em cho các em một phen dở chết dở sống mới được.

Eo ơi, mấy em tiếp viên Hồng Kông này sao mà dễ thương qúa, tôi đă nghe mấy đứa bạn bàn tán nhiều là mấy em tiếp viên Hồng Kông đẹp lắm, hôm nay tôi mới công nhận điều đó là đúng. Chả biết làm sao, từ sau ngày tôi được khai thông "trí tuệ", gặp đàn bà, con gái đẹp là trước nhất tôi nh́n cái mặt, xong rồi địa cặp vú, rồi quét mắt xuống cái mông. Tôi nghe nói mông bự đụ sướng lắm và c̣n nhiều nước nữa. Điều này làm tôi thích thú. Con nhỏ tiếp viên Hồng Kông tên Cathy phải nói là đẹp tuyệt vời, tướng nó cao ráo cỡ tướng tôi, mặt nó như gương mặt trái xoan, mũi cao, mắt nó long lanh. Mà đặc biệt là vú nó nổi cồn cộn dưới cái áo sơ mi màu trắng và bên ngoài là cái áo như áo khỉ màu đo đỏ. Có lẽ v́ vú nó bự, căng qúa cho nên phía gia điểm của hai vú bị căng ra mà để lộ một ít vú trắng ngần. Wí trời, con nhỏ này nó không có mặc áo xu chiêng ...haha ..chết em rồi. Tôi phải làm bộ kiếm cách dụ nó lại gần để được nh́n kỹ mới được. À phải rồi, tôi làm bộ khát nước. Tôi ngoắc nó "Excuse me!"
- Hello, how may I help you? nhỏ Cathy dễ thương tiến tới gần chỗ tôi ngồi hỏi. Với cái "cự ly gần này" tôi có thể nh́n lủng và xuyên qua cái áo ngoài của nó.
- Can I have a glass of water please? Vừa nói tôi vừa liếc xuyên qua cái áo nh́n được một phần vú trắng ngần của nó.
- Sure, give me 1 second! I'll be right back! Nhỏ Cathy quay gót bỏ đi để lại ḷng tôi trống trơn, giống như một con đĩ bị chơi quỵt vậy. Ôi tôi ao ướt bàn tay tôi được len lỏi vào cái "thung lũng t́nh yêu" đó, tôi sẽ nắn, bóp, dày ṿ cái vú cưng cưng của nó giống như thằng học tṛ xoa bóp vú cô giáo Thảo.

Nhỏ Cindy trở lại với ly nước trên tay, nó nhoẻn miệng cười nhẹ với tôi một cái rồi đưa ly nước cho tôi:
- Here you go!
- Thank you! Tôi làm bộ bắt lấy ly nước nhưng bàn tay chụp vội nắm lấy cái tay thon thon bé nhỏ mà trắng ngần của nhỏ Cathy. Con nhỏ mắc cỡ giựt vội, liếc tôi một cái t́nh tứ rồi bỏ đi. 

Chết mẹ rồi, sao tôi mê con nhỏ này qúa, mặc dầu tôi biết rằng tôi sẽ không có cơ hội lên giường cùng với nó. Th́ thôi vậy, người ta nói "Vợ đẹp là vợ của người ta, vợ xấu là vợ của ḿnh" mà. Đôi khi tôi cũng muốn làm cái vai "người ta" lắm nhưng dường như tôi không làm được v́ tạo hoá trớ trêu. Năy giờ con cặc tôi nó cứng muốn chui ra ngoài, tôi thật là tức cái con nhỏ Cathy này, nó làm tôi nứng cặc lên rồi bỏ đi. Tôi mà có cơ hội, ẳm nó lên giường, hốt một thang cho nó có bầu bỏ ghét. Trong ḷng tôi thầm nói "Anh ghét em lắm đó nha Cathy", nhưng tôi biết con cặc tôi nói "Đụ mẹ mày đi chết đi, đẹp như vậy mà ghét hả?" Bực cái ḿnh, tức cái con cặc, tôi ngoan ngoăn ngồi xuống ghế đánh cho một giấc. Tới trưa, nhỏ Cathy tới lay tôi dậy ăn trưa, chu mẹc ơi, cái đụng chạm da thịt của nó làm tôi phê qúa chừng chừng. Tôi cũng làm bộ vớ được nắm lấy cái bàn tay trắng nơn của nó. Con nhỏ kỳ này như chịu đèn, nó khoái, không thèm vùng vẫy hay giựt ra nữa. Nhưng tôi ngại v́ giờ này bà con trên máy bay thức dậy nhiều qúa. Ai nấy chắc cũng đói bụng, nếu tôi giữa Cathy ở đây lâu một chút chắc họ giận lên đạp nghiêng máy bay quá. Tôi chọn thức ăn rồi cám ơn nhẹ nhỏ Cathy "Thank you honey!" Nhỏ Cathy nhoẽn miệng một cái nữa cười duyên với tôi. Chết mẹ rồi, dường như cái nụ cười của nhỏ này có ma lực hay sao đó, tôi bỗng thấy bị quyến rũ qúa trời. Lần nào cũng vậy, gặp nhỏ Cathy là cặc tôi cứng ngắc, rồi th́ con nhỏ bỏ đi. Tức chết đi được ! Tôi thầm than "Cathy ơi sao em ác qúa, em chọc cho anh nứng rồi bỏ ra đi sau đành!"

