| Home | Directory | Bookmark | Forum | Guestbook | Contact | Add URL | About Us |
                        
 
 
 

AI NHỚ AI THƯƠNG

Tác gi: Hùng Lâm
E-mail:
lamtronghung@hotmail.com

[Phần 1][Phần 2][Phần 3]

Phần 1

Download Unicode Fonts

 
Cách đây 3 năm, ngày ấy, ngày ấy ngây th, ngờ nghệch.
Tôi đang chuẩn bị thi tú tài toàn, đây là một trong các mốc điểm quan trọng mà tôi cần phi vượt qua trước khi bước chân vào ngưỡng cửa các Học viện để đem về tấm bằng cử nhân cho ba má tôi. Tôi rất yêu thưng và nghe lời họ nên hy vọng sẽ làm được một việc ǵ đó cho họ. Năm nay tôi đă gần 19 tuổi, lại phi sống xa nhà (tôi là dân Đà Lạt xuống thành phố học) ở thuê nhà cùng 2 nhỏ khác để cùng bớt tiền mướn trọ.
Cùng lứa tuổi tôi, bọn chúng bạn đă yêu đưng và quan hệ gái trai thoi mái. C 2 nhỏ cùng pḥng cũng vậy theo quan niệm Tây Phưng nên quan hệ t́nh dục rất sớm, thường xuyên dắt bồ về nhà. Có điều mỗi đứa tôi ở trong pḥng riêng nên chẳng ai làm phiền ai.
Phần tôi, lo mi mê học nên cũng không có nhiều thời gian đi các sàn nhy và tán tỉnh nên cũng không có để ư đến chuyện trai gái làm ǵ. tuy nhiên những sự phát triển người con gái đến tuổi đ̣i hỏi th́ vẫn cứ tiếp tục xy ra, tôi cm thấy thiếu một cái ǵ đó không gii thích được làm cho cuộc sống của tôi thật chán chường và rất boring.
Vào mùa Nôel năm tôi tṛn mười chín tuổi. Tôi theo đạo Phật nhưng cũng theo các học tṛ cùng lớp đến nhà thờ Đức bà để xem lễ. Tôi gặp Đào, nhỏ cùng pḥng đi với anh Quang. Họ quen nhau đă được khong nửa năm. Nhỏ là người rất ngoan đạo nên không bao giờ bỏ lễ dù là chỉ một ngày, mặc cho ốm đau hay kinh kỳ lượm thượm.
Thấy tôi nhỏ hỏi: Lâu lắm mới thấy bồ đi chi tối, bộ định đổi đời sao
Tôi đáp: Hổng chừng vậy cũng nên, v́ nay là năm cuối, không biết có c̣n ở lại thành phố được vài năm nữa không nên cũng cố thử đi vài bữa xem.
Quang nói thêm: Thật hay quá, vậy đi cùng tụi anh đi
- Hổng được, em c̣n các bạn cùng lớp nè, hẹn bữa sau nghen.
Đột nhiên nh́n thẳng vào mắt anh, tôi thấy mắt anh Quang đẹp quá chừng, nay mới có dịp nh́n tận mắt. Cặp mắt to, với hai con ngưi đen láy và hàng mi dài cong. That uổng nếu tôi có được cặp mắt ấy th́ hay biết mấy, nó là cặp mắt đẹp mà mọi người con gái ước ao có được.
Cắt ngang ḍng suy nghĩ tôi, Quang nói:
Vậy anh và Đào hẹn em đi coi xinê bữa sau vậy, Chúc giáng sinh vui vẻ há.
Chà cái anh này galăng quá ha, nhưng giọng nói cũng ngọt tai nữa chứ.
Tôi chia tay 2 người và lén chung vào tụi bạn cùng lớp trong ḍng người đông đúc.
Tối đó tôi về nhà trọ quá khuya, Minh (bạn trai cùng lớp) chở tôi về trên chiếc Peugeut, ngồi sau Minh, anh chàng ba hoa hỏi tôi nhiều câu về đời tư và sở thích.
