| Home | Directory | Bookmark | Forum | Guestbook | Contact | Add URL | About Us |
                        
 
 
 

BÉ BỰ

Tác giả: Diệu Thủ Thư Sinh
E-mail: dieuthuthusinh@yahoo.com

Download Unicode Fonts

[Phần 1][Phần 2][Phần 3][Phần 4]

Phần 1

 
Truyện này được viết dựa vào lời kể lại của một người rồi nhân tiện thêm thắc ra. Các t́nh tiết, tên tuổi hay địa điểm trong truyện đều là sản phẩm của trí tưởng tượng. Do đó có chỗ nào vô t́nh trùng hợp hay xúc phạm đến quư vị, xin vui ḷng bỏ qua cho.

--------------------------------------------------------------

Mười năm rồi mới về lại quê hương, mọi sự đă hoàn toàn thay đổi. Ngồi trên tầng bốn khách sạn Majestic nh́n ra sông Sài G̣n lộng gió, tôi thấy quang cảnh thật xinh tươi và đầy sức sống. "Mọi người bây giờ lo làm giàu dữ a, nh́n tàu hàng lớp lớp th́ biết, không như 10 năm trước đây?"

- Em đi mua đồ chút, hai anh ngồi chơi nha. Nhớ chiều về sớm ăn cơm đó.
- Ừ, nhớ mua vài chai Sài G̣n ướp lạnh sẵn nghe em!
- Ừ, biết rồi! Mấy anh tụ lại là chỉ được nước đó!

Câu chuyện của hai vợ chồng thằng bạn cắt đứt ḍng suy nghĩ của tôi. Người vợ to lớn dềnh dàng bước vào thang máy rồi khuất dần.

Kể cũng lạ, thằng bạn của tôi ? nếu nói cho thực sự công bằng ? thuộc vào hàng "bảy chú lùn", thế mà lấy cô vợ to lớn như đười ươi, kiểu này không biết làm ăn ǵ được. Quả là sự lạ trên đời năm nào cũng có.

Nh́n cái vẻ mặt ngạc nhiên mà không dám hỏi của tôi, thằng bạn hiểu ư cười khà khà, rồi bắt đầu kể.

o O o

Vào khoảng năm 90, tôi đậu vào học trường Đại học Bách Khoa. Vào thời đó có con cái học đậu vào trường này là một niềm hănh diện đối với bố mẹ, nên ba má tôi cưng lắm, không cho làm ǵ cả, lại sắm sửa đủ mọi phương tiện vật chất để bằng chúng bạn.

Thật ra th́ trong trường tôi thuộc vào hàng loắt choắt, người có chút xíu, đứng nhiều lắm là tới vai tụi bạn cùng khóa, nên ít nhiều ǵ bị khinh thường, nhất là bọn con gái. Cái tướng nó hại tới cái thân, thấy tôi nhỏ bé quá nên các cô gái không thèm để mắt đến. Do đó con trai đại học rồi mà chưa có mối t́nh vác vai, thiệt nói ra xấu hổ với bạn bè. Tôi chỉ được cái là học giỏi, bất cứ môn ǵ cũng ăn đứt tụi bạn cùng lớp, nên tụi nó ít nhiều nễ mặt, đi đâu cũng dắt theo, đặc biệt là chuyện gái gú.

Bẳng đâu được một năm với nhiều biến đổi, chuyện t́nh không đâu vào đâu, tôi bước vào năm hai đại học. Bữa vô giảng đường dự lễ khai giảng, thằng Minh "lé" ngồi kế tôi cứ nh́n quanh nh́n quất rồi chặc lưỡi:

- Chà, năm mới mà ít em quá, đúng là Bách Khoa mà!

Quả thật, con gái vào học Bách Khoa rất ít, có vào đi nữa cũng là mấy em c̣i cọc, hay tướng đàn ông, không như tụi bên Sư Phạm hay Tổng Hợp, em nào em nấy đẹp như tiên. Đang lơ mơ nghĩ tới đó, thằng Minh lé đập tay tôi đánh chát một cái làm mọi người xung quanh quay lại nh́n. Đợi yên yên một lúc, nó mới khẽ băo tôi:

- Mày nh́n xem, ơ hàng ghế thứ tư đó, có một con nhỏ "bá chấy" luôn!

Tôi lơ ngơ quay lại nh́n:

- Đâu đâu? Tao có thấy ǵ đâu?
- Đó, đó, áo xanh xanh đó?!
- Phải chỗ con nhỏ bự tổ chảng như đười ươi đó không?
- Ừ, đúng rồi!
- Vậy mà đẹp ǵ, mặt mũi trắng xát không có duyên dùng ǵ hết!

Thằng Minh nh́n tôi (thật ra lúc nó nh́n tôi th́ người không biết tưởng nó liếc đi đâu không hà) như người từ cung trăng rơi xuống rồi cười mĩa mai:

- Mày cóc mà chê ễnh ương!