Suốt từ buổi sáng tới giờ tôi chả để ư đến ai, kể cả người kế cạnh tôi, tôi chỉ để ư Cathy rồi ngủ tới bây giờ. Tôi đâu có hay có một người con gái rất dễ thương đang ngồi phía bên trái tôi cũng là người Việt Nam. Nàng h́nh như cũng c̣n trẻ, 25, 26 là cùng. Tôi làm bộ làm quen:
- Hi, are you Vietnamese ?
- Vâng, anh cũng là người Việt chứ?
- Hay qúa, nếu vậy th́ hân hạnh được gặp được ...em - Tôi sung sướng chào hỏi, tôi tính gọi nàng bằng "cô" nhưng tôi thấy kỳ kỳ nên gọi em cho "thân mật" có ǵ dễ làm ăn hơn. Tôi ch́a tay ra bắt:
- Anh tên Phong, c̣n em là ...
- Dạ em tên Hương.
- Tên em đẹp thật. À không biết ...Tôi bỏ lửng câu nói, tính hỏi là có phải "Hương qua đèo" không, nhưng tôi chợt nhớ tôi mới quen Hương mà giỡn sớm qúa th́ bể hết. Tôi vội nói thêm ...À ...không ǵ. Thôi xin mời em dùng bữa nhé!
- Dạ.

Hai đứa tôi dường như có tâm hồn ăn uống cho nên mạnh ai nấy ăn, cho đến tàn tiệc. Tánh tôi là như vậy, tôi không thích nói chuyện trong bữa ăn, tôi thấy nó hơi bất lịch sự. Nhiều khi miệng nhai ngồm ngoàm mà nói, thứ nhất là khó nghe, thứ hai là hơi dơ dáy qúa. Tôi tính là ăn xong th́ nói chuyện có lẽ hay hơn.

Tôi ăn xong trước Hương, tôi uống vài ngụm nước Apple juice, móc sương gum ra, tôi mời Hương, nàng lấy 1 cục, tôi một cục. Tôi bắt chuyện tiếp:
- Hương chắc cũng về Việt Nam chơi hả?
- Dạ phải, em về thăm gia đ́nh. Đă hơn 10 năm nay em chưa về, đây là lần thứ nhất! C̣n anh sao?
- Ừ, anh cũng về Việt Nam thăm gia đ́nh, anh qua đây 15 năm rồi nhưng chưa về lại, tính hè này rănh mới về một chuyến cho biết với người ta, anh nghe tụi bạn đi về kể chuyện bên đó vui lắm. (Nhưng tôi dấu kỹ việc tụi nó kể chuyện chơi đỉ). Nhà em ở thành phố hay là ...?
- Dạ, đúng vậy, nhà em ở Quận 4, gần gần bến cảng nhà Rồng khu Bến Nghé.
- Hay là em viết cho anh địa chỉ và số phone, mai này về có ǵ anh liên lạc, hoặc tiện ghé thăm em rủ ra uống nước, có tiện không em?
- Ồ có ǵ đâu anh. Vâng, để em viết cho anh địa chỉ và số phone.
Nhỏ Hương lấy bút ra huư hoáy viết cho tôi địa chỉ, bây giờ tôi mới có thời gian nh́n kỹ gương mặt nó 1 tí, nhỏ Hương khuôn  mặt cũng dễ coi, trắng trẻo. Eo ơi, bộ ngực nó ḱa, tuyệt thật. Bự qúaaaa! Tôi không ngờ ông trời lại ưu đăi tôi thế chứ, gặp nhỏ Cathy vú bự, mà em Hương cũng vú bự...Tôi liếc 1 cái vào bên trong cái áo sơ mi màu hồng nhỏ Hương đang mặc. Tôi than thầm "Trời, nó mặc áo ngực ...đéo thấy ǵ cả. Nhưng mà lo ǵ, ngực nó bự thật mà, mắt thường cũng thấy được, huống hồ ǵ cặp mắt 'chuyên nghiệp' như tôi".

(Hết Phần 1 ... Xin xem tiếp Phần 2)

 

 
 
 
 
                                                 
 

 

 
 

 
 

Copyright © Tinhdonphuong.com 1998 - 2002. All rights reserved.
Design by Danny Huynh