Hay là anh chàng đang định tán tỉnh tôi, tôi tự hỏi. Cũng good vậy, buồn thay anh chàng dùng loại nước hoa rẻ tiền làm tôi mất c hứng.
Bất chợt cn mưa chút nước đổ xuống. Sài g̣n là vậy, mưa đột ngột và lớn làm tôi cùng Minh không kịp né vào vỉa hè v́ đây là đoạn đường Công lư kéo dài, chỉ có cây mà không có nhà. Minh hỏi tôi nên t́m chỗ trú mưa không. Tôi nói không v́ chỉ c̣n khong gần 2 cây số là đă về nhà.
Tuy nhiên Minh ra vẻ chiều bạn gái nên dừng chiếc xe đạp bên gốc cây và bo đợi ngớt mưa th́ đi tiếp. Tôi thấy hi lạnh. Th́ ra cn mưa làm áo tôi ướt hết, chiếc o dài trắng mỏng đă bị dính sát vào thân ḿnh làm căng phồng bộ ngực của cô gái xuân th́, tôi có chút e thẹn nhưng may là trời tối nên chắc Minh không nhận thấy.
Minh bo đứng sát vào gốc cây cho đỡ mưa. Tôi hi ngại v́ từ nhỏ đến giờ tôi rất ít khi đứng gần bạn trai. Đột nhiên Minh dựa xe vào gốc cây và ôm gh́ lấy tôi, hi thở của Minh nóng hổi. Tôi xô ra: Làm ǵ kỳ vậy, người ta cười cho ḱa.
Không bớt nưng tay, Minh càng ôm chặt lấy tôi, hi thở hôi mùi thuốc lá làm tôi hết sức khó chịu, hn nữa bàn tay của Minh bóp vào cặp bồng đào của tôi một cách thô bạo làm tôi không chịu đựng nổi nữa, tôi không nở giáng bạt tai vào Minh v́ Minh là người đă từng đưa đón và giúp đỡ tôi nhiều, nhưng tôi không thể chịu được thái độ sỗ sàng của Minh, tôi quyết định tự đi bộ về nhà mặc anh chằng quê độ đứng đó.
Đang khi tôi đi vội vă trên con hẻm về nhà th́ tại một góc hẻm tôi thấy An (nhỏ trẻ nhất cùng ở trọ với tôi, học lớp dưới) đang ôm một anh chàng lạ hoắc, không phi là Nhựt. Nh́n kỹ, 2 đứa c̣n đang làm t́nh nữa mới lạ chứ, tôi không muốn chú ư nhưng điều làm tôi thấy lạ là nó lại ôm một người khác, tôi tinh nh́n kỹ mặt để hôm nào “tống tiền” đ̣i nó vài món quà để giữ bí mật cho nó. Nhưng dường như bị thu hút vào điều mà 2 đứa đang làm, mặc cho mưa (tuy lúc này đă ngớt) c 2 vẫn say sưa làm tôi cm thấy lâng lâng và thèm muốn.
Tôi đă được nghe nói nhiều nhưng chưa từng tận mắt chứng kiến cuộc t́nh thực do vậy tuy bước đi và làm ra vẻ không chú ư nhưng mắt tôi vẫn liếc nh́n cặp uyên ưng. Tôi tin là c nhỏ An và anh chàng nọ không thấy tôi nên về đến nhà trọ tôi muốn vào ngay pḥng nhỏ Đào để kể nó nghe.
Người đang ướt, nhưng v́ đang khoái tôi vào pḥng nhỏ Đào mà không kịp gơ cửa. H́nh nh đập vào mắt tôi thật ngạc nhiên: C nhỏ Đào và anh Quang đang không mặc quần áo đang quần quại nhau. anh Quang đang nằm dưoi c̣n nhỏ Đào th́ đang ngồi trên bụng anh ta và nhún nhún. Thấy tôi vào quá bất ngờ c 2 hi giật ḿnh, c̣n tôi th́ ngượng quá chỉ kịp nói sorry và về pḥng ḿnh.
Sau một lúc b́nh tĩnh lại tôi đi tắm và về pḥng nghỉ một giấc.

