Đó là một căn nhà 4 pḥng nằm trong khu khá
giàu có. Mặt tiền hướng ra bờ hồ, mặt hậu hướng ra công viên
rộng lớn. Gia đ́nh ông Kiến Tâm dọn về đây hơn được 3 năm với
hai đứa con gái, đứa 19, đứa 18. Hải Đường, đứa con gái lớn
năm nay vào đại học; Lệ Hằng, đứa con gái nhỏ c̣n đang học cấp
bậc trung. Pḥng Hải Đường nằm bên hướng Tây của căn nhà, vách
trái giáp với nhà hàng xóm c̣n vách phải giáp với pḥng Lệ
Hằng, phía trước giáp vách nhà tắm ông Kiến Tâm, và phía sau
sát vách với một pḥng bỏ trống cho khách đến thăm. Pḥng ông
Kiến tâm là pḥng gia chủ rộng lớn, mặt trước hướng thẳng ra
cửa, mặt sau giáp vách pḥng Lệ Hằng. Pḥng ông gồm cả nhà tắm
sang trọng với bồn tắm hơi và đấm bóp giáp vách với nhà kế bên
(trái). Không hiểu v́ sao, và không biết tự bao giờ ở giữa
vách pḥng Hải Đường và Lệ Hằng có một cái lỗ hổng nhỏ, có lẽ
từ lúc gia đ́nh dọn về đây. Lỗ nằm trong tủ quần áo âm tường
pḥng Lệ Hằng, từ vị trí này Lệ Hằng có thể thấy được hầu hết
những chuyện xăy ra bên kia pḥng. Là con út trong gia đ́nh,
Lệ Hằng luôn được ưu tiên chọn trước một căn pḥng có nhiều
cửa sổ và ánh sáng, với lại nàng thích được nh́n cảnh mặt trời
mọc vào hừng Đông. Dạo trước, trong một lần dọn quần áo, nàng
đă t́nh cờ khám phá ra một cái lỗ bí mật nh́n thông qua pḥng
bên. Khi đó nàng thích thú nhét nó lại bằng miếng vải nhỏ,
định bụng sẽ ŕnh chị hai cho vui và coi đây là một chuyện bí
mật của riêng ḿnh. Thường hay đúng 10 giờ đêm, nàng hay đến
ŕnh Hải Đường, không biết để làm ǵ, nhưng nàng thấy đỡ hơn
là ngồi không buồn chán. Những ngày qua, gần đây, Lệ Hằng phát
hiện ra điều lạ lùng ở pḥng bên, chị hai hay trần truồng đi
ḷng ṿng khắp quanh pḥng, như chờ đợi ai đó. Nàng thấy chị
hay bật cuốn phim lăng mạn cũ rích và coi đi coi lại những
cảnh làm t́nh quen thuộc, rồi cho tay vào giữa chân, kỳ cọ,
rên rỉ theo tiếng rên trong phim. Đôi khi Lệ Hằng thấy Hải
Đường trang điểm thật là đẹp, bới tóc thật kỹ càng rồi mới tắt
đèn đi ngủ. Hoặc có khi thấy nàng ngồi mơ tưởng bên cửa sổ
hàng giờ, như ngắm trăng, ngắm sao. Lệ Hằng thấy lạ lắm, nhưng
chưa biết xử sự ra sao.