Nó nói làm tôi cũng hơi nhột, tôi bèn ngoan cố liếc nh́n lại một cái cho tường tận, ai ngờ cái em to đùng như voi ngồi kế bên em áo xanh đó t́nh cờ quay lại, thấy tôi nh́n bèn trợn mắt liếc một cái, tôi sợ quá thụt luôn.

o O o

Thằng Minh không ngờ cái tướng lanh chanh vậy mà hay, chỉ mới vài bữa không biết nó mồi chày thế nào, mà em áo xanh đă chịu đèn, lại rủ đến pḥng chơi. Nó bèn rủ tôi theo cho có đôi có bạn, tiếng là tạo cơ hội cho tôi nhưng thật ra là cho hắn đỡ ? khớp.

Kư túc xá nằm trên đường Trần Hưng Đạo, thật là đông sinh viên. Hai thằng tôi phải leo tận lầu bốn, thở hào hễn mới tới được pḥng của bọn con gái đó. Kư túc xá này chỉ dành cho sinh viên Kinh Tế và Tổng hợp, không ngờ tụi này học Bách Khoa mà thuê đươc, cũng hay.

Vào pḥng, thằng Minh lo châu đầu vào nhỏ Vân tâm sự này nọ. Tụi nó cùng quê Quăng Ngăi nên câu chuyên ít nhiều cũng dễ thân. Trong pḥng c̣n một người nữa, nó phân công cho tôi tiếp chuyện. Và một điều xui xẻo cho tôi: người con gái mà tôi được hân hạnh diện kiến là Bé Bự của ngày khai trường khi nào.

Người ta nói oan gia chạy mười tám đời vẫn gặp, quả là đúng. Bé bự có tên cũng dễ thương: Oanh, ở chung pḥng với Vân và hai cô bạn nữa. Hai cô bạn kia đi chơi rồi, tôi ngồi đối diện tiếp chuyện với "nàng" mà oải từng cơn. Thực ra tôi ngoài cái tội là nhỏ con thôi, chứ da thịt cũng săn chắc lắm à. Tập Thiếu Lâm từ hồi c̣n nhỏ, gần đây lại học Vovinam nữa, nên tôi không ngán thằng nào hết. Nhưng mà thực t́nh ngồi trước cô bé bự này, tôi run lên từng chập, da gà nhỏ da gà lớn nổi lên có cục vậy đó.

Oanh có gương mặt bầu bĩnh, nh́n cũng dễ coi. Nướng da ngâm ngâm đen như bánh ít, gương mặt này nếu nhỏ đi một chút, ốm bớt một chút th́ có thể nói là đẹp. Thân h́nh của "nàng" không thể nói là ph́ nộn, nhưng có thể nói một từ rất gọn: "gấu", v́ nàng rất to. Cái to của người vai u thịt bắp, cái to của các lực sĩ thể h́nh. Nhận xét cho đúng, lực sĩ Lư Đức bây giờ so ra c̣n kém nàng vài phân! Nói chung chỗ nào cũng to hết, hỏng biết "chỗ đó" có to không thôi.

- Anh Phong là người X́ G̣ng hả?
- Ừ, anh sinh ra và lớn lên ở đây, khi nào có dịp mời em lại nhà anh chơi.
- Ờ, hay quá nhỉ. Chắc nhà anh to lắm.
- Nhỏ thôi, có mấy người ở mà cần ǵ nhà lớn, vả lại ở Thành phố này mà nhà to là sẽ giàu ngay.
- Tại sao?
- Th́ bán đất chứ sao.
- Ừ, không như em, ở Đắc lắc đất ê hề, chỉ trồng cà phê thôi, à, anh thích uống cà phê không lát đem về một ít?

Câu chuyện cứ thế diễn ra, không đến nỗi là tẻ nhạt, nghe nói tôi học giỏi, Oanh liền nhờ tôi có rảnh chỉ bài dùm, thật là chết tôi không ấy chứ? Nhưng thằng Minh cứ kỳ kèo, cầu mong tôi giúp để nó trồng cây si nhỏ Vân.

- Ừ th́ giúp, mà mỗi tuần ba chầu cà phê mới được.
- Mắc quá, bớt bớt cho tao nhờ?
- Đó là tao tính nới lắm rồi! Hy sinh đời con trai nheo nhẻo của tao rồi c̣n ǵ? (không ngờ lời nói chơi này sao này thành sự thực).

Thân h́nh ph́ nộn của Oanh không thoát khỏi tụi bạn quỹ quái trong trường. Chúng không ngừng đàm tiếu:

- "Cặp vú con nhỏ đó chắc nặng cỡ 7 kí"
- "Chu choa ơi, cái đít một đít ḱa, nh́n thấy khiếp chưa?"
- "Má ơi, bộ ngực đó mà úp mặt dzô chắc tao chết ngộp quá mậy"
- "Ừh, leo lên đó nhảy c̣n được, chắc là đă hơn ngồi trên nệm mút Kim Đan quá tụi bây ơi!"