Đang khuya có tiếng gơ trước cửa pḥng. Mở cửa ra tôi thấy nhỏ Đào. Tôi nghĩ thế nào cũng bị nhỏ trách cho một tua nên đang bối rối và lưỡng lự không biết nói ǵ để xin lỗi đây th́ nhỏ nói:
-Bồ cho ḿnh vào được không.
-Xin lỗi vừa năy nghen.
-Hổng sao, tụi này s ư nên quên khóa pḥng thôi mà, bồ thông cm nghe.
Tôi mừng quá, nhỏ Đào khong trách mà lại c̣n xin lỗi, nhỏ có lỗi ǵ đâu.
Lúc này tôi c̣n đang buồn ngủ quá nên không biết phi làm sao, một cái ngáp ngủ lại xy ra làm tôi thấy hoi lố bịch.
-Ê, có ǵ định nói vậy bồ.
Tôi sực nhớ lại ḿnh cần ǵ và định kể cho nhỏ chuyện nhỏ An nhưng nghĩ lại thoi, tôi nói lng:
-Đang đói nên định lục pḥng bồ tim thứ ǵ cho đầy cái bao tử háu ăn.
Tôi biết rằng nhỏ Đào không bao giờ dành đồ an vặt trong pḥng, điều này nhỏ khác tôi mà. Lúc dó có tiêng anh Quang ngoài cửa: Vậy th́ đi ăn đêm đi, anh bao c 2.
Thấy thái độ vui vẻ và không trách của anh Quang và Đào tôi thấy rất tự tin và đong ư cùng đi.
Anh Quang có chiếc 67 cũ nhưng cũng c̣n chạy tốt, lúc này đă 2 giờ sáng rồi,
Nhỏ Đào bo tôi lên ngoi giữa để nó ngối sau.
Tôi hoi ngai v́ phi ngôi xen giữa nhưng c 2 thuyết phục hn nưa tôi không quen ngối xe máy nên đành nghe lời vậy.
Xe chạy bon bon trên đường, thỉnh thong gặp ổ gà, xe khung lại, bộ ngực tôi lao về trước chạm vào vai anh Quang, anh lịch sự không ép ra sau. Tuy nhiên tôi cũng hi ngại.
Dến quán hủ tiếu Hồng Bàng, có lẽ hôm nay là đêm Noel nen cũng đông dân nhậu c̣n đó.
Anh Quang cho Đào và tôi lựa chọn menu và luôn luôn nhường chúng tôi trước. Sau đó anh lại chở chúng tôi về. Anh tạm biệt và hẹn đợt sau rnh sẽ đưa chúng tôi đi xem cine.