Đêm nay, Hải Đường nằm im trên giường, chỉ mặc một bộ độ ngủ,
mỏng dính, mát mẻ. Nàng thấy thật khó ngủ, nhưng không phải do
khí trời oi bức. Sự nun náo nào đó cứ bắt nàng nh́n lên đồng
hồ. Nàng đang đợi ǵ đây, Lệ Hằng vẫn nán chờ xem kết quả dù
mắt nàng gần như đă nhíu lại. Không lâu sau, có tiếng chó sủa
xa xa, rồi ba 3 tiếng gơ ngoài cửa sổ, từ giường Hải Đường
ngồi bật dậy, gây ra tiếng động làm Lệ Hằng bên này choàng
tỉnh. Nàng bước tới tủ áo, ghé mắt nh́n qua, không thấy rơ bên
kia cửa sổ là cái ǵ, nhưng khi Hải Đường trở lại giường, mở
đèn lên, nàng thấy cạnh chị là một người con trai, một người
thanh niên da đen ốm cao trạc tuổi 20, bạn của chị hai, là
người nàng đă có từng gặp qua. Từ lâu, Lệ Hằng cứ tưởng hai
người đă chia tay, ba má nàng không thích anh ấy, v́ là người
da đen ngoại tộc. Nhưng rơ ràng là chị hai đă không màng lời
răn của ba má dắt trai vào nhà, nàng định bụng sẽ méc cho chị
hai biết tay. Lệ Hằng nghĩ thầm ... Bên kia bức tường, Hải
Đường bắt đầu hun hít lên làn da đen đúa, khỏe mạnh của anh
chàng đen và từ từ nàng cởi áo thun tay ngắn màu tối của anh
ta ra. Nàng hun ngực anh và mơn trớn lên giữa g̣ ngực săn chắc,
nở nang của anh. Những động tác này rơ ràng là nàng học từ
cuốn phim t́nh lăng mạn hàng đêm, Lệ Hằng biết vậy. Nàng đoán
là chuyện đó chắc thíchh lắm nên Hải Đường cũng hay tự làm mấy
lúc giữa đêm khuya, dưới ánh đèn mờ mờ trước khi ngủ... Lệ
Hằng bắt đầu chú tâm trông cho rơ, bên kia Hải Đường đang tỉ
tê. Một tay nàng đang trút hết những vướng bận trên người anh
ta. Sợi dây nịt, cái móc quần, dây kéo, luôn cả cái quần lót,
đều lần lượt kéo xuống, nằm ngang đầu gối. Thân thể rắn chắc
rất thể thao của anh ta hiện ra trước mắt Lệ Hằng thật đẹp.
Nàng thấy anh ta từ từ nhắm mắt lại, chờ đợi, liếm môi thèm
khát. Nàng thầm hỏi chị Hải Đường sẽ làm ǵ, Lệ Hằng chưa bao
giờ thấy cái giống đực thực sự ở ngoài, nàng ṭ ṃ muốn biết
dù chỉ một lần. Nàng chăm chú theo dơi, Hải Đường bên kia đang
đưa tay nắm lấy một thỏi thịt dài tḥng xuống, đen đúa. Trông
ngộ quá! - Lệ Hằng thầm thốt lên. Nàng nghe tiếng lào xào của
anh da đen, nghe không rơ lắm, y như tiếng van xin hay năn nỉ
ǵ đó. Và liền đó nàng thấy Hải Đường ṿ ṿ cái khối thịt to
mềm trong tay, chỉ thoáng sau nó lớn hơn gấp hai lần. Lệ Hằng
đoán cái đó gọi là “cu” rồi. Nàng có lần nghe chị hai nói vậy,
th́ nàng biết vậy, chứ nàng có biết ǵ đâu... Hải Đường tẩn
mẩn đặt cu vào trong miệng, vừa nhanh vừa gọn như đă thuần
thục lâu lắm rồi..., trông nàng đă chuẩn bị tư thế sẵn sàng
với hai gối quỳ, ḿnh hạ xuống, nghiêng về phía trước. Lệ Hằng
thầm hỏi, “Hông lẽ chị Hải Đường định ăn nó à? Sao kỳ dzậy ?”