Biết tôi thân với Oanh, tụi nó châu mồm lại hỏi:

- "Ê, thấy nó sao mậy?"
- "Ê, mầy có bao giờ nh́n thấy ǵ của nó chưa mậy??"
- Hỏi nó làm ǵ, cái thằng ốc tiêu này mà nói chuyện gái gú th́ cũng như không?

Tụi nó làm tôi tức nghẹn cổ, nhưng mà biết sao hơn? Bỗng chí anh hùng nỗi lên, tôi nói:

- Tao sẽ mô tả chi tiết thân h́nh của nó cho tụi bây xem, cá ǵ nào?

Cả bọn nhao nhao:

- Cá một tháng học bỗng của tụi tao!

Chết cha rồi, tôi chống chế:

- Nhưng tao lấy tiền trước mới được!

Thằng Tuấn bụng phệ nói:

- Ê, đâu có được mậy, rủi mầy làm hỏng được rồi huề tiền sao?

Tôi được thế lấn tới:

- Sức chơi sức chịu chứ! Không cá th́ thôi nghe!

Thằng Phùng trâu điên bèn khỏa lấp liền:

- Ê, chẳng mấy khi thằng Phong nó hăng thế này, không ch́u nó một chuyến đi tụi bây! À, tao nói trước đó nghe, không thành công là phải hoàn lại vốn, cộng thêm một chầu nhậu ở Dốc Sương Mù
1 cộng thêm một năm làm bài tập không công cho tụi tao, nhớ chưa?

Nh́n tụi nó loay hoay dốc túi, mỗi đứa hơn năm chục, cộng lại cũng đủ mua bộ đồ hiệu cáu cạnh và mấy tháng gửi xe, tôi bồn chồn trong dạ, bèn gỡ gạc:

- Ê, tụi bây, cho tao 1 năm đi tụi bây?

Tụi nó nhao nhao:

- Ê, đâu có được mậy, ăn nóng mới ngon, 1 tuần thôi!

- Thôi cho tao 6 tháng đi!

- Đă nói là không được mà, tiền cầm rồi đó nghe!

- 5 tháng?

Kỳ kèo măi, cuối cùng tụi nó cho tôi cái hẹn là 3 tháng. Thật là khó cho tôi. Cái chuyện cua gái xưa nay tôi làm đâu có thành công lần nào. Lần này em này mặc dù là xấu đi, nhưng ? cua được tới cái vụ cho xem ngực xem mông rồi th́ c̣n ǵ đời trai của tôi nữa? Thôi rồi, số tiền này đem về cất để đó, chờ đúng kỳ hạn ba tháng đem nộp lại cho chúng, cộng thêm tiền nhịn quà sáng cơm trưa chắc là đủ. Thật đúng là khôn ba năm, dại ? một lời nói mà.

Bắt đầu từ hôm đó, tôi cũng ráng bạo dạn mà gạ gẫm Oanh. Những giờ học trên giảng đường xong tôi thường đi đến lớp của nàng, hôm th́ rủ đi ăn cơm, hôm th́ uống nước mía, tán dóc. Quả thật nàng là người voi, cơm ăn gấp hai gấp ba người thường. Đĩa cơm 4 ngàn, nàng xơi hết c̣n xin thêm 4-5 dĩa cơm thêm, làm bà bán cơm nhăn mặt nhăn mày than lỗ vốn. Tôi nhiều lúc phải nhường khẩu phần ? cơm thêm của tôi cho nàng. Những lúc đó, nàng nh́n tôi cảm kích lắm, nghĩ cũng tội. Đă mang cái thân như vầy, ai cũng th́ thào chê bai, tự nhiên có người tốt với ḿnh sao không biết ơn vô hạn cho được.

Thật ra tôi có tốt ǵ cho cam? Tôi tốt với nàng chỉ v́ mục đích đen tối kia thôi. Nhưng những lúc đó, tôi muốn nhân cơ hội giả vờ bày tỏ t́nh cảm của ḿnh, để ḥng lấy ḷng nàng rồi ? ấy ấy cho xong. Nhưng phiền cái vừa mới định cất lời là tôi đă run như cầy sấy, líu cả lưỡi, để rồi mặt đỏ bừng ráng nhai cơm nhóc nhách như nhai cám vậy. Tôi đâu có biết những lúc đó nàng nh́n tôi với đôi mắt long lanh, ấm áp lắm.

(Hết Phần 1 ... Xin xem tiếp Phần 2)

 

 

 
 
 
 
                                                 
 

 

 
 

 
 

Copyright © Tinhdonphuong.com 1998 - 2002. All rights reserved.
Design by Danny Huynh