Mấy hôm sau, đến năm mới tây lịch, tôi vẫn không định về thăm nhà để ở lại làm bài. Nhỏ An th́ hiếm khi có nhà ban đêm, khôgn sàn nhy th́ cinê, restaurant. Đêm giao thừa đó, nhỏ Đào gặp tôi , nhỏ nói có việc phi về quê thăm nhà và nhờ tôi tiếp anh Quang giùm nó. Tôi ngạc nhiên:
-Bộ bồ định giao anh Quang lại cho ḿnh sao?
-Cũng gần như vậy v́ anh Quang galang lám, nếu ḿnh nói ḿnh về quê th́ ông t́m cô khác sequer ngay v́ nh có máu nghệ sỹ và lắm người yêu thầm mến chộm lắm.
-Nhưng ḿnh không rnh, hn nữa đâu biết tiếp anh Quang ra sao đâu.
-Dễ ợt à, nh đến th́ bắt nh đưa đi xem cinê là xong.
Nghe xem cinê, tôi cũng thích nên: thôi được v́ bồ tôi sẽ chấp nhận thử thách này.
Đúng như nhỏ nói, tôi đó anh Quang đến. Tôi nói anh Quang biết Đào về quê và hôm nay nó nhờ anh Quang đưa tôi đi xem cinê. Anh lưỡng lự một lúc, tôi phan vân hay là nh nghĩ ǵ về tôi không tốt.
Anh nói: ừ nhỉ anh đang thiếu nhỏ một buổi Cine. Vậy nếu nhỏ không phiền th́ ta đi.
Tối đó tôi và anh đến rạp Âu Lạc, bộ phim “Người T́nh nhỏ” thật là hay và có nhiều pha làm t́nh nhẹ. Bn năng của người con gái mới lớn chỗi dậy, tôi vừa thấy thích thú và vừa thấy ngượng ngùng sao đó, giá có ai gii thích cho tôi những ǵ đang xy ra trong tôi th́ hay biết mấy. Chợt nghĩ, à anh Quang cũng khá am hiểu đời chắc sẽ gii thíhc được cho ḿnh th́ sao. Nhưng mà anh lại là bồ của nhỏ Đào. Tôi liều ḿnh thử đưa tay với sang gi vờ vô t́nh khẽ chạm vào tay anh trên bành ghế, anh nhẹ nhàng rút lại. Thật là người đàn ông trưởng thành, không nóng vội, không sỗ sàng như Minh. Tôi thấy phục anh vô cùng.
Tối đó anh đưa tôi về tận pḥng và không quên chúc tôi ngủ ngon.
Hôm sau, nhỏ Đào từ quê lên, không quên mang theo mang cụt, sầu riêng đó là những món tôi muốn ăn.
Sau môt vài câu chuyện làm quà nó hỏi tôi: Ê, hôm qua bồ có ngủ với anh Quang không?
Tôi nóng mặt, th́ ra nhỏ này định gây chuyện với tôi sao.
Tôi đáp: Làm n mắc oán, bộ bồ nghĩ ḿnh lại cưp giật người yêu của bồ sao?
- Đùa chút cho vui, chứ ḿnh biết tính bồ mà, nếu không th́ ḿnh đâu để anh Quang cho bồ một đêm đâu.
- Nói thật nghen, ḿnh không có ǵ đâu. nhưng mà anh Quang cũng lịch sự ghê há.
- Bồ thấy anh Quagn có đáng yêu khong?
- Kể th́ cũng có nhiều điều hay: lịch sự, đẹp trai, galăng, ăn nói nhỏ nhẹ
- Bộ bồ cũng đă mến rồi phi không?
- Tôi chối ngay: Không, chỉ là thấy vậy thôi chứ đâu có ǵ.
- Thôi khỏi phi chối quanh làm ǵ. Tuy Đào nhỏ hn bồ một tuổi nhưng mùi đời th́ Đào xịn lắm rồi. Đào biết bồ cũng mến anh Quang nhưng ngại v́ nh là người yêu của Đào phi không.
- Không phi như vậy
- Phi th́ đă sao, ḿnh cũng không ngại đâu, ḿnh nói thật cho bồ biết: chỉ có bồ là c̣n ngờ nghệch nhất trong tụi con gái trong thành phố này. Bồ nghĩ nhỏ An đă từng làm t́nh với ai chưa, nói chính xác ít ra cũng phi hn 2 người rồi.
Tôi giật ḿnh, th́ ra chuyện tưởng là bí mật của nhỏ An đă chẳng xa lạ ǵ với nhỏ Đào, có lẽ là do ít đi đêm nhiều nên tôi không nghĩ mấy nhỏ lại đă sành đời như vậy.
Chẳng đợi tôi nói ǵ Đào nói tiếp:
Ḿnh biết bồ c̣n ngây th lắm, lại c̣n thẹn thùng nữa nghen. Để ḿnh nói thêm có đúng không há: Tuổi của bồ bây giờ ngực đă căng như hai qu cà chua vậy, lông mu đă mọc thành h́nh tam giác và mượt rồi, hn nữa nếu mối khi tắm mà sờ vào 2 mép âm hộ th́ cm giác cũng khoan khoái phi không. Thỉnh thong nghe hoặc thấy chuyện làm t́nh cũng nóng mặt và thích nhưng ngại ngùng và làm ra vẻ đạo đức. Nhưng thực ra nếu không rành đời th́ khổ lắm, làm t́nh là c một nghệ thuật.
Tôi thật không ngờ sao nhỏ Đào lại quá hiểu tâm lư tôi vậy. Nhũng khi tôi ngắm trong gưng một ḿnh tôi biết bộ ngực tôi cũng đủ lớn làm nhiều chàng trai thích ngắm, tuy nhiên tôi vẫn ghen thầm v́ không có được sự nắn bóp của phái mày râu nên bộ ngực tôi không được căng phồng hết mức. Tôi vẫn ước ao có một chàng nào đó sờ lên bộ ngực c̣n ngủ quên của tôi để nó có thể vưn ḿnh tự hào và tôi sẽ hănh diện để mặc coocxê loại ỡm ờ nửa khoe nửa kín. Nhiều lần tắm kỳ vào cửa ḿnh, tôi thấy 2 mép bên âm hộ tôi ưn ướt và rất khoan khoái, tôi tự hỏi nếu có một đấng nam nhi nào chịu cho tôi hưởng một chút tinh khỉ th́ chắc hẳn là khoái cm lắm. Vậy nhưng có điều là tôi nghe nói lần đầu tiên giao hợp rất là quan trọng, nếu chẳng may vào chàng trai nào không kinh nghiệm và tế nhị mà hùng hổ, vội vàng sẽ làm rất đau người con gái và vết thưng nội tâm này khó hồi phục được.
Đang khi tôi miên man với những cm giác lâng lâng và huyền o đó th́ nhỏ Đào nói tiếp:
-Bồ có ngại không, nếu không ḿnh nói tiếp cho mà nghe.