Hải Đường không ăn thiệt như Lệ Hằng nghĩ, Lệ Hằng chỉ thấy
nàng chỉ liếm ṿng quanh như liếm một cây kẹo chocolate đen
ngon lành. Khi đó, nàng hơi thấy nóng bức trong ḷng v́ sự
khám phá mới mẻ này, phần do không khí trong tủ áo thiếu thốn,
nàng bỗng thấy choáng ngợp. Hơn 1 phút sau, tiếng rên anh da
đen lớn dần, Lệ Hằng thấy Hải Đường há miệng ra, chùn xuống,
chờ đợi trước cửa miệng sáo, một tay nàng xốc mạnh, như thấy
không đủ sức, nàng dùng cả hai tay ... Anh da đen bỗng ph́nh
bụng, lưng cong lại như con tôm chuẩn bị bún càng, mông ưỡn
tới và ... một đợt chất nhờn phụt ra, bay thẳng lên trán Hải
Đường, “đợp”! vài ba đợt bay tới tiếp theo tràn lan trên mí
mắt, trôi xuống, dính trên miệng Hải Đường, đặc kẹo. Hải Đường
lè lưỡi liếm gọn, c̣n đưa ra khoe cho anh ta biết, lúc đó Lệ
Hằng thấy ánh mắt Hải Đường chợt sáng ngời ánh lên một sức
sống t́nh dục mănh liệt. Bên này bức tường nàng vừa ṭ ṃ, vừa
thấy ghê, thấy sợ, ...Vậy mà chị Hải Đường lại liếm cái thứ đó,
liếm không chừa một giọt !... Sau khi Hải Đường chùi rửa cho
anh da đen và cho ḿnh bằng giấy lau tay, nàng đứng lên cởi
áo-quần lót ra, ngồi xuống giường, nh́n anh da đen bằng cặp
mắt dâm t́nh. Anh chầm chậm bước tới, lủng lẳng cái vật đen
oằn xuống, dài và ốm như củ cà rốt, có phần sậm hơn. Hải Đường
từ từ dạng chân ra khi anh đang bước tới, ra vẻ khiêu khích.
Lúc đó, bên này, Lệ Hằng không thấy rơ chi tiết lắm, chỉ thấy
anh da đen quỳ xuống đất, giữa hai chân chị hai, nàng đoán bàn
tay đó của chàng đen đang di động, lại thấy đầu anh ta gục gặt
giữa hai chân chị hai và hai chân đó đang quặp chặt lên vai
ảnh. Tiếng rên rỉ của chị hai, tiếng nhóp nhép của hai mép môi
vừa húp vừa nhai nghe nhoàm nhoạp. Một phút sau, Hải Đường bắt
đầu co giựt trên giường. Hai chân bắn bần bật trong không khí.
Anh da đen bắt đầu đứng lên dùng cái thỏi chocolate thui thủi
mơn trớn giữa háng cho Hải Đường, và Hải Đường trông vẻ đang
sướng lắm, chính miệng nàng đă nói ra điều đó ... Sau cơn co
dũi kịch liệt, cuối cùng, Hải Đường cũng lịm đi, nằm im trên
giường, bất động, chân c̣n gác cao qua vai anh da đen, nàng rũ
tay nằm dài trên nệm, trông nàng như đă thỏa được cái bức rức
giữa đêm khuya... Bên này, Lệ Hằng đoán là Hải Đường cũng ra
nước nhờn giống như anh kia, một thứ nước trăng trắng một lần
nàng t́m thấy lúc thủ dâm... Và khi anh ta lùi xuống hun giữa
chân Hải Đường chùn chụt, nói với Hải Đường điều ǵ đó nàng
nghe không rơ, rồi mặc lại áo quần, chui ra khỏi cửa sổ, biến
mất giữa khuya, mà Lệ Hằng c̣n vương vấn với bao thắc mắc cần
giải đáp tức th́ !!??.
Những ngày kế tiếp, Lệ Hằng không bỏ lỡ cơ hội nào nh́n trộm
qua pḥng Hải Đường, có lúc nàng thấy chị hai với anh chàng
đen làm t́nh, thỏi thịt đen phấp phát vào háng Hải Đường những
tiếng kêu lạch bạch, làm cho Lệ Hằng rỡn gai ốc bức rức, thèm
khát cái ǵ đó mà nàng chưa biết; có lúc nàng thấy chị hai thủ
dâm, rồi ôm mền co rúm, thở nhọc. Lệ Hằng cũng muốn bắt chước.