Lúc này, tôi thật sự thấy như được mở rộng tầm mắt, do sống xa ba má nên thiếu sự hướng dẫn t́nh dục nên tôi tuy gần bước vào tuổi lấy chồng nhưng có chút nào kiến thức về lánh vực quan trọng này đâu. Đây là lần đầu tiên tôi được nhỏ cùng pḥng trao đổi, chắc cũng hay và cần thiết, tôi không ngại và nói: OK, bồ thoi mái.
-Được rôi, dần dần th́ ḿnh sẽ nói hết những kinh nghiệm ḿnh có cho bồ nghe.
Bồ c̣n nhớ năm ngoái khi tụi ḿnh bắt đầu thuê chung pḥng không, lúc đó, ngực của ḿnh cũng c̣n lép sẹp, mặt th́ đầy mụn trứng cá và mông cũng không nở nagn như bây giờ.

Tôi tưởng tượng, à đúng rồi, hồi đó, nhỏ Đào xấu hn tui nhiều, mọi người thường bo tại v́ tôi là gái Đà Lạt nên đẹp hn. vậy mà bây giờ nhỏ Đào có dáng người đẹp hn tôi nhiều, nhất là cặp bồng đào căng cứng và nhô lên đầy vẻ hănh diện của làm khối chàng mê say, c bộ mặt cũng chở nên bóng nhoáng và trn tru, phi chăng nhờ anh Quang?
-Nhờ anh Quang đó, anh giúp ḿnh.
-nh giúp bằng cách nào?
-Cho ḿnh cái mà nh có
-Thứ ǵ vậy.
-Thứ mà chỉ có đàn ông mới có thôi: đó là phần dưng c̣n con gái chúng ḿnh chỉ có phần âm thôi. Nếu bồ để đàn ông sờ ngực, bồ sẽ thấy bộ ngực và con tim ḿnh hết sức rung động và đê mê, nó có tác dụng mạnh hn chính bồ hay nhỏ khác nào xoa vào đó.
Tôi sực nh lại hôm trước Minh sờ (hay bóp) vú tôi, tôi đâu có thấy đê mê đâu. Tôi căi nhỏ Đào:
-Không đó nghen, có khi nào bồ thích quá mà nói vậy, c̣n ḿnh th́ không thấy vậy đâu.
-Nè, bắt qu tang rồi há, bồ nói bồ không thích như vậy tức là ngực bồ đă có người chạm rồi phi không, lại ông Quang chứ ǵ, ông nghệ sỹ và khéo tay khéo miệng lắm mà.
Tôi biết nếu chối sẽ làm nhỏ Đào nghi ngờ tôi có quan hệ không đúng với anh Quang, đến nước này, tôi đành kể lại hết chuyện hôm Minh đưa tôi về.
Nghe xong, nhỏ Đào nói: Th́ ra là như vậy, gă Minh c̣n quá trẻ thiếu kinh nghiệm nên không biết đợi đúng dịp, lại không biết cách mn trớn th́ làm sao mà có thể làm cho bồ rung động được. Được rồi hôm nào có dịp, ḿnh sẽ nhờ anh Quang giúp cho bồ.