Một lần nàng ngồi trong tủ thử cởi hết áo quần, vuốt ve âm hộ
ḿnh. Khởi đầu, nàng làm chậm giống như Hải Đường, và phát
hiện ra cảm giác lạ, thích thú. Những lần sau đó càng tiến xa
hơn, và dịp nọ, nàng đă biết cảm giác cực điểm khoái lạc là ǵ.
Sớm sau đó, Lệ Hằng trở nên nghiện cái tṛ này, và c̣n trở
thành sành sơi với những khám phá độc đáo của riêng ḿnh.
*
* *
Ngày kia, ông bà Kiến Tâm đi ăn tiệc cưới sẽ không về vài
giờ nữa, Hải Đường đang nấu nước đun ḿ cho buổi ăn tối của
hai chị em. Lệ Hằng tranh thủ cơ hội lẽn vào pḥng Hải Đường
lục lọi. Nàng ṭ ṃ muốn biết chị ḿnh hay dấu đồ chơi ǵ
trong tủ mà từ cái lỗ bí mật nh́n qua nàng không bao giờ biết
được chính xác đặt ở đâu. Lệ Hằng mở ngăn tủ, nh́n dưới đống
áo quần xếp ngay ngắn. Không có ǵ. Nàng mở ngăn kế, và kế nữa.
Lọc lọi t́m kiếm. Ngăn trên cùng quá cao. Nàng phải vói tay
kéo nó ra nhưng ... “ĐÙNG”!, ngăn tủ bỗng rơi ầm xuống, tất cả
đồ vật đổ ra ngoài. Hốt hoảng, nàng gom vội mọi thứ bỏ lại chỗ
cũ, bỗng chú ư đến một vật nằm kín sau ngăn kéo. Là cái hộp
nhỏ. Nàng ṭ ṃ vói tay lấy ra, chưa kịp nh́n kỹ th́ Hải Đường
từ đâu xuất hiện, nói: “Chuyện ǵ dzậy, Lệ Hằng, em có sao
hông?”. Lệ Hằng đơ mặt ú ớ trả lời trước cảnh bị bắt quả tang
đang lục lọi đồ của Hải Đường, chỉ nói được : “Chị hai, chị
... nấu ḿ hả, chín chưa ?”. Nghe con em hỏi một câu ngớ ngẫn,
thấy hơi lạ, song vẫn trả lời : “Chị đang nấu th́ nghe thấy
tiếng ầm trong pḥng ...”, và nàng nh́n xuống bàn tay Lệ Hằng,
chợt thấy cái hộp bí mật đă bị mở tung, nàng tức giận, trợn
mắt, lớn tiếng quát : “Trời ơi, em làm ǵ ở đây ?, dám lục lọi
đồ của chị”. Lệ Hằng hơi nghiêng tránh né cái nh́n quắc mắt
của chị, lui vài bước và từ trong hộp nàng rút vội ra một vật
trắng tṛn thon dài, giơ cao, đưa trước mặt Hải Đường – một
vật mà nàng đă từng thấy chị ḿnh xài qua, rồi nói: “Em t́m
cái này của chị !”. Hải Đường điếng hồn, mặt tái mét, ấp úng
một lúc mới gằn giọng nói được: “Em c̣n nhỏ quá, biết ǵ! Đây
là đồ của chị, chị cấm em không được ṭ ṃ”. Lệ Hằng dấu vội
vật ấy sau lưng, kên kiệu đáp: “Em biết chị xài nó tối kia, em
biết bạn trai chị đă ở đây với chị, ngủ với chị tới sáng mới
lén về”. Hải Đường lắm lét nh́n Lệ Hằng, đưa tay đ̣i lại cái
vật kia, và nói: “Sao biết? Mày chỉ đoán ṃ...”. Lệ Hằng thủ
thế, lui lại vài bước đáp: “Em hông nói cho chị biết đâu, em
không đoán ṃ, nhưng em nói cho ba má về bạn trai của chị ...ở
đây ... mấy hôm trước”. Hải Đường lớn tiếng hăm dọa : “Mày dám!