Tôi giật ḿnh, chẳng lẽ có chuyện nhỏ Đào lại san sẽ người yêu cho tôi, đúng là tôi cũng có mến anh Quang, nhưng nói chuyện dành người yêu với nhỏ Đào hay ít ra chỉ yêu anh Quang là tôi đă nào dám nghĩ đến. Tôi chối:
- Không được, anh Quang là của bồ mà, bộ bồ định thử ḿnh phi hông, thôi tội lắm chị Hai i.
- ḿnh nói thật mà, ḿnh đâu nói là giao hẳn anh Quang cho bồ đâu, chỉ nhờ nh hướng dẫn cho bồ chút ít ban đầu. Khoan, để ḿnh nói hết đă, anh Quang là nhạc sỹ trong ban nhạc amateur, nhà nh khá gi, lại có máu nghệ sỹ, nh chỉ quan tâm đến nhạc kịch thôi, nói riêng bồ biết nghe, vậy nhưng nh có c một tuyển tập playboy và sách dạy làm t́nh bằng chữ ǵ lạ lắm, nh bo là chữ latinh la teo ǵ đó. Hấp dẫn lắm. Bồ chưa h́nh dung sự cần thiết của một người đàn ông trong đời của người đàn bà thế nào đâu. nếu không có hi đàn ông, không biết thế giới này có c̣n người đàn bà nào đẹp và hạnh phúc không nữa
- sao bồ nói vậy?
- Anh Quang nghiên cứu về t́nh dục nhiều lắm, nh làm cho ḿnh rất là thoi mái và ngất ngây, ḿnh sẽ nhờ nh tạo cm giác ban đầu cho bồ thôi, chớ dại ǵ mà giao nh cho bồ. Ḿnh coi bồ như bạn tâm giao nên mới giúp vậy, hn nữa thấy bồ c̣n quá ngây th trong khi tuổi đă đủ trưởng thành rồi. Anh Quang nghệ sỹ lắm, mà bồ cũng dễ thưng nên có thể ḿnh thuyết phục giùm cho.
- Bộ bồ không sợ ḿnh cuỗm luôn sao? Tôi nói đùa.
- Không đâu, san sẽ một chút cũng đâu có ǵ là lạ, hn nữa anh Quang cũng lẳng l lắm, nếu có bồ giúp một tay khi ḿnh vắng mặt th́ tốt hn là để người khác cuớp mất chứ.
Tôi sực nhớ, th́ ra đây là một cách ban n của nhỏ Đào với tôi, v́ 3 tháng trước, nhỏ bị tai nạn khi xe đạp bị xe lam tông phi, nhỏ nằm viện hết 3 tuần để điều trị, trong thời gian đó chỉ có tôi và anh Quang thay nhau săn sóc nhỏ, gia đ́nh cũng chẳng thấy lên.
Nghe cũng có thể chấp nhận được, tôi và nhỏ cùng bày ra các mẹo để cùng hoàn thành sứ mệnh. Điều mà tôi và nhỏ ngại nhất là không muốn cho nhỏ An biết ǵ về kế hoạch này v́ nhỏ An hớt lẻo và không thân thiết như là 2 đứa tôi.
Suốt mấy đêm sau đó, tôi luôn suy nghĩ và vẫn ôm ấp nỗi sợ hăi nếu lỡ anh Quang làm thật và tôi nếu bị lănh cm (như nhỏ Đào dọa) th́ sẽ ra sao. Nhỏ Đào đưa tôi quyển sách dành cho tuổi lấy chồng, tôi đă xem qua dưng vật của đàn ông thấy cũng thích nhưng chẳng hiểu nó hoạt động ra sao, có giống của tôi không, chắc hẳn là không và có nhiều lông như của tôi không, tôi rất phân vân và ước ao được t́m hiểu.