Đứng lại đây biểu coi!”. Lệ Hằng đưa ngón tay lên thách thức
nói: “Trừ phi chị chỉ cho em ... cách xài ... nếu không em méc”.
Hải Đường giơ tay lên, bước về phía Lệ Hằng, định tát con em
bướng bĩnh một cái trừng trị, nhưng nghĩ sao, nàng hơi sợ, sợ
chuyện đổ bể th́ nàng sẽ không c̣n được hưởng thú vui xác thịt
với người bạn trai nữa, bèn xuống giọng nguôi ngoai nói: “Mày
... cái con khỉ! Mày muốn chứ ǵ ... Được ... muốn biết há,
đưa tao cái hộp ... tao sẽ chỉ cho!”. Lệ Hằng nh́n chị một lúc,
thấy Hải Đường có vẻ thành thật mới tin lời Hải Đường, trả lại
cái hộp với vật tṛn dài màu trắng. Hải Đường đón lấy rồi lầm
lũi quay lại giường gần đó. Lệ Hằng ṭ ṃ, do dự, rồi bước vài
bước theo sau. Ngồi xuống giường, Hải Đường từ tốn cầm lên vật
trắng dài nọ, nói, giọng nàng c̣n run run v́ con em đă biết
hết chuyện xấu của nàng, từ đây phải cẩn thận ch́u theo ư nó:
“Cái này gọi là vibrator, gọi đại là ống thụt có độ run, xài
bằng pin”, giơ bàn tay kia lên một vật lấy từ trong hộp, Hải
Đường nói tiếp: “C̣n đây là dầu bôi trơn, dùng để xoa bên
ngoài ...”. Lệ Hằng nh́n, ngơ ngác hỏi: “Chị mua ở đâu mấy thứ
này dzậy ? Ngộ quá !”. Hải Đường đáp: “Do cô Út đưa ...”. Lệ
Hằng ngớ ra hỏi: “Cô Út đưa cho chị, thiệt sao, dzậy chị với
cô Út cũng có này này nọ nọ ?”. Hải Đường cười khinh con em v́
sự non trẻ của nó, nhưng thẹn thùa đáp v́ ḿnh quá sành sơi
trong t́nh dục: “Chuyện đó bí mật nói cho mày nghe làm ǵ. Đồ
ṭ ṃ !”. Thấy chị mắc cỡ, Lệ Hằng ngây thơ nói như reo lên:
“A, th́ ra em biết rồi, chị và cô Út, cũng như chị với bạn
trai chị ... cái ǵ đó gọi là ăn cu, phải hông ? Chị hông cần
nói em cũng đoán ra...”. Hải Đường chặn lời con em, ra vẻ sành
sỏi, cười cười nói: “Cái ǵ mà ăn cu nghe ghê quá. Hông phải
là ăn, mà là kỹ thuật ngậm, nút, bú, và liếm đàng hoàng ... ai
mà nói ‘ăn’. Hông biết th́ dựa cột mà nghe. Ghê quá!”. Lệ Hằng
nhíu mày hỏi: “Em chưa hiểu lắm, tại sao phải bú, liếm, mà để
làm ǵ ?”. Hải Đường ph́ cười, lúc này nàng đă can đảm đối mặt
với thực tế trước mắt, không c̣n sợ con em tiết lộ bí mật nữa,
chỉ không biết nên nói thẳng hay nói ḷng ṿng cho qua chuyện,
cuối cùng nàng quyết định nói thẳng con hơn để con em soi mói
măi: “Hông hiểu th́ thôi ... mai mốt biết ... cô Út nói là ...
biết cách khẩu dâm sẽ làm cho con trai yêu ḿnh hơn, c̣n cái
vibrator này sẽ là ḿnh ... yêu đời hơn, lại hông phải ...
dính bầu ...”. Hải Đường càng nói th́ Lệ Hằng càng thắc mắc
với bao câu hỏi trong đầu c̣n chưa giải tỏa được, bây giờ lại
thêm: tại sao lại yêu ḿnh hơn, yêu đời hơn, dính bầu là cái
ǵ ?, khẩu dâm là sao ?, song nàng không định hỏi nữa v́ sợ
chị hai sẽ bực ḿnh. Không thấy con em hỏi tiếp, Hải Đường bèn
chú tâm mở nút chai, nặn ra chút dầu bôi trơn với chất liệu
dầu trong và mát, đưa cho Lệ Hằng coi, vừa khéo léo kéo váy
lên, vừa một tay khác tuột một phần quần xuống, nói: “Em muốn
biết th́ đây ... ngoài gọi là chim ra c̣n gọi là âm hộ ...”.