Một hôm vào thứ bẩy, ḍng người tấp nập đi trên đường phố, nhỏ Đào rủ nhỏ An đi Vũng Tàu chi, nghe đâu dưới đó có lễ hội đua ǵ lớn lắm, tôi “bận học” nên ở nhà một ḿnh, vừa học vừa nghe nhạc, bất chợt có tiếng gơ cửa, không cần đoán tôi cũng biết anh Quang mà. Sau khi mời anh Quang vào nhà và uống nước, anh hỏi tôi nhỏ Đào đi đâu, tôi nói: nhỏ Đào và nhỏ An xuống Vũng Tàu, bộ không đi với anh sao?
- Nhỏ Đào không nói cho anh biét, vậy sao em cũng không đi?
- Em hi mệt, thấy nhức đầu nên ở nhà nghỉ, em lại hay choàng váng từ hôm qua. Sao 3 ngày rồi anh không ghé, làm nhỏ Đào giận anh đó.
- Anh bận rợt bn nhạc mới nên không rnh mấy hôm rồi.
Đột nhiên tôi thấy “nhức đầu”, nhờ anh Quang đóng giùm mấy cửa sổ cho đở gió. Người tôi như đứng không vững, anh Quang vội vàng d́u tôi vào pḥng ngủ, tôi cm thấy hồi hộp.
-anh gọi bác sỹ ǵum Huệ nhé
-Khong cần đâu anh, em nghỉ một lát th́ khỏe nay. Anh biết cạo gió không
-Cũng s s thôi, em có dầu không?
Anh mở hộc tủ dưới kia ḱa cầm giúp em lọ dầu.
Anh Quang mở hộc tủ và hỏi: anh đâu thấy lọ dầu nào đâu
- kéo mấy thứ đó ra, nó nằm phía dưới
Sau khi bỏ vài thứ như coocxê và slip ra, anh đă cầm được lọ dầu.
Biết tôi là con gái, anh cũng ngại nên bo: anh chỉ biết cạo ở vai thôi
Tôi cũng gật đầu và vén vai áo nhờ anh cạo gió.
Mặc dù chỉ kéo s xuống thôi nhưng tôi biết chắc anh Quang có thể nh́n thấy rơ 2 núm vú như hạt lạc của tôi nằm trên 2 ngọn đồi đang phập phồng lên xuống.
Thực ra tôi và nhỏ Đào đă dựng nên cnh này: vắng nhỏ Đào, nhỏ An, bắt mở hộc quần áo có coocxê, slip chắc thế nào cũng kích thích anh Quang, đến cạo gió để thấy bộ ngực và mùi thm c thể tôi.
Hi thở của anh Quang phà vào gáy, tôi cm thấy một chút lưỡng lự, không biết làm sao đây v́ anh vẫn không có cử chỉ nào mà tôi cần c.
Em thấy hi tức ngực, anh đỡ em nằm xuống nhé.
Anh Quang rút chiếc muỗng cạo gió lại, vén vai áo tôi xuống rồi hạ tôi từ từ xuống giường, anh nói: Để anh xem nào, có cần đưa đi viện không.
Vừa nói tay anh đặt nhẹ nhàgn lên giữa ngực của tôi, ni tim tôi đang đập bắt đầu mạnh dần lên.
Anh nói: tim đập mạnh và hỗn loạn lắm, tay anh lại xoa quanh nó. Lúc này tôi mới thấy bàn tay anh như có hi điện vậy, nó làm tôi hi choáng váng. Không hiểu tại sao tôi lại đặt bàn tay nhỏ nhắn của ḿnh lên bàn tay của anh Quang, ấn mạnh vào bộ ngực của tôi thêm nữa, tôi day qua bên phi, 2 cái cúc bấm bật ra một lúc (tôi đă tháo lỏng sẵn rồi), có lẽ không thể ḱm ḷng được, anh Quang thở gấp, mặt mũi nógn bừng,bàn tay anh run run đẩy vào trong áo ngực của tôi, ngón tay anh chạm vào viền dưới chiếc áo ngực. C người tôi như bị điện giật, tôi nhắm mắt tận hưởng cm giác đàu tiên có bàn tay đàn ông sờ ngực ḿnh.
Bàn tây của anh nhẹ nhàng xoa quanh viền ngực bên phi, rồi bên trái, mỗi lúc một đẩy cái áo ngực của tôi lên cao hn, ngón tay anh vân vê đụng vào nhũ hoa của tôi, một cm giác khoan khoái mà tôi chưa từng có được dù là tưởng tượng.

(Hết Phần 1 ... Xin xem tiếp Phần 2)

 

 

 
 
 
 
                                                 
 

 

 
 

 
 

Copyright © Tinhdonphuong.com 1998 - 2002. All rights reserved.
Design by Danny Huynh