Nàng kéo bật miếng da l... lồi lên, hai miếng thịt bị kéo ghịt,
trăi dài, xếp thành một lằn thẳng đon, và chỉ ngón tay c̣n lại
lên đỉnh, nói tiếp: “Đây là mồng đóc, nhỏ giống như hột đậu,
đụng vào th́ thấy đă ... thấy thích” Đoạn nàng móc nhẹ như để
phô diễn cho Lệ Hằng coi. Sớm sau khi nàng chạm tay vào, môi
nàng chợt bậm lại. Miệng rên khẻ, rồi ngước lên thân mật hỏi
con em: “Em có bao giờ thử sờ chỗ này chưa ?”. Lệ Hằng đang bị
thôi miên bởi những ngón tay uốn éo của Lệ Hằng, chỉ khẻ gật
đầu. “Cởi áo quần ra đi cưng, chị muốn nh́n em làm, nè làm y
như chị đây” – Hải Đường nói như ban lệnh cho con em. Lệ Hằng
ngoan ngoăn kéo quần xuống, “rẹt!”, quần tuột luôn ngang đùi,
kể cả cái quần x́ trắng mỏng, một tay đưa vô vạch, một tay t́m,
chà, và rà nhẹ vào cửa ḿnh. “Đâu thấy ǵ đâu” – Lệ Hằng vờ
hỏi. Hải Đường đáp: “Chưa, em tập trung đi, coi chị trước nè
... Bây giờ chị chuẩn bị ‘thụt két’ bằng cái vibrator này nhen,
em nh́n coi!”. Nói đoạn Hải Đường trét thêm ít dầu bôi trơn
vào cái ống trắng tṛn dài gọi là vibrator, nàng mới nằm xuống
ngay ngắn, đưa cái đầu nhọn cạ nhẹ vào cửa l... bẹt, kéo lên,
rồi quét xuống. Lệ Hằng đứng đó, nh́n xuống giữa hai chân Hải
Đường, được dịp trông rơ hết cái mào gà đỏ ao, bèn bắt chước
lấy tay kích thích lên mồng đóc ḿnh. Chỉ thoáng sau thôi th́
nàng nhón chân, đâu đó một ḍng điện sướng trào đến, bao trùm
khắp châu thân. Lệ Hằng không thể kềm chế bản thân khi nh́n
thấy cái vật dài nhọn kia bắt đầu dúi từng bước vào cửa ḿnh
Hải Đường. Đút vô, rồi Hải Đường rê rê kéo ra, dài thườn thượt
cho tới ngút đầu. Đến hết đoạn, cô nàng lại nhét sâu hết mức,
mới ngoáy và xoay. Lệ Hằng vừa nh́n vừa làm theo bằng ngón tay.
Chỉ vài phút sau, nàng ré lên đạt tới cực điểm. Thấy vậy, Hải
Đường háo hức chồm lên, ôm ngang đùi con em, nói th́ thào vào
háng nó như để phấn khích : “Đúng đấy, em cưng ... ‘ra’ đi ...
‘ra’ cho chị đi, ra ngay mặt chị nè !”. Lệ Hằng ra thiệt ...
và khi dứt cơn, nàng mở mắt, thấy chị ḿnh đang nằm dưới sàn
nhà, thụt ống như điên loạn vào giữa hai háng, và vài giây sau
th́ Hải Đường cũng “ra” nốt.
(Hết Phần 1 ... Xin xem tiếp
Phần 